Cung Nữ Thượng Vị Ký - Chương 17
Cập nhật lúc: 2026-02-08 13:43:01
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi thánh giá mất, A Dư cúi thấp đầu, quỳ sụp xuống.
Nàng tấn phong, cho dù thị tẩm nhưng vẫn là nô tì của Dung tần như .
Dung tần trừng nàng chằm chằm một lúc lâu, nàng bước từng bước đến gần, đột nhiên đưa tay bấu lấy cằm nàng, ép nàng ngẩng đầu lên.
A Dư kịp phòng liền đối diện với tầm mắt của nàng , lòng bàn tay đột ngột bấu chặt hơn, cảm giác đau đớn khiến nàng tỉnh táo .
Nàng khẽ run nửa như sợ hãi, đó cúi đầu dám đối mặt với Dung tần.
Trong điện yên tĩnh đến lạ thường, Dung tần bỗng dưng hạ thấp , áp sát đến bên tai nàng, hỏi với giọng lạnh nhạt:
"Cảm giác thị tẩm thế nào?"
Tim của A Dư thắt , nàng vẫn nghĩ nên trả lời thế nào thì nàng tiếp tục hỏi:
"Ngủ giường của bổn cung, ngươi thấy thoải mái ?"
Câu len lỏi trong đầu của A Dư, ngừng vang vọng mãi một lúc lâu.
Cung của nàng , giường của nàng …
Một cảm giác buồn nôn dâng lên từ nơi cổ họng, nàng đột ngột ngẩng đầu đối diện với ánh mắt căm hận của Dung tần.
Nàng thấy buồn .
nàng thử động khoé môi, nổi.
Sau cùng Dung tần vẫn nhớ chuyện quan trọng lúc là gì, nàng hung hăng hất cằm A Dư , đó nô tài dìu trong nội điện.
Nội điện thu dọn thoả, chỉ trừ chiếc giường lộn xộn.
Người của ngự tiền dĩ nhiên sẽ dọn dẹp giường ngủ Du Cảnh cung.
Dung tần cảm giác như đ.â.m mắt, nàng giận dữ nhắm mắt , nghiến răng rành rọt từ chữ một: "Lôi hết những thứ dơ bẩn ngoài đốt cho bổn cung.
"
Giọng của nàng lớn, lớn đến nỗi A Dư đang quỳ bên ngoài cũng rõ ràng sự ghê tởm và ghét bỏ trong lời đó.
Hay là , vốn là nàng cố ý cho A Dư .
Không tự lúc nào Chu Kỳ bước đại điện, đúng lúc thấy lời của Dung tần, nàng bỗng dừng , câu đó kích thích đến độ đỏ mắt.
Nàng cung nhiều năm, nhưng cũng là đầu tiên gặp chủ t.ử thế .
Thông thường nô tài đắc lực còn thưởng, rõ ràng nàng cần dùng A Dư, nhưng cứ năm bảy lượt sỉ nhục A Dư, giống như A Dư tỷ sinh thiếu nợ nàng bằng.
Lần đầu tiên từ lúc sinh đến giờ nàng hận một như .
Cổ họng nàng nghẹn , nàng bước đến đỡ A Dư dậy, đó gắng giọng : “Tỷ tỷ, chúng về thôi…”
Gương mặt của A Dư cảm xúc, hệt như thấy câu nãy, nàng mượn sức của Chu Kỳ dậy, bình tĩnh ngoài, cung nhân xung quanh mở to mắt nhưng một ai dám tiến lên ngăn cản.
Cơ hồ như mới đặt chân sương phòng tây, sắc mặt nàng tái trong nháy mắt.
Nàng bước nhanh đến giường, vững ngã đất ôm lấy ống nhổ nôn khan ngừng.
Trừ nước ói , nàng nôn thứ gì.
Nào chỉ Dung tần cảm thấy ghê tởm?
Chu Kỳ hoảng sợ lao đến ôm chặt lấy nàng, ngăn nàng tự dày vò chính , nàng lóc hét lên với nàng: “A Dư!”
A Dư khó chịu đến mức , nàng giơ tay móc cổ họng, nôn ói một lúc lâu mới buông tha cho .
Nàng tựa lòng Chu Kỳ, khép đôi mi , bên khóe mắt trào hai dòng lệ:
“! Thật, ghê tởm…”
Chu Kỳ liều mạng lắc đầu: “Không, ! A Dư, tỷ đừng như thế…”
Nàng lau nước mắt bằng cổ tay áo, đáy mắt đỏ ửng, rành mạch từng chữ với A Dư:
“Tỷ sai, bọn họ mới khiến khác cảm thấy ghê tởm!”
Bởi vì phận nàng thấp kém, nên cho dù nhục nhã cả trăm cũng cảm tạ ân đức ư?
Rốt cuộc ai đáng ghê tởm?
Không qua bao lâu, cuối cùng A Dư chống dậy, nàng chậm rãi xuống và lau sạch nước mắt.
Có lẽ là thánh chỉ sắp đến.
Nàng thời gian để chậm trễ.
Càng huống hồ nước mắt của nữ nhân quý giá, nên lãng phí những việc như thế .
Cho dù Du Cảnh cung xảy chuyện gì nữa thì việc thỉnh an mỗi ngày vẫn như cũ gián đoạn, lâu , A Dư các nàng nghi trượng của Dung tần rời khỏi cung.
Dung tần , thánh chỉ tới.
Giống như cố tình tính toán thời gian .
A Dư nghiêng đầu trong gương đồng, nữ nhân trong gương sắc mặt trắng, chỉ quanh mắt phiếm đỏ, vài sợi tóc rũ xuống bên mặt, yếu đuối đến mức khiến thương tiếc.
Nàng hít thở sâu một ngoài.
Người đến truyền chỉ là Dương Đức công công, thấy A Dư đang bước tới liền âm thầm nhíu mày.
Trong cung chuyện gì thể giấu thánh thượng, khi chăn đệm ở Du Cảnh cung thiêu thì Càn Khôn cung nhận tin báo.
Đương nhiên câu “thứ dơ bẩn” cũng lọt tai thánh thượng.
Lúc đó Dương Đức sợ đến độ lập tức quỳ xuống đất, trong lòng thầm mắng Dung tần câu gì cũng dám miệng!
Những sáng suốt đều câu đó đang chỉ ai, nhưng ai bảo hôm qua thánh thượng cũng chiếc giường đó chứ?
Cho dù là thứ đáng giá hơn nữa cũng sẽ biến thành thứ cao quý.
Dương Đức thấy nàng chuẩn xong bèn gác suy nghĩ, đó lớn tiếng hô:
“Thánh thượng chỉ——”
A Dư giữ vững hô hấp quỳ xuống, nàng cố ý cúi thấp đầu, khéo để những sợi tóc rũ xuống che đôi mắt.
Dương Đức chuyên tâm truyền chỉ, ngoài một đống lời văn vẻ khen ngợi phía , chỉ vài chữ cuối trọng điểm.
“! Đặc phong làm tài nhân, ban phong hiệu “Ngọc”, bắt đầu từ hôm nay ngụ tại các Ấn Nhã, khâm thử!”
Thánh chỉ xong, A Dư sững sờ một hồi lâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/cung-nu-thuong-vi-ky/chuong-17.html.]
Bởi vì phong vị quả thực là cao, vượt hẳn ba cấp, hơn nữa còn phong hiệu.
“Ngọc” với hàm ý là trân bảo, bảo vật.
Xem thế nào thì phong hiệu cũng nên thuộc về nàng.
Cha của Dung tần chính là thái phó khi thánh thượng còn lên ngôi, phận hiển hách, cho dù đích nữ trong phủ khi nhập cung cũng chỉ là tài nhân, hơn nữa còn từng phong hiệu.
Làm A Dư cảm thấy mát lòng cho ?
Dương Đức thu hết biểu cảm của nàng trong mắt.
thực là bối phận cao.
Ban đầu thánh thượng định sắc phong cho nàng là bảo lâm, lúc định đến truyền chỉ, câu của Dung tần truyền đến tai thánh thượng.
Hắn vẫn nhớ khi đó sắc mặt của thánh thượng đen trong nháy mắt.
Dung tần khiến thánh thượng thấy khó chịu trong lòng, thánh thượng thể để nàng thoải mái ?
Thánh thượng lập tức thăng vị của nàng lên một cấp, còn tiện thể ban cho phong hiệu.
Vốn dĩ trong cung trừ Thục phi là một vị trong tứ phi, thì chỉ một Dung tần phong hiệu.
Bây giờ thêm một vị Ngọc tài nhân.
Dù thì chuyện cũng liên can quá nhiều đến , cho nên nhanh chóng hồi thần, hướng A Dư chúc mừng: “Nô tài chúc mừng Ngọc tài nhân, chọn ngày bằng gặp ngày, chi bằng Ngọc tài nhân hãy mau mau chuyển các Ấn Nhã thôi.
”
Các Ấn Nhã ở phiến điện của Nhàn Vân cung.
Nhàn Vân cung ở gần ngự hoa viên, thêm đó đến nay vẫn một vị chủ cung, quả thực là một nơi .
Trong lòng A Dư khẽ thở phào một , nàng mím môi với Dương Đức: “Còn đa tạ công công.
”
Dương Đức chắp tay: “Đây đều là nô tài nên làm.
”
A Dư thấy định rời thì vội ngăn , đó ngập ngừng hỏi: “Dương công công, thể dẫn theo một ?”
Tầm mắt của Dương Đức dừng Chu Kỳ lưng nàng, đáp:
“Đương nhiên thể, Du Cảnh Cung vốn ít , sẽ tự bổ sung thêm, Ngọc tài nhân xin cứ tự nhiên.
”
Trừ phi cung đó chủ t.ử mới dễ thu xếp.
ai bảo hiện tại thánh thượng đang giận Dung tần đây?
Kẻ thất thế bâu giẫm đạp, dĩ nhiên ngại mượn cơ hội bán cho Ngọc tài nhân một cái nhân tình.
A Dự thèm quan tâm nghĩ trong lòng thế nào, nếu mở miệng thì nàng sẽ xem như là thánh thượng cho phép.
Lúc Dương Đức mới rời , dù bên hoàng thượng thể , nhưng khi , cũng để giúp A Dư chuyển đồ đạc.
thực A Dư chẳng gì cả, trừ châu báu hoàng thượng ban thưởng thì chỉ một gói đồ.
Dung tần thỉnh an vẫn trở về, nàng dắt theo Chu Kỳ rời khỏi Du Cảnh cung.
Vào giây phút bước khỏi Du Cảnh Cung, nàng kìm đầu về tấm biển.
Ánh mắt nàng như bừng tỉnh.
Nàng còn nhớ năm nàng mới nhập cung, nàng, Chu Kỳ và Tiểu Lý T.ử ba các nàng thấy lo lắng bất an thế nào khi phân Du Cảnh cung, họ của khi đó cũng giống như bây giờ, cứ chăm chú tấm biển một lúc thật lâu thật lâu.
Tiểu thái giám dẫn đường thấy thế liền :
“Ngọc tài nhân đừng lo lắng, các Ấn Nhã cũng cực kì , ở đấy còn trồng cây đào, là nơi nhất nhì trong cung!”
A Dư đột ngột hồi thần, nàng dúi cho tiểu thái giám một ít bạc.
Tiểu thái giám thấy ngại khi nhận lấy bạc của nàng, đây nhận bạc của các phi tần nhập cung là vì họ cung, hiểu tình hình trong cung, nhưng vị Ngọc tài nhân ở trong cung tròn ba năm, còn một bước trèo lên vị trí , chắc chắn hiểu nhiều hơn một tiểu thái giám như .
Số bạc nhận thấy bỏng tay.
trả , giấu bạc trong tay áo, thái độ càng thiết hơn , con ngươi đảo một vòng, nhớ đến thái độ của Dương công công, bèn tiết lộ cho nàng một tin tức:
“Sườn điện phía tây của Nhàn Vân cung Hứa mỹ nhân tiến cung đang ngụ, canh nóng hoàng thượng uống mấy hôm đều do Hứa mỹ nhân sai mang qua.
”
Những mang canh đến ngự tiền ít, nhưng thể khiến hoàng thượng để ý chẳng mấy .
Hứa mỹ nhân thể khiến hoàng thượng dùng canh mang qua, còn chỉ một , ý tứ trong lời cần cũng .
A Dư vân vê chiếc khăn tay, bạc cho cũng lỗ.
Vị Hứa mỹ nhân , dĩ nhiên là nàng ấn tượng.
Bối phận cao nhất trong đợt phi tần nhập cung chính là mỹ nhân, cũng chỉ hai , mà vị Hứa mỹ nhân là một trong đó.
Về phần nguyên cớ do , A Dư từng gặp thật nên dĩ nhiên thể .
Nàng nghiêng mặt lén thầm một tiếng cảm ơn.
Tiểu thái giám đó thêm gì, dẫn nàng suốt một đường các Ấn Nhã, đó liền ngự tiền.
Chu Kỳ đỡ A Dư các Ấn Nhã, các Ấn Nhã là sườn điện phía đông của Nhàn Vân cung, trừ điện chính thì đây là phiến điện chiếm diện tích lớn nhất, bên trong quả thực giống với những gì cung nhân đó , một rừng hoa đào, tính là lớn nhưng vẫn xứng danh mỹ cảnh.
A Dư quét mắt sơ qua một vòng liền Dương Đức sai đến thu xếp , bởi vì cách bày trí ở đây món nào vượt quá bối phận của một tài nhân.
A Dư khẽ thở phào, thế bớt cho nàng ít rắc rối.
Đáy mắt của Chu Kỳ vô cùng kinh ngạc và vui mừng, khi ngoài cơ thể vẫn luôn căng chặt của nàng cuối cùng cũng thả lỏng: “Chỗ thật!”
Dĩ nhiên thể bì chính điện tinh mỹ của Du Cảnh cung, nhưng so với sương phòng các nàng ở thì hơn nhiều.
Chu Kỳ trông thấy tòa cung điện , rốt cuộc cũng thấy yên tâm, xem hoàng thượng vẫn xem trọng A Dư.
Hôm qua A Dư thị tẩm, cơ thể cực kỳ mệt mỏi, còn một quãng đường dài như , nên lúc nàng chỉ nghỉ ngơi một lát, nhưng nàng xuống giường thì bên ngoài đến.