Khuôn mặt còn nét trẻ con của và gương mặt lạnh lùng hiện tại dần trùng khớp với .
Ôn Kim Dạng lấy sức lực, đột nhiên vùng khỏi sự kìm kẹp của Hoắc Cảnh Minh, lao về phía Bạch Khiếu Hà.
“Chát!” Một cái tát vang dội giáng mạnh xuống mặt Bạch Khiếu Hà.
Bạch Khiếu Hà đ.á.n.h đến loạng choạng một bước, ôm lấy mặt ngẩn ngơ.
Đôi mắt Ôn Kim Dạng đỏ ngầu, vươn tay túm lấy Bạch Khiếu Hà.
“Cảnh Minh, em đau quá... bụng... bụng của em...”
Bạch Khiếu Hà lập tức phản ứng , nương theo tay của Ôn Kim Dạng mà ngã phía , gọn đống mảnh kính vỡ, m.á.u tươi bắt đầu thấm .
“Khiếu Hà!” Sắc mặt Hoắc Cảnh Minh đổi đột ngột, lao nhanh tới bế Bạch Khiếu Hà lòng.
“Cảnh Minh, con của chúng ...”
Bạch Khiếu Hà mặt trắng bệch ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe Hoắc Cảnh Minh, nước mắt chực trào, hiện vài phần dáng vẻ yếu đuối của con gái nhỏ.
Hoắc Cảnh Minh vội vàng bế cô lên: “Ôn Kim Dạng, cô hết đến khác thử thách giới hạn của ! Cô tưởng dám phạt cô ?”
Anh nhẫn tâm đẩy cô , Ôn Kim Dạng còn kịp giải thích rằng hề đẩy Bạch Khiếu Hà, thì thấy Hoắc Cảnh Minh tuyên án cho .
“Trói Ôn Kim Dạng , xử lý theo gia quy! Không sự cho phép của , ai để cô bước chân khỏi cửa.”
Nói xong, vội vã đưa Bạch Khiếu Hà rời , thèm liếc cô lấy một cái.
Gia quy...
Ôn Kim Dạng thấy hai chữ , cơ thể thể kiềm chế mà lảo đảo.
Gia quy của nhà họ Hoắc là hình phạt đ.á.n.h bằng roi truyền từ tổ tiên.
Cô chỉ từng chịu một năm mười tuổi khi mới đến, vì nhận tội cho Hoắc Cảnh Minh.
Cô vẫn nhớ lúc đó Hoắc Cảnh Minh ôm lấy cơ thể đầy vết thương của cô, thề rằng sẽ bao giờ để cô chịu nỗi khổ nữa.
Giờ đây, hạ lệnh để cô chịu hình phạt, cũng chính là .
Trong từ đường lạnh lẽo, khí thoang thoảng mùi hương khói cũ kỹ.
“Phu nhân, đắc tội .”
Tiếng roi xé gió vang lên, giáng mạnh xuống lưng, cơn đau nhức nhối lập tức bùng nổ.
Ôn Kim Dạng c.ắ.n chặt môi , phát bất kỳ âm thanh nào.
Một roi, hai roi, ba roi...
Cơ thể cô bắt đầu run rẩy, trong lúc mơ màng, cô dường như thấy Kim Nguyệt, thấy em mỉm với và : “Chị ơi, đừng , em đau...”
Bụng truyền đến một cơn đau quặn thắt dữ dội, một dòng chất lỏng ấm nóng chảy xuống theo bắp đùi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/cuoc-doi-thu-hai/chuong-5.html.]
“Dừng mau, phu nhân chảy m.á.u !”
Ôn Kim Dạng thấy tiếng kêu hoảng hốt của làm vang lên.
“Chẳng lẽ...” Những làm đầy lo lắng, làm .
Một làm già kinh nghiệm đột nhiên thốt lên kinh hãi: “Không lẽ phu nhân sảy t.h.a.i ...”
Họ rùng một cái, quản gia vội vàng gọi điện cho Hoắc Cảnh Minh: “Tiên sinh, phu nhân...”
“Chuyện của cô cần với , làm sai chuyện thì chấp nhận hình phạt, hình phạt roi của gia quy rõ, chỉ là vết thương ngoài da thôi. Các với Ôn Kim Dạng, chỉ là một bài học.”
Giọng mang theo sự lạnh lẽo của Hoắc Cảnh Minh vang lên trong từ đường, ngay đó đầu dây bên truyền đến vài tiếng nũng nịu của phụ nữ.
Ôn Kim Dạng quỳ rạp mặt đất rơi trạng thái nửa hôn mê, nhưng lời của cô vẫn thấy rõ mồn một.
Điện thoại ngắt quãng, cánh môi cô khẽ động: “Đừng... đừng sự tồn tại của đứa bé cho Hoắc Cảnh Minh ...”
Nói xong, mắt cô tối sầm , còn thấy gì nữa.
Người làm đưa Ôn Kim Dạng bệnh viện, nhưng vệ sĩ canh cửa ngăn , đành đưa cô về phòng ngủ.
Ôn Kim Dạng cảm thấy như rơi một vũng bùn lầy, dù cô vùng vẫy thế nào cũng vô ích.
Cô mơ màng mở mắt , cảm nhận sự trống rỗng trong bụng.
Khóe miệng nở một nụ chua chát, nước mắt rơi xuống, thấm ướt một mảng gối.
Mất cũng , còn đỡ công cô đến bệnh viện để phá thai.
Ôn Kim Dạng đột nhiên nhớ hồi mới kết hôn, Hoắc Cảnh Minh mong chờ một đứa con với cô.
Anh thường ghé sát tai cô: “A Dạng, chúng sinh một tiểu công chúa ?”
“Tiểu công chúa trông giống em, giống như nuôi nấng em lớn lên một nữa.”
“Chúng sẽ mặc cho con bé những chiếc váy nhất thế giới, đội chiếc vương miện lộng lẫy nhất.”
Lúc đó cô còn trẻ con, trông giống như đang chơi trò đồ hàng.
Mà bây giờ, ngay cả khi cô con, kết cục của cô cũng sẽ vì thế mà đổi .
Ôn Kim Dạng lấy hũ tro cốt luôn cất giữ cẩn thận , nâng niu đặt ở đầu giường, giống như lúc nhỏ, để em gái bầu bạn cùng cô giấc ngủ.
Trời sáng, từng cơn đau nhói từ lưng truyền đến, Ôn Kim Dạng chậm chạp chớp mắt.
Mùi t.h.u.ố.c nồng nặc lan tỏa trong phòng, Hoắc Cảnh Minh đang cầm t.h.u.ố.c mỡ, xức t.h.u.ố.c cho cô.
Ôn Kim Dạng chớp mắt, cô chuyển đến bệnh viện.
Hoắc Cảnh Minh sắc mặt tiều tụy của cô, khẽ nhíu mày một cách kín đáo.
Sao cảm thấy Kim Dạng ngày càng xanh xao thế .
Nghĩ đến những lời than vãn lóc của Khiếu Hà, thở dài, nghĩ đến những chuyện đó nữa, tóm Ôn Kim Dạng bây giờ thế cũng chỉ là quả báo mà thôi.