Cung Nữ Thượng Vị Ký - Chương 33
Cập nhật lúc: 2026-02-08 13:45:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi A Dư bước các Ấn Nhã, bên trong là một bầu khí yên lặng.
A Dư thể lùi về một bước, nàng hạ thấp giọng, hỏi: “Hoàng thượng đến lúc nào ?”
“Sau khi tin của Dương công công, bãi triều Người liền đến.”
Hoàng thượng đợi trong cung từ lâu .
Nàng thấy tiểu thư mãi về nên mới ngoài tìm, nếu sớm sẽ chuyện xảy nàng nhất quyết .
Chu Kỳ mím chặt môi, từ tận đáy lòng nàng tự thấy ăn năn, thấy bản gây thêm phiền phức.
“Tỷ, sẽ ngoài nữa.”
Sau nàng sẽ ở các Ấn Nhã, Dung Tần nhất định sẽ lấy thể diện, sẽ đích đến các Ấn Nhã để gây khó dễ cho nàng .
A Dư chút đau lòng: “Muội lời hồ đồ gì !”
Không ai thích giữ mãi ở một chỗ, Chu Kỳ cũng từng khao khát về những vùng đất rộng lớn ở ngoài cung, nay ở trong chốn hậu cung , như là quá đủ .
Nàng hít một thật sâu, tự bấm lòng bàn tay của .
Cảm giác đau nhói khiến nàng lấy tinh thần.
Ở trong điện yên tĩnh, tất cả các hầu thần của các Ấn Nhã đều ở ngoài cung, bên trong chỉ Dương Đức một hầu hạ.
A Dư nở một nụ giòn bước lên thềm, về phía Tiểu Lưu T.ử đang ngoài cửa.
Nàng thấp giọng: “Lưu công công, Hoàng thượng đang ở trong ?”
Trên khuôn mặt Tiểu Lưu T.ử đầy ý , cúi : “Xin tài nhân đừng oán trách nô tài.
Hoàng thượng đợi tài nhân lâu , tài nhân mau !”
A Dư dám kéo dài thời gian, vội vã bước .
Khi nàng tới, Phong Dục đang dựa lên chiếc giường mềm, tay cầm quyển thư sách, thờ ơ lật xem từng trang.
Bồn nước đá ở bình phong tỏa đầy mát, ấm lạnh, vô cùng vặn.
Nàng tới, Phong Dục liền ngẩng đầu liếc nàng một lượt: “Đường từ cung Khôn Nhã đến các Ấn Nhã của nàng dài bao xa?”
Trong lúc hỏi, tay vẫn nhanh chậm lật từng trang thư sách, chốc chốc ánh mắt dừng ở đó.
Nhìn thấy động tác của , nét mặt A Dư cứng đờ trong chớp mắt.
Cuốn thư sách đó thực là một cuốn thoại bản, là thứ nàng dùng để g.i.ế.c thời gian trong lúc dưỡng thương.
Trong đó ghi chép câu chuyện về một học trò phú gia thi.
Câu chuyện lạc hậu nhưng tính cũng .
Nàng sững , quỳ gối xuống hành lễ, trong lòng chút chột : “Hoàng thượng an…”
Phong Dục ném cuốn sách, nửa nửa : “Được , nàng cũng đừng an an gì nữa.
Lại đây giải thích cho trẫm, cuốn sách là từ ?”
Về việc làm thế nào nàng chữ? Vốn dĩ trong triều luật nữ t.ử phép học chữ nên Phong Dục cũng lười hỏi nhiều.
Điều thắc mắc là, làm cách nào một vật như thế thể xuất hiện trong cung đình?
A Dư lúng túng cúi thấp đầu, chậm rãi tiến gần về phía nghĩ lý do thoái thác: “Đây là… Đây là đồ mà nô tì lấy từ đống đồ Hoàng đế ban thưởng…”
Vừa hết câu cả nàng tựa sát đàn ông, tiếp ý xa hơn của câu ban đầu với sắc giọng đổi.
Phong Dục nhếch khóe môi : “Dương Đức, xem xem trong những đồ vật ban thưởng cho Ngọc tài nhân món đồ …”
Khuôn mặt A Dư đỏ bừng, nàng vội vã ngăn : “Đừng đừng đừng.
Hoàng thượng, nô tì sai !”
Dương Đức cúi đầu, tham gia sự náo nhiệt .
Hoàng thượng cố ý làm để dụ Ngọc tài nhân, nên mới thêm lời.
Phong Dục liếc nàng, A Dư càng cúi đầu thấp hơn.
Nàng lí nhí :
“Trong lúc dưỡng thương nô tì cũng là vì thấy nhàm chán quá nên mới thứ …”
“Là, là trong cung mang đến…”
Giọng nàng ngày càng nhỏ, gần như thấp đến thấy gì nữa .
Sau cùng nàng dùng đôi mắt xin dung thứ đàn ông.
Hành động nhẹ nhàng nhỏ nhẹ của mỹ nhân thể khiến cho trái tim của tất cả nam nhân thế gian đều tan chảy, thật may, đây là quen thấy mỹ nhân, đáng hận trái tim là sắt đá.
Hắn rút cánh tay , mảy may động lòng.
“Nàng đúng là gan to hơn trời.”
A Dư cong môi, hừ một tiếng, nhẹ nhàng lắc lư làm nũng:
Phong Dục lười thèm nàng, về phía Dương Đúc: “Đi mang cơm lên đây.”
A Dư hề hiểu rõ ý của chuyện , nàng dựa bờ vai , nhẹ nhàng cà , cưới đến mức con mắt cong xuống, hành động thể khiến trái tim con mềm nhũn.
Sau khi Dương Đức lui xuống Phong Dục ôm lấy phụ nữ, kéo nàng lên chiếc giường mềm.
Người phụ nữ duyên dáng hỏi :
“Sao hôm nay Hoàng thượng đến thăm nô tì ?”
Hôm nay tâm trạng Phong Dục tồi vì tin truyền đến từ Cù Châu.
Vừa bãi triều đột nhiên nhớ tới vết thương nàng, nghĩ chuyện gì làm nên qua đây thăm.
Một tay Phong Dục ôm lấy nàng, trả lời câu hỏi mà hỏi: “Vết thương lành ?”
Khuôn mặt A Dư nhuốm sự ngại ngùng, nàng lấy đầu ngón tay chọc bờ n.g.ự.c của : “May mà t.h.u.ố.c Hoàng thượng gửi đến, nô tì khỏe .”
Nàng gần như dùng khí thanh để câu cuối cùng, thở ấm áp mang theo chút ướt át phả gáy của đàn ông, lan tỏa cả vành tai.
Phong Dục dừng , ánh mắt tối .
Hắn nắm lấy tay của phụ nữ theo thói quen, ngại thấy phụ nữ hít một .
Hắn nhíu mày, thờ ơ : “Giơ tay .”
Lông mi A Dư rung, nàng chậm rãi giơ tay trái .
Phong Dục nàng một lượt: “Tay còn .”
A Dư dừng , nàng mím nhẹ môi, yếu ớt : “Hoàng thượng, nô tì …”
Phong Dục nhếch mắt lên nàng, dáng vẻ vô cùng mất kiên nhẫn.
A Dư dọa sợ đến run cầm cập, lập tức giơ tay .
Trên đôi tay vốn trắng nõn một vết sưng màu đỏ, lúc ở cung Khôn Hòa nó còn hiện rõ, lúc vết thương ngày càng nghiêm trọng .
Nó đau, nhưng cũng là quá đau.
So với nỗi đau khi Dung Tần dùng chén đập lên trán lúc thì vết đau đỡ hơn nhiều.
Hơn nữa, đây là nàng đ.á.n.h , cho dù là tay đau thì tận đáy lòng vẫn thấy thoải mái.
Thế nhưng tay của nàng mềm, hơn nữa nàng Hoàng thượng thích đôi tay của nàng, mỗi Thị tẩm đàn ông đều nghịch tay nàng.
Sau nàng càng nâng niu đôi bàn tay , chăm sóc chúng thật kỹ càng.
Vết thương cũng khiến đôi tay hiện giờ vẻ đáng sợ.
Phong Dục thu tầm mắt, chân mày nhẹ nhàng dãn .
Hắn mù.
Vết thương từ mà là .
Cũng trách nàng nó lộ .
Hắn về phía phụ nữ, khóe môi nhếch lên: “Giương oai ở ?”
Nét mặt A Dư đột nhiên đổi, đôi mắt ngập nước mắt, ánh mắt ưu buồn chuyển sang màu đỏ.
Nàng mỏng manh kéo tay áo của đàn ông: “Hoàng thượng, Người giận nhân ?”
Phong Dục hất tay nàng , khuôn mặt lạnh lùng, bình tĩnh với nàng:
“Trẫm thích những chiều hư.”
Nhìn thấy chuyện nàng làm khi Thị tẩm, chuyện gì khiến khác bớt lo!
Gò má đỏ hồng của phụ nữ phút chốc mất màu đỏ, khuôn mặt nàng chút trắng bệch.
Nàng lập tức quỳ chiếc giường mềm: “Thiếp nhân dám.”
Sự nhõng nhẽo của nàng gần như biến mất trong chớp mắt, lộ vẻ rụt rè như đầu gặp mặt, trong ánh mắt nàng đều là sự dè dặt và luống cuống.
Phong Dục mà phiền lòng.
Trong lòng hiểu rõ, phụ nữ giống với những khác ở hậu cung.
Nàng hiểu lễ phép, nhận sự chỉ dạy của gia đình, giống như những cô gái dịu dàng lời ở các gia đình khác.
Ngay cả khi làm cung nữ, là mỹ nhân tâm thiện, nàng cũng chỉ làm tròn hai chữ đầu.
Hắn cũng từng nghĩ tới việc bắt nàng đột nhiên học hết các phép tắc của con gái nhà gia giáo, càng nghĩ đến việc khiến nàng trở thành một bụng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/cung-nu-thuong-vi-ky/chuong-33.html.]
Phong Dục nhíu mày, vẫn luôn vô thức cảm thấy nàng gì cả, cầm lòng mà những yêu cầu thấp hơn đối với nàng.
Lúc , khi thấy bộ dạng khốn khổ của nàng, ngoài phiền lòng thì sự tức giận vơi ít.
Hắn lạnh lùng hỏi: “Nói , vết thương ở tay là do ?”
A Dư rụt rè , nàng cúi thấp đầu dám dựa gần , nhỏ giọng hết tiền căn hậu quả, những giọt nước mắt sợ hãi cứ rơi:
“Nô tì sai , nhưng sợ…”
Nàng vô ý xưng hô loạn danh xưng, Phong Dục thấy liền đau đầu, cũng tâm trạng nhắc nhở nàng.
Hắn chút chọc tức đến bật : “Một ả cung nữ xứng đáng để nàng và Dung Tần đối đầu với ?”
A Dư đột nhiên ngẩng đầu, đối mặt với ánh mắt của , nàng ngẩn ngơ rơi nước mắt:
“ nô tì cũng từng là cung nữ, nếu nàng thì thần sớm c.h.ế.t ! Không Hoàng thượng …”
Khi đó đ.á.n.h ba mươi đại trượng, nếu như sự chăm sóc tận tình của Chu Kỳ, nàng căn bản là thể cầm cự qua !
Phong Dục hừ một tiếng, hiển nhiên đang nhớ tới nàng của khi đó, giường với bộ dạng bờ vực sự sống.
Hắn bên ngoài, thờ ơ : “Nàng chính là mà nàng sống c.h.ế.t mang theo khi rời khỏi cung Dư Cảnh ?”
A Dư thút thít: “Rõ ràng là Hoàng thượng , cớ còn hỏi thần …”
Phong Dục nhếch chân mày, thấy bộ dạng đến mức thở của nàng, chút đau đầu :
“Trẫm cũng trách nàng.
Nàng đến mức , nếu khác thấy thì sẽ xảy chuyện gì đây?”
A Dư nghiêng đầu, giọng nghẹn ngào, nàng tủi đến mức cổ họng giống như đau: “Thân phận của thần cao quý, dù là hậu phi là trong cung đều coi thường .
Nghe thấy thì thấy thôi, chuyện còn thể tệ đến thế nào chứ!”
Người con gái nức nở, từng giọt nước mắt đều rơi lên .
Hắn thấy những lúc nàng thương tâm nhất, hình như đều tại .
Không giường, mà là chiếc ghế dài mềm mại .
Đột nhiên Phong Dục thấy mềm lòng, ôm nàng lòng, lạnh giọng hỏi nàng: “Lại là ai khua môi múa mép mặt nàng ?”
“Cứ lôi kẻ đó mà đánh.”
Cái gì mà coi thường, gì mà phận thấp bé.
Nếu phong cho nàng làm hậu phi thì nàng trở thành một tiểu thư cao quý thế gian , bất kỳ ai cũng coi thường nàng.
“Nếu như thần phạt Hoàng thượng sẽ thần là nuông chiều mà hóa hư.”
A Dư xoay trong vòm n.g.ự.c của , ngân nga :
“Hơn nữa, cần khác, trong cung Hoàng thượng cũng coi thần hơn khác.”
“Trong cung của Hứa tỷ tỷ bên cạnh thường các tỷ từ hậu cung tới thăm, mà các Ấn Nhã ở nơi vắng vẻ như , nếu như là Hoàng thượng thỉnh thoảng đến một thì làm gì còn ai đến.”
Khi Phong Dục vẫn luôn nhíu mày.
Thế nhưng cô gái sai.
Các phi tần hậu cung đều xuất từ gia đình, phận, tôn ti gần như khắc lên xương thịt họ.
A Dư chỉ là một tài nhân nhỏ bé, phận cao, gia thế thì càng một chút cũng gì, làm những đó để nàng đáy mắt .
Sắc giọng Phong Dục đổi, xoay xoay chiếc nhẫn ngón tay, gì.
Nói đến đây, A Dư càng mở to đôi mắt đỏ hoe đàn ông, sự tủi khuôn mặt nàng khiến trái tim khác đều đau khi thấy:
“Ở chốn hậu cung , nô tì chỉ sống qua ngày trong sự thương hại của Hoàng thượng, mà Hoàng thượng lúc nào cũng bắt nạt nô tì.”
Nàng nắm c.h.ặ.t t.a.y áo của đàn ông giống như sợ sẽ đẩy nàng mà bước .
Nàng :
“Nô tì sợ, sợ Hoàng thượng sẽ chán ghét vứt bỏ nô tì.
Hoàng thượng rõ nô tì chỉ Người thôi, Người đừng bắt nạt nô tì nữa, nô tì sợ…”
Phong Dục nàng với con mắt bình tĩnh, gì.
Nếu như điều đó thì tại buông thả nàng đến ?
Ở nơi hậu cung đầy rẫy phi tần , làm gì ai dám liều lĩnh như nàng, thể tùy ý đối đầu với các phi tần cao thế.
Do địa vị của nàng thấp nên vẫn còn một chút thương hại với nàng, cũng bởi vì nàng gia thế nên mới sủng ái nàng một cách trắng trợn.
Không cần suy nghĩ đến sự đổi thế lực ở các triều đại .
Người con gái rụt rè dựa , nước mắt thấm ướt vạt áo .
Ánh mắt Phong Dục đổi, vươn tay vuốt ve mái tóc mỏng của nàng:
“Cả ngày sướt mướt thế , giống một tiểu thư gì cả.”
Tiếng của A Dư dần dần dừng , chỉ còn tiếng nghẹn ngào: “Ai ở mặt Hoàng thượng cũng chỉ là một gia nô mà thôi.”
Nàng : “Tay của nô tì đau quá, mà Hoàng thượng thương nô tì?”
“Hôm qua cả cơ thể còn khỏe mạnh, hôm nay tay thương, thần xui xẻo như .”
Nàng thở dài oán trách , giống như nhẹ nhàng làm nũng, nàng rụt rè với đôi mắt đỏ hoe, cách xưng hô thì hỗn loạn đến mức thể .
chân mày của Phong Dục giãn .
So với những giọt nước mắt của con gái, thích cách làm nũng mỏng manh như thế của nàng hơn.
Hắn thu tầm mắt, bình đạm :
“Giơ tay .”
A Dư khựng mới chậm rãi giơ tay , sợ hãi nhắm mắt :
“Hoàng thượng, Người đ.á.n.h nhẹ thôi…”
Phong Dục nghiêng nàng, nắm lấy cổ tay nàng, nàng một cách kỹ càng, hướng ngoài : “Dương Đức, truyền thái ý.”
Ở bên ngoài điện, Dương Đức nhẹ nhàng lau những giọt mồ hôi trán.
Bữa trưa mang lên từ lâu , nhưng hai vị ở bên trong thì thì tức giận, ai cũng dám bước .
Cuối cùng mới nhận mệnh lệnh của Hoàng thượng, lúc Dương Đức mới thở phào một , vẫy tay sai mời thái y và lệnh cho cung nhân mang bữa trưa .
A Dư đột nhiên mở mắt, chằm chằm : “Không, cần .”
Phong Dục buông tay nàng xuống, trả lời.
Đầu ngón tay A Dư run, nàng vô thức c.ắ.n môi, dám gì nữa.
Chu Kỳ cũng theo Dương Đức bước , Phong Dục lạnh nhạt nàng .
Cuối cùng vẫn là nhớ những lời con gái khi nãy mà rời ánh mắt .
Hắn dậy bước xuống giường , đó cúi đầu về phía vẫn đang chiếc ghế mềm: “Xuống đây, dùng bữa.”
Trong lúc ăn, tay của A Dư tiện gắp đồ, nàng với ánh mắt mong chờ:
“Hoàng thượng, nô tì ăn món cá hoa quế ở mặt Hoàng thượng.”
Phong Dục lập tức cảm thấy chút hối hận.
Đáng lẽ nên coi như thấy vết thương tay nàng thì bây giờ thế .
Không những thể sửa tính cách xấc láo của nàng, ngược còn khiến nó trở nên nghiêm trọng hơn.
Hắn Dương Đức với ánh mắt lạnh nhạt, Dương Đức lập tức lấy đũa gắp một miếng cả bỏ chiếc đĩa mắt A Dư.
Ở miếng cá mà gắp còn cả nước sốt, xương, khiến chỉ thôi thấy thèm.
A Dư thất vọng bĩu môi, im lặng cúi đầu ăn.
Phong Dục chỉ coi như thấy, nếu voi đòi tiên.
A Dư dùng đũa bằng tay trái nên khó tránh khỏi việc đập bát đĩa, tạo những tiếng va chạm lanh lảnh.
Điều khiến một vẫn luôn thích dùng bữa trong im lặng như Phong Dục nhíu mày.
Hắn đặt đôi đũa gỗ xuống, lạnh lùng nàng: “Nàng làm ồn cái gì đấy?”
A Dư tủi : “Tay của nô tì đau.”
Vừa , đôi mắt nàng dấu hiệu sắp rơi nước mắt.
Phong Dục chút đau đầu, đem hết một bụng tức giận trút hết lên những cung nhân bên cạnh:
“Các ngây đó làm gì, còn đợi trẫm đích hầu hạ tiểu thư tài nhân của các ?”
Bây giờ Phong Dục cứ thấy đám cung nhân là thấy phiền phức, vô thức nhớ những gì A Dư .
Khi ở đây hầu hạ hết lòng, khi ở đây là bọn họ giống như lời nàng , căn bản là chút tôn trọng gì với nàng ?
Các cung nhân dọa sợ đến mức đồng loạt quỳ gối.
Chu Kỳ A Dư âm thầm nắm lấy tay mà lộ chút thất lễ nào.
Nàng bước lên phía , nhận lấy đôi đũa từ tay A Dư, cẩn thận hầu hạ nàng dùng bữa.
Lúc cho nàng uống nước canh, nàng còn thêm một câu:
“Tiểu thư, cẩn thận bỏng.”
Cũng gọi là tận tâm tận tình.
Gò má A Dư ửng hồng, nàng lén đôi mắt của đàn ông, mỏng manh cúi đầu.
Sau khi Phong Dục hạ đũa gỗ xuống cũng cầm lên nữa, chỉ bình tĩnh A Dư ăn.
Thấy gò má nàng đỏ lên, bộ dạng căn bản là ăn gì của nàng, chút khó chịu liếc nàng một cái.
Là một tiểu thư mà hưởng thụ, ngốc đến c.h.ế.t mất.