Liệu tên khốn đó điên lên mà g.i.ế.c diệt khẩu ?
Hơn nữa, nếu thấy hai kẻ đó đang trần như nhộng lăn lộn giường thì làm ? Nhào túm tóc thì ngợm chúng nó trơn tuồn tuột quá nhỉ?
Phải túm chỗ nào mới giữ chặt ?
Nếu chúng cướp mất chiếc camera mới mua thì ?
Trong chốc lát, đầu óc trở nên rối bời, tay chân luống cuống làm gì.
chẳng lẽ cứ thế mà bỏ qua cho bọn chúng?
Tôi cái sự nhu nhược của chính làm cho tức đến phát . Lên kế hoạch hảo suốt một tuần trời, đến lúc thực địa mới thấy thế nào là lý thuyết suông.
Một lo , thì chỉ còn cách tìm giúp thôi.
Mở WeChat , một nữa tức đến phát .
Bao lâu nay vì tâm ý sống với tên khốn đó mà danh sách bạn bè của chẳng mấy mống đàn ông. Chẳng lẽ giờ gọi một cô bạn đến để cả hai cùng ăn đòn ?
Trong khi tên khốn và ả tiểu tam đang mặn nồng lầu, thì ở sảnh khách sạn chần chừ dám bước tới.
Bỗng nhiên, đầu óc lóe lên một ý nghĩ: Có khó khăn, tìm cảnh sát!
Bây giờ sẽ gọi điện báo là chồng đang làm chuyện đồi bại, để họ đến chống lưng cho !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/cuoc-goi-phoi-bay-su-that/chuong-3.html.]
Nói là làm, rút điện thoại bấm 110.
05
Sau khi kết nối, trình bày một hồi lâu nhân viên trực tổng đài mới hiểu làm gì.
"Xin chị, chuyện ngoại tình thuộc diện vụ việc gây mất an ninh trật tự, cũng là tội phạm hình sự, chúng thẩm quyền giải quyết ạ."
Thật là thiên lý mà, cảnh sát quản mấy đôi gian phu dâm phụ ?
" bọn chúng đang làm chuyện bại hoại phong tục mà! Quan hệ nam nữ bất chính đấy!"
"Tôi thể thấu hiểu tâm trạng của chị, quan hệ nam nữ bất chính tuy vi phạm đạo đức nhưng vi phạm pháp luật."
Tôi mở điện thoại lên dùng DeepSeek tra thử. Quả nhiên, chuyện ngoại tình thuộc thẩm quyền của cảnh sát.
Tôi như con gà chọi bại trận, lủi thủi cúp máy phịch xuống ghế sofa, trong đầu bắt đầu hiện cảnh tượng đôi cẩu nam nữ đang quấn lấy .
Bất chợt, bắt đầu bình tĩnh .
Tính , nếu lúc bắt quả tang tại trận, thì đối với , chẳng qua cũng chỉ là lúc ly hôn chia thêm 10% tài sản.
Khốn nỗi là theo tên tồi tệ cũng chẳng bao nhiêu tài sản. Nóng giận là ma quỷ, lúc là lúc để xả giận. Đã đến nước , việc cấp bách nhất là làm tận dụng cơ hội để kiếm tiền.
Tôi suy tính kỹ , căn nhà cũ nát chật hẹp của chúng cũng chỉ đáng giá 500 nghìn tệ. Cho dù vì ngoại tình mà chia tài sản, cùng lắm cũng chỉ lấy 300 nghìn tệ, quan trọng là đến lúc đó ngay cả chỗ ở cũng còn.
Thế chẳng công sức bắt ghen của đổ sông đổ biển ? Còn tự biến thành kẻ vô gia cư nữa chứ?