Cung Nữ Thượng Vị Ký - Chương 38

Cập nhật lúc: 2026-02-08 13:46:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong cung Càn Khôn, Phong Dục đang phê tấu chương, sắc mặt nghiêm túc.

A Dư liếc mắt, căn bản dám ghé sát , nàng ở một bên, khuấy nước canh mà cung nhân đưa , nháy mắt mùi hương phả mũi.

Chu Kỳ phái cố ý dặn dò là đưa đến cho hoàng thượng nên tất nhiên trong Ngự Thiện Phòng dám chậm trễ.

A Dư nhón lấy cái muỗng, múc một chén nhỏ đặt ở trong tầm tay nam tử, nhẹ giọng : “Hoàng thượng, uống chút canh hẵng xử lý.”

Trong lòng nàng khi lâm triều xong hoàng thượng liền đến các Linh Việt, lúc chắc chắn là dùng thiện, điều ngay cả như , nàng vẫn cố gắng thật nhỏ giọng, sợ quấy rầy nam t.ử xử lý chính vụ.

mà rõ ràng hôm nay tâm trạng của Phong Dục tồi.

Nàng dứt lời, Phong Dục liền ngừng việc tay, tiếp nhận chén canh nàng dâng lên.

Hắn ăn một ít : “Lần nàng dâng đồ lên ngự tiền, thể chút thành ý hơn ?”

A Dư ấm ức lắm:: “Thiếp thành ý ở chứ?”

“Cố ý dặn dò hầm canh, nấu gần một canh giờ, mỏi mắt trông mong đưa đến cho hoàng thượng.”

Dứt lời, nàng dừng một chút, nhắc chuyện cũ: “Thật thành ý hơn, nhưng hoàng thượng .”

Phong Dục ăn canh xong thì đặt chén sang một bên, trong lòng nàng nhắc tới chuyện phòng bếp nhỏ nên lười để ý đến nàng.

Người khác dâng đồ cho đều tự tay làm để biểu lộ tấm chân tình.

Ví dụ như túi thơm, túi tiền, quần áo.

bên cạnh dường như từng ý thức điều đó.

Phong Dục nhắc nhở một câu, A Dư liền kinh ngạc trợn tròn con ngươi: “Hoàng thượng những thứ ? đồ mà của Thượng Y Cục làm tinh xảo hơn nhiều.”

Phong Dục đau đầu đỡ trán.

Hai chuyện thể đ.á.n.h đồng ?

đáy lòng cảm thấy đồng cảm một cách kỳ lạ.

Đồ do hậu phi làm đồ vật quả thật thể so với đồ do của Thượng Y Cục làm .

Khả năng nữ công của A Dư như thế nào thì trong lòng nàng là rõ nhất, ngay cả nàng còn thấy chướng mắt, đương nhiên thể tặng cho hoàng thượng.

Nàng quỳ xuống , đầu gối dựa đầu gối nam tử, chìa đôi tay đến mặt .

Nàng nũng nịu mà : “Đôi tay của thương vì kim chỉ thì hoàng thượng sẽ đau lòng ư?”

Phong Dục cụp mắt , mới mấy ngày, vết thương tay nàng sớm lành lặn như lúc ban đầu, từng ngón nhỏ dài, trắng nõn tinh tế.

Hắn duỗi tay nắm lấy, đặt ở lòng bàn tay tỉ mỉ thưởng thức.

Quả thật đúng như lời nàng , Thượng Y Cục , hà tất để nàng hao phí công sức.

Thục phi chờ ở cung Càn Ngọc từ sớm. Người tiến cung hôm nay chỉ một mẫu nàng mà còn của nhị phòng, cũng chính là mẫu của Chu mỹ nhân.

Hai bước , dựa quy củ mà hành lễ.

Hôm nay Thục phi cố ý điểm tô một lớp son phấn nên thoạt sắc mặt còn quá khó coi nữa.

Nàng đôi câu cùng của nhị phòng để đến lầu Ngưng Hoa.

Nàng thấy của nhị phòng, dường như chút chột .

Người của nhị phòng rời , Thục phi liền vẫy cho hạ nhân lui , nàng vô lực dựa nệm giường, Chu phu nhân cả kinh: “Nương nương làm ?”

Mẫu ở chỗ ,cuối cùng Thục phi cũng lộ trạng thái yếu ớt, nàng khó chịu oán giận: “Từ khi thai, nữ nhi giày vò đến mức gần như mất nửa cái mạng.”

Tiếng mang theo sự nghẹn ngào, làm Chu phu nhân xót con gái nhíu mày.

Cả đời Chu phu nhân chỉ sinh hai đứa con, một trai một gái, con gái chính là Thục phi, là sủng phi của hoàng thượng, hiện giờ mang hoàng tự, con trai cũng tiền đồ như gấm, bà ở vị trí Chu phu nhân vững như Thái sơn.

Nhà chồng coi trọng con trai nhưng bà càng thương tiếc cô con gái hơn, gần như là nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa, bao giờ thấy nàng khó chịu như ?

Chu phu nhân vô cùng đau lòng ôm lấy nàng .

lúc , bà mới phát hiện con gái trang điểm một lớp son phấn dày, cộng thêm eo bụng đều bó thật chặt, bà bỗng thấy đầu váng mắt hoa, suýt nữa trực tiếp ngất .

lạnh giọng hỏi: “Ai bảo con bôi phấn?”

Thục phi ngẩn , đó ấm ức : “Sau khi thai, sắc mặt con trắng đến mức thể gặp khác, nếu lớp phấn son thì lúc hoàng thượng tới mấy hôm , làm con gặp cho ?”

Chu phu nhân dọa đến mức tim văng khỏi cổ họng, khô khốc rặn tiếng: “Con là lúc hoàng thượng tới, con cũng trang điểm thế ?”

Thục phi gật đầu, Chu phu nhân bỗng nhiên tát một cái lên Anh Du phía nàng : “Hầu hạ nương nương thế nào đấy, dám để nương nương làm xằng làm bậy?”

Anh Du là hầu của Chu gia, từ nhỏ lớn lên ở Chu gia, sự kính nể đối với Chu phu nhân khắc tận xương.

Huống chi nhà của nàng cũng đều ở Chu gia.

Ăn cái tát , nàng dám bất kỳ ý nghĩ oán trách nào, lập tức quỳ xuống đất : “Nô tỳ ý ngăn nương nương nhưng nương nương !”

Chu phu nhân tin lời .

hiểu rõ cô con gái của , mặc dù bình thường biểu hiện nhưng nuông chiều đến mức quá tùy hứng.

Chỗ c.h.ế.t nhất chính là nàng thật lòng với vị .

Cái là điều tối kỵ trong hậu cung.

Ai mà , từ xưa đến nay, thật lòng đối với ngôi vị hoàng đế lành? Có kết cục ?

Thế nhưng bà hiểu rõ Thục phi.

Thục phi là một hết sức cứng đầu, cho dù đụng tường nam cũng chắc đầu .

Chu phu nhân ngăn , đành mặc kệ nàng , đây cũng mà xảy bất trắc gì.

Thục phi phản ứng của bà dọa sợ, nhíu mày hỏi: “Nương cần gì nổi giận như ?”

“Con thật hồ đồ!” Chu phu nhân nhịn trách mắng.

Thục phi siết khăn tay, nghiêng mặt , nàng lời , nàng nữa.

Trong điện ai, trong chốc lát chỉ còn Chu phu nhân cố gắng bình hô hấp trở . Bà vịn tay vịn ghế, đoan chính, siết khăn tay thì vẻ mặt mới dần dần bình tĩnh . Bà chỉ hỏi Thục phi mấy câu.

“Làm mà nương ?” Nàng dứt lời đột nhiên ngoảnh về phía Anh Du, tưởng là nàng cáo trạng.

Chu phu nhân nén giận: “Việc còn cần khác ư?”

“Nếu như bên ngoài ngược đãi con của , hận c.h.ế.t họ là chuyện , còn mong cận với họ?”

Vẻ mặt Thục phi căng cứng.

Chu phu nhân mềm lòng, động lòng đều là bất do kỷ.

Huống chi, quả thực đứa bé tới thời điểm nhất.

Nếu như tới hai năm thì bao.

kéo tay Thục phi, từng chữ từng câu: “Con rõ những thứ với hoàng tự, hoàng thượng chứ? Con chỉ lo cho dung nhan của như mà tổn hại bào t.h.a.i trong bụng, bảo hoàng thượng thương xót con thế nào ?”

Khi chuyện, Chu phu nhân lấy tay cởi thắt lưng của nàng, chỉ cảm thấy đau đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/cung-nu-thuong-vi-ky/chuong-38.html.]

“Còn cả cái đai lưng nữa, bụng của con to lên là sự thực, cho dù buộc đai lưng cũng thể che giấu ư?”

“Nếu như thế, con cần gì làm chuyện vô ích , còn đừng chọc giận hoàng thượng.”

Thục phi kinh ngạc, nước mắt bỗng nhiên lặng lẽ rơi xuống.

Nàng nhào lòng Chu phu nhân, đến mức thở nổi: “Con biết, con hết...”

con khống chế , con sợ, để cho hoàng thượng trông thấy vẻ lôi thôi của nữ nhi...”

Chu phu nhân đau lòng khi thấy nàng , bà : “Con thật hồ đồ, con làm bừa như thế mới càng đẩy hoàng thượng xa hơn đấy!”

Làm Thục phi rõ cho ?

nỗi dằn vặt thống khổ khi lộ vẻ chật vật của bản mặt trong lòng căn bản tài nào kể với ngoài .

Thục phi dám nghĩ tới, ngộ nhỡ hoàng thượng lộ vẻ mặt chán ghét nàng thì liệu nàng trực tiếp sụp đổ ?

Đối với nàng , đó mới là chuyện long trời lở đất.

Sau khi nàng phủ hoàng thượng nâng niu trong lòng bàn tay, là Thục phi mà Sùng An Đế sủng ái nhất trong miếng đời.

Nàng thể nghĩ đến nếu một ngày , nàng còn sủng ái nữa thì sẽ tình cảnh thế nào?

Tâm trạng nàng quá mức kịch liệt, bụng bỗng nhiên truyền đến cơn đau từng đợt, nhất thời co quắp ở giường.

Chu phu nhân sợ đến mức sắc mặt trắng bệch, vội vàng ôm nàng trong ngực, đau lòng tới nỗi rơi nước mắt: “Nương nương, con đừng dọa nương mà!”

Anh Du sớm hốt hoảng ngoài mời thái y .

“Có khi nào nương hại con ? Con nương , chỉ như mới thể kéo tấm lòng hoàng thượng trở .”

Thục phi chôn ở trong lòng bà , lặng lẽ chảy nước mắt, gì nữa.

Chu phu nhân , nhất định là nàng lọt tai.

Từ đến giờ nàng đều sẽ xem thường chuyện liên quan đến hoàng thượng.

Chu phu nhân phần bất lực, bà tài nào nghĩ thông dạy dỗ một cô con gái nặng tình đến thế?

Chuyện cung Càn Ngọc mời thái y giấu .

Lúc lầu Ngưng Hoa tin tức , Chu mỹ nhân đang cầm chén khẽ mím môi, làm như hề thấy.

Chu nhị phu nhân nàng , dường như nhận điều gì, sắc mặt trắng bệch, bà với âm thanh run rẩy: “Mỹ nhân chủ tử, thể nương nương khỏe, nghĩ thế nào?”

Chu mỹ nhân khẽ về phía bà , dịu dàng cong khóe môi: “Tỷ tỷ khỏe, tất nhiên là con lo lắng .”

“Nương cần gọi con là mỹ nhân chủ tử, cứ như đây là .”

Chu nhị phu nhân dò xét nữa, những lời cũng đủ để bà hiểu một chuyện.

phần xụi lơ ở ghế, nghĩ chân tướng là như thế .

Từ khi chuyện Chu mỹ nhân sảy t.h.a.i truyền về Chu gia, cho dù nàng thăng lên mỹ nhân nhưng ở trong lòng nhà họ Chu, nàng là một con cờ vô dụng .

Chỉ vì nàng mất năng lực sinh sản.

Rất lâu , Chu nhị phu nhân vẫn chỉnh lý tâm trạng của .

Chu mỹ nhân vứt bỏ, dù cho nàng cam lòng đến nữa thì cũng cách nào, ai bảo Chu gia là do đại phòng quản lý chứ.

Ngón tay nàng run rẩy nâng một chén lên, còn đưa đến bên môi chao đảo rơi xuống mặt đất, phát tiếng vang lanh lảnh.

Cũng chính tiếng vang phá vỡ cơn tĩnh lặng trong điện.

Chu mỹ nhân thở phào một , nàng lên, lưng : “Nương, khi trở về thì cũng cần tiến cung nữa.”

“Từ nay về , con làm bất cứ chuyện gì đều liên quan đến nhị phòng.”

Nàng hận Thục phi đến tận xương tủy nhưng nhị phòng vẫn là nhà họ Chu, nàng thể nào kéo nhị phòng cùng đối phó Thục phi .

Người một nhà.

Gãy xương vẫn còn liền gân.

Nàng tuyệt đối sẽ vì bản mà chôn vùi tiền đồ của mạch nhị phòng.

Chu nhị phu nhân sống lưng thẳng tắp quật cường của nàng , nước mắt ngừng rơi.

Là bà vô dụng.

Cho dù con gái thương, ngay cả trả thù bà cũng làm !

Không qua bao lâu, Chu mỹ nhân đến gần Chu nhị phu nhân, xổm xuống gối đầu lên đùi Châu nhị phu nhân giống như lúc nhỏ, nàng nở một nụ song mang theo vẻ bi thương thống khổ, nàng gọi thật khẽ: “Nương ơi, con đau quá...”

Con của nàng còn thành hình chảy ròng ròng từ nàng , ngay cả ngăn cản, nàng cũng bó tay hết cách.

Cuối cùng chỉ thể sụp đổ mà bật .

cũng chỉ là bật mà thôi.

Không ai thể giúp nàng , nếu như ngay cả nàng cũng lựa chọn quên thì đứa con còn chào đời của nàng sẽ đáng thương bao!

trong lòng đất lạnh như băng, cả ngày lẫn đêm đục khoét trái tim của nàng .

Nàng : “Xin .”

Nàng xin mười mấy năm nhị phòng khổ cực bồi dưỡng, khiến kế hoạch bao năm của nhị phòng tan thành mây khói chỉ trong chớp mắt.

Chu phu nhân lập tức đau lòng như cắt, cổ họng bà nghẹn đến phát đau.

bỗng nhiên sinh một nỗi hận thù!

Con gái của đại phòng là , còn của nhị phòng bà chỉ là hạt cỏ thôi ư?

Tùy ý để đại phòng bắt nạt, ngay cả nỗi khổ tâm cũng thể .

một câu xin của con gái thì gần như mất nửa cái mạng.

Cô nương Chu gia ai nâng niu trong lòng bàn tay mà lớn lên?

Dựa , dựa mà con gái của bà khổ như ?

cứng cổ, bỗng nhiên : “Khi tới thấy của cung Càn Ngọc vô ý một câu.”

“... Cung nhân đó , hôm nay cung Càn Ngọc cố ý đổi hương mới.”

Lời ý gì, Chu nhị phu nhân nghiên cứu kỹ nữa.

Ánh mắt Chu mỹ nhân lóe lên.

Hương cũ, hương mới?

Nàng hít sâu một , che giấu tất cả tâm trạng dịu dàng: “Nương, nương chớ chuyện với đại bá mẫu.”

Nếu như Chu nhị phu nhân lời với nàng thì đương nhiên sẽ với bên ngoài.

giúp con gái điều gì nhưng nếu ngay cả chút yêu cầu cũng thoả mãn nàng thì nàng sợ tương lai sẽ nhắm mắt nổi!

 

Loading...