Cuộc đời thứ hai - Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-01-03 11:56:15
Lượt xem: 458

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Động tác của Hoắc Cảnh Minh khựng : “Nhà họ Thẩm ?” Đó là gia tộc phát triển mạnh mẽ trong những năm gần đây, mơ hồ thế đối trọng với nhà họ Hoắc.

Anh nhận lấy thư mời, tiện tay lật .

Trang trong của thư mời in hình thu nhỏ của một vài tác phẩm tham gia triển lãm. Trong đó, nét bút và cách dùng màu của một bức tranh thủy mặc khiến cảm thấy một sự quen thuộc kỳ quái.

“Bức tranh ...” Đầu ngón tay khẽ chạm .

Trợ lý lập tức trả lời: “Đây là tác phẩm của vị thiên kim nhà họ Thẩm khôi phục bình thường, tiểu thư Thẩm Kim Dương.”

Kim Dương...

Trợ lý cẩn thận quan sát vẻ mặt của Hoắc Cảnh Minh, nhưng thấy mặt vẫn chút biểu cảm, giống như ấn tượng gì với cái tên .

“Trả lời nhà họ Thẩm, sẽ đến đúng giờ.” Giọng công sự công tâm vang lên bên tai trợ lý.

Suốt nửa tháng tiếp theo, Thẩm Kim Dương gần như dồn bộ tâm trí việc vẽ tranh.

Thẩm phụ và Thẩm mẫu cũng vui mừng vì con gái chí hướng nên hết lòng ủng hộ, thậm chí còn nhường cả phòng làm việc của Thẩm đại bác cho cô sử dụng.

Nửa tháng , Thẩm Kim Dương thể bước chân khỏi cửa, ngoại trừ vẽ tranh thì cũng chỉ Cố Trạm mới thể khiến cô đặt cây cọ trong tay xuống.

Dù nội dung trò chuyện của hai cũng chỉ xoay quanh hội họa.

Phải công nhận rằng Cố Trạm đúng như lời bác cả , con mắt độc đáo. Ở những chỗ mà Thẩm Kim Dương bế tắc, Cố Trạm luôn thể chỉ sai và giải thích rõ ràng cho cô.

Thẩm Kim Dương bức tranh thành, nhưng nhịn mà nhíu mày, chụp ảnh gửi : “Anh Cố, thấy phần bối cảnh tô màu quá tay ? Em cứ cảm thấy đục.”

Cố Trạm luôn phản hồi kịp thời và sắc sảo: “Các lớp màu thể phong phú hơn một chút. Em hãy thử dùng một cây cọ sạch thấm bớt màu khi tranh còn khô để tạo cảm giác thông thoáng. Tuy nhiên, cảm nhận của em về độ ‘đục’ nhạy bén, đây thực là bản năng màu sắc .”

“Thật ? Em còn lo đó là một nét hỏng nữa chứ!” Thẩm Kim Dương gửi một biểu tượng con mèo nhỏ đang lăn lộn vui vẻ.

Thẩm Kim Dương hài lòng đặt điện thoại xuống, tiếp tục chỉnh sửa bức tranh.

Trò chuyện với Cố Trạm là một việc thoải mái. Tuy cũng là một tổng tài lớn nhưng đối với chuyện gì cũng kiên nhẫn, bao giờ vì phận của mà chỉ tay năm ngón với khác.

Tính cách hoạt bát và thẳng thắn của cô vốn kìm nén ở kiếp , nay cũng âm thầm lộ trong những cuộc trò chuyện thoải mái như thế .

Chiều ngày khi diễn triển lãm, Thẩm Kim Dương ở phòng tranh để giúp đỡ những công việc cuối cùng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/cuoc-doi-thu-hai/chuong-9.html.]

Cô cẩn thận điều chỉnh góc độ của một bức tranh thì bên tai thoáng thấy tiếng của hai nhân viên đang hạ thấp giọng bàn tán.

“Xác nhận , ngày mai Hoắc tổng chắc chắn sẽ đến.”

“Ừm, nhận tin, Hoắc tổng sẽ cùng trợ lý Lâm.”

Hoắc Cảnh Minh sẽ đến ?

Động tác của Thẩm Kim Dương khựng một chút khó nhận , đó cô lập tức trở bình thường.

Đến thì đến thôi, Hoắc Cảnh Minh của hiện tại đối với cô mà , cũng chỉ là một vị khách trong đông đảo quan khách, chẳng gì khác biệt với những còn .

Thẩm Kim Dương rũ mắt xuống, nhưng cái c.h.ế.t của em gái cô, rốt cuộc cũng chịu trách nhiệm.

Cô đang mải suy nghĩ thì thấy một nhân viên khác bổ sung thêm với giọng điệu giễu cợt: “Chỉ mang theo trợ lý thôi ? Tôi cứ tưởng sẽ mang theo vị chứ, dù thì...”

“Suỵt, chán sống những lời !” Người vội vàng ngắt lời.

Thẩm Kim Dương khẽ nhíu mày, chủ đề nhạy cảm đến ?

Cô đặt chiếc khăn mềm trong tay xuống, , dùng giọng thanh thoát cắt ngang cuộc trò chuyện của hai : “Hoắc tổng sắp đến ? thấy tên của Hoắc phu nhân thiệp mời nhỉ?”

Cô khẽ nghiêng đầu, giọng điệu tự nhiên như thể đang thảo luận xem chiều nay ăn gì.

Với thủ đoạn của Bạch Khiếu Hà, cho dù thể bền lâu nhưng cũng đến mức hai năm mà vẫn lên ngôi chứ, nhất là khi loại bỏ chướng ngại vật là “con ma xí” như cô.

Không khí bỗng chốc im lặng trong một giây.

Hai nhân viên rõ ràng ngờ cô sẽ đột ngột đặt câu hỏi, biểu cảm của cả hai đều chút lúng túng, một cái.

Kể từ khi Hoắc phu nhân qua đời, vị Bạch tiểu thư đang sủng ái đột nhiên bặt vô tín hiệu, mang theo cả đứa con trong bụng biến mất luôn.

Cách làm của Hoắc tổng giống như yêu vị nguyên phối , nhưng chẳng hề tổ chức cho cô lấy một tang lễ.

Về , ai dám nhắc đến tên của hai phụ nữ mặt Hoắc Cảnh Minh đều sẽ đứt gãy chuỗi vốn một cách bí ẩn. Lâu dần, cũng ngậm miệng dám nhắc tới chuyện nữa.

Hai họ ngập ngừng kể sự việc, Thẩm Kim Dương thu hết phản ứng của bọn họ mắt, trong lòng thoáng chững .

“Dương Dương, con bảo ba đến đón con ăn cơm.” Giọng của Thẩm phụ vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của Thẩm Kim Dương.

Cô mỉm , ném bộ những phản ứng thuộc về Ôn Kim Dương lưng, đầu chạy về phía ba : “Con đến đây!”

Loading...