Cửa mới đóng , Phó Tế chẳng thèm đợi lấy một giây, thành thục bế bổng lên.
Tôi dùng tay chặn cái đàn ông đang hừng hực như hổ đói .
Cố gắng giảng đạo lý:
"Anh mới phẫu thuật xong lâu, em thấy nên cứ từ từ thôi, đừng bắt đầu mà chơi cường độ mạnh thế ."
Phó Tế còn lý hơn cả , dù là lý sự cùn.
" lượng tập luyện hôm nay vẫn đạt chỉ tiêu mà. Vợ ơi, em mau khỏe ?"
Tôi còn thể gì nữa đây?
Một câu nghẹn ứ nơi cổ họng:
"Tất nhiên em ý đó ."
Phó Tế:
"Ngoan nào."
"Vợ ơi, thả lỏng một chút."
Ở góc độ , thậm chí còn chẳng thấy biểu cảm mặt .
Từ đến nay luôn là nắm thế chủ động, hiếm khi cảm giác mất kiểm soát như thế .
Dù Phó Tế cũng mãnh liệt, nhưng dù thì hành động cũng hạn chế, chỉ cần tìm đúng cơ hội thì vẫn thể bắt dừng .
bây giờ thì chịu c.h.ế.t .
Quá trình phục hồi của Phó Tế là kiểu tiến triển dần dần, đôi khi một lúc thì đột nhiên kiệt sức, kéo theo cả ngã nhào xuống giường.
Cảm giác mất trọng lực bất thình lình khiến theo bản năng túm chặt lấy cánh tay .
Chăn nệm mềm.
Dù đau, nhưng khuôn mặt nhấn chìm chiếc gối mềm mại khiến một khoảnh khắc thấy khó thở.
Thế mà kẻ tội đồ lười biếng đè lên , đưa một cái cớ chẳng hề tâm chút nào:
"Hơi mệt chút, vợ ơi, để nghỉ một lát."
Tôi gần như nghẹn ngào:
"Anh giỏi thì thật sự nghỉ ngơi cho nhờ!"
Phó Tế chỉ những gì :
"Anh giỏi thì chẳng vợ là rõ nhất ?"
Nói xong, vẻ áy náy mà thở dài một tiếng:
"Đều tại cả, vẫn là để cho vợ thực hành ít quá ."
Phó Tế đúng là kiểu là làm, đống tư thế từng lưu trong máy để bổ sung kiến thức, đều học nhanh.
Thậm chí còn suy luận, bày thêm đủ trò mới mẻ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/cua-khong-khoa-vao-lam-di/chuong-9.html.]
Thế là rõ ràng cần điều dưỡng là , nhưng húp bát canh đại bổ hằng ngày là .
Ian thấu tất cả, chậc chậc lưỡi thốt lên.
"Cậu cứ chiều chuộng thế ?"
Vốn tiếng Việt của ngày càng lên, chỉ điều giáo trình học tập thì chẳng đắn cho lắm.
Tôi đờ đẫn húp một ngụm canh nhung hươu, dù thằng cha chẳng đáng tin chút nào nhưng vẫn nhịn mà hỏi :
"Chứ làm giờ?"
Ian ho một tiếng, lấm lét quanh như kẻ trộm hạ thấp giọng:
"Hôm qua mới một bộ tiểu thuyết, trong đó nam chính cũng thương ở chân, nhưng về thể vác cả xe lăn đuổi theo nữ chính chạy khắp nơi, đoán xem nữ chính làm gì?"
Tôi dùng ánh mắt hiệu bảo đừng úp úp mở mở nữa, gì thì phun nhanh.
Ian giả vờ nữa:
"Ngoại tình đấy."
Tôi suýt chút nữa thì phun ngụm canh thẳng mặt .
Ian cũng nhận lời dễ gây hiểu lầm, vội vàng giải thích:
"Không bảo ngoại tình thật, ý là giả vờ thôi, giả vờ hiểu ?"
"Cậu nghĩ mà xem, dù đó chắc chắn sẽ ăn một trận 'no đòn', nhưng chẳng ở Việt Nam câu 'đau ngắn còn hơn đau dài' ? Đáng giá đấy chứ!"
Lời tuy thô nhưng mà thật.
Tôi nghiêm túc suy nghĩ về ứng cử viên cho vai "nhân tình".
Cuối cùng vẫn chọn Tống Kỳ Niên.
Dù thì chiếc xe đó cũng tự nhiên mà tặng cho .
Đến ngay cả Phó Tế còn bao giờ tặng món quà đắt đỏ đến thế.
Hơn nữa, hy sinh một chút vì đôi chân của họ , cũng hợp tình hợp lý quá còn gì?
Đều là nhà cả, chắc Phó Tế cũng đến mức đại nghĩa diệt nhỉ.
Cách thức thực hiện kế hoạch vô cùng đơn giản.
Tôi giả vờ như vô ý lướt diễn đàn mặt Phó Tế, để lộ ID của .
Sau đó từ chối Phó Tế thêm vài , dáng vẻ ngập ngừng thôi, ánh mắt chẳng dám thẳng :
"Thực chúng cứ thuận theo tự nhiên là , chuyện phục hồi cần vội ."
Tiếp đó, tần suất đến bệnh viện ngày càng ít , nhưng tần suất đăng bài thì ngày một dày đặc.
Lúc đầu chỉ là làm màu cho giống, về tự bài đăng thấy sướng quá, cuốn theo nên nhịn mà thả xích cho trí tưởng tượng bay xa.
【Chân của chồng cuối cùng cũng sắp khỏe , nhưng thấy buồn. Những ngày tháng và em họ lén lút bên ngày càng ngắn . Hôm nay thậm chí còn nảy một ý nghĩ xa, hy vọng chân lành chậm một chút, để thể ở bên lâu hơn một chút.】
Phía bộ đều là đội quân seeding do thuê.
【Chị em yên tâm , cũng gặp trường hợp y hệt, nhưng chồng lúc đó chịu tập luyện t.ử tế nên giờ vẫn chạy . Lần với đang lén hôn ở cầu thang, chờ chồng lững thững tới nơi thì yêu chạy biến xuống tầng từ đời nào , chẳng phát hiện tí gì luôn.】