Cuộc đời thứ hai - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-01-03 11:56:09
Lượt xem: 437

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fTNkfNeGk

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đã lâu lắm bếp.

Kể từ cô làm bánh Long Tỉnh cho Hoắc Cảnh Minh mà chẳng may đứt tay, cho cô đụng những thứ nữa.

Lúc đó, sự xót xa trong giọng của là giả.

Bột mì bay lả tả, một tiếng "xèo" vang lên, là nước nóng làm bỏng rát mu bàn tay.

Ngoài cửa, tiếng của hai họ vọng : “Cảnh Minh, đổi phòng sang màu xanh , màu hợp với em bé lắm...”

Trong bếp, ngón tay Ôn Kim Dạng co rút, lưỡi d.a.o sắc bén rạch một vệt m.á.u đỏ tươi.

“Cảnh Minh, xem em bé của chúng là con trai con gái nhỉ...”

Ôn Kim Dạng giữa những tiếng "Cảnh Minh" liên hồi của phụ nữ , làm xong món bánh Long Tỉnh mà Bạch Khiếu Hà đích chỉ định.

Mà lúc , trôi qua một tiếng kể từ khi cô nhận điện thoại.

Ôn Kim Dạng vội vàng đặt đĩa bánh lên bàn hề dừng , chộp lấy chìa khóa xe lao thẳng cửa.

Bệnh viện vẫn uy nghiêm như khi, tiếng nấc mơ hồ truyền khiến tim cô ngừng chìm xuống.

Khi Ôn Kim Dạng lao đến phòng phẫu thuật, bảng đèn "Đang phẫu thuật" chói mắt vặn vụt tắt.

Cửa mở , vị bác sĩ mặc đồ phẫu thuật màu xanh bước , gương mặt hiện rõ vẻ mệt mỏi và nuối tiếc:

“Ôn tiểu thư, xin , chúng cố gắng hết sức.”

Chân Ôn Kim Dạng nhũn , suýt chút nữa ngã quỵ xuống đất, may mà y tá bên cạnh đỡ kịp.

“Sao thể như ... Sáng nay chẳng chỉ là chuyển biến , vẫn đang theo dõi ?”

Cô há miệng, cánh môi run rẩy.

Bác sĩ thở dài: “Hôm nay tâm trạng của tiểu thư Kim Nguyệt vô cùng kích động, hình như là chuyện Hoắc tổng đưa Bạch tiểu thư về nhà.”

Ông sắc mặt của Ôn Kim Dạng tiếp:

“Trong lúc chuẩn phẫu thuật, vì một thiết cần sự xác nhận của Hoắc tổng nên chậm trễ mất một thời gian...”

Ôn Kim Dạng bất lực nhắm mắt .

Vì để em gái yên tâm, chuyện của nhà họ Hoắc cô luôn luôn giấu kín, chỉ báo tin vui chứ bao giờ báo tin buồn, làm con bé thể tin tức đó lúc cơ chứ?

Trừ phi là cố tình cho con bé .

Ôn Kim Nguyệt phủ một tấm vải trắng, đẩy từ phòng phẫu thuật.

Ôn Kim Dạng run rẩy bước tới, dường như vẫn còn thấy tiếng gọi "Chị ơi" của con bé.

“Ngoài , khi phòng phẫu thuật, tiểu thư Kim Nguyệt nhắn cho cô một câu.”

Bác sĩ lên tiếng nữa: “Cô : Em trở thành gánh nặng của chị nữa.”

Đôi mắt Ôn Kim Dạng đỏ ngầu, câu đè nặng khiến cô thể thở nổi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/cuoc-doi-thu-hai/chuong-3.html.]

Trong lồng n.g.ự.c cô như hàng vạn con d.a.o đang chất vấn cô rằng, tại vô dụng đến thế, tại rời khỏi nhà họ Hoắc sớm hơn, tại ...

Tại chính vì cô mà em gái mất mạng!

Cô đột ngột quỵ xuống, nắm chặt lấy bàn tay lạnh lẽo của Kim Nguyệt, từ trong cổ họng phát một tiếng rên rỉ bi thiết.

Như tiếng quyên nức máu.

Thân thể cứng đờ của em gái, ánh mắt lạnh lùng của Hoắc Cảnh Minh, nụ khiêu khích của Bạch Khiếu Hà... liên tục hiện xoay vần mắt cô.

Trong nháy mắt, bóng tối vô tận ập đến bủa vây lấy cô.

Thứ cuối cùng cô thấy chính là tiếng em gái lúc mới tập , gọi cô là "Chị".

Không trôi qua bao lâu, Ôn Kim Dạng mới từ từ mở mắt .

Ánh mắt cô đờ đẫn, ngơ ngác trần nhà quen thuộc xa lạ.

Cho đến khi bên tai vang lên giọng nam trầm thấp: “Tỉnh ?”

Ôn Kim Dạng khó khăn đầu , thấy Hoắc Cảnh Minh đang bên giường, cô với vẻ quan tâm.

Thấy , những ký ức hỗn loạn của Ôn Kim Dạng mới tìm điểm dừng.

Em gái c.h.ế.t .

C.h.ế.t vì Hoắc Cảnh Minh.

Nước mắt tuôn rơi như mưa, cô túm chặt lấy cổ áo Hoắc Cảnh Minh, thành tiếng:

“Hoắc Cảnh Minh, tại ? Tại để Kim Nguyệt những chuyện bẩn thỉu của chúng ?”

“Tại kịp thời phê duyệt yêu cầu phẫu thuật cho em gái ?!”

Ôn Kim Nguyệt từ khi sinh mắc bệnh tim nghiêm trọng, cũng chính vì thế khi gia đình họ Ôn phá sản, hai chị em họ mới đưa nhà họ Hoắc để cầu một con đường sống.

Ôn Kim Dạng cực kỳ quan tâm đến duy nhất đời .

Dù bản chịu bao nhiêu uất ức, cô cũng để em gái dù chỉ một chút, chỉ sợ con bé lo lắng cho mà khiến tình trạng bệnh trở nên tồi tệ hơn.

Những điều , rõ ràng là cơ mà.

Bàn tay Ôn Kim Dạng nắm chặt cổ áo Hoắc Cảnh Minh run lên bần bật, sự giận dữ trong mắt cô dường như nuốt chửng lấy .

Hoắc Cảnh Minh nhíu mày, hiểu cô đang gì:

“Tôi em gái mất khiến em đau lòng, nhưng cũng bảo bác sĩ dốc sức cứu chữa .”

“Bây giờ em đổ cái c.h.ế.t của em gái lên đầu ?”

Ôn Kim Dạng t.h.ả.m một tiếng, buông tay :

“Chẳng chính là ? Anh khiến ngay cả cái cuối cùng cũng thấy em gái !”

Sự căm hận trong mắt cô khiến trong lòng Hoắc Cảnh Minh trào dâng một ngọn lửa giận, cùng với một chút hối hận mờ nhạt khó nhận .

Ôn Kim Dạng nhắm mắt , gương mặt tê dại đột nhiên hiện lên một nụ :

Loading...