Cứ ngỡ là đã bỏ lỡ nhau - Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-05-07 10:48:12
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày hôm , cùng Phó Tư Niên mua một con búp bê LinaBell đến bệnh viện.

Trên đường , cân nhắc lâu mới dám mở lời: "Chuyện là... con bé đáng thương lắm, sinh bố là ai, là em... nhận nuôi. Hiện giờ con bé bệnh nặng, cứ mơ thấy bố đến bệnh viện thăm . Trong mơ, bố con bé cao ráo và trai lắm..."

"Phó Tư Niên, đấy, em quen nhiều ở Bắc Kinh. Vừa cao trai... em cũng chỉ mỗi ..."

Tôi vốn giỏi dối. Vì , từ đầu đến cuối chẳng dám thẳng mắt .

"Chỉ tốn của chừng mười phút, hoặc năm phút thôi, ?"

Phó Tư Niên đáp lời. Anh chỉ đưa tay xoa xoa cái tai của con búp bê: "Con bé còn tâm nguyện nào khác ?"

Tôi thốt theo bản năng: "Con bé nhất là bố đưa công viên giải trí."

Phó Tư Niên gật đầu: "Lịch trình hôm nay sẽ để trống hết."

Nhật Nguyệt

"Phó Tư Niên?" Tôi với vẻ tin nổi.

Chẳng ghét nhất là trẻ con ? Hơn nữa, đây là một đứa trẻ mà theo nghĩ là chẳng chút liên can gì đến .

"Tập đoàn Phó Thị năm nào cũng nhiều dự án từ thiện. Nguyễn Khinh Sương, cũng kẻ m.á.u lạnh."

Tôi mừng tủi. Mừng vì chắc chắn hôm nay Quả Nhi sẽ vui lắm, nhưng tủi vì giấc mộng cũng sẽ tan. 

Lần , lấy gì để giúp Quả Nhi tròn giấc mơ đây?

, cũng chỉ coi việc hôm nay là làm từ thiện mà thôi.

Phó Tư Niên đợi ở ngoài, phòng bệnh .

Hôm nay tinh thần của Quả Nhi vẻ khá hơn nhiều. Mà chậu xương rồng nhựa đầu giường con bé đang "nở" những bông hoa nhỏ đủ màu sắc.

Dì bảo mẫu vội giải thích: "Tôi dùng giấy màu cắt dán đấy, dỗ cho Quả Nhi vui." Nói dứt câu, mắt dì đỏ hoe.

Quả Nhi cũng đầy lo lắng, nước mắt trực trào trong hốc mắt. Tôi kìm lòng , ôm chầm lấy con: "Quả Nhi ngoan, xương rồng nở hoa thật , hoa giả cũng là hoa mà."

"Mẹ ơi?" Quả Nhi chợt mở to mắt.

Tôi rơm rớm nước mắt nhưng vẫn mỉm con: "Bố về đây , Quả Nhi cửa xem."

Cánh cửa phòng bệnh đẩy đúng lúc. Phó Tư Niên ôm một con búp bê LinaBell khổng lồ sải bước . Anh mặc chiếc áo khoác đen dáng dài, vóc dáng cao lớn, gương mặt điển trai vô cùng.

Quả Nhi giường bệnh, đôi môi nhỏ dần dần há hốc . Con bé ngước mặt lên thật cao mới rõ hết khuôn mặt của bố .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/cu-ngo-la-da-bo-lo-nhau/chuong-8.html.]

Phó Tư Niên bước đến bên giường, đưa con búp bê cho Quả Nhi. con bé quên cả đón lấy, chỉ mở tròn xoe đôi mắt chằm chằm . Rồi đôi mắt to tròn nhanh chóng đong đầy nước mắt. Nước mắt cứ thế tuôn trào, ướt đẫm cả khuôn mặt.

Lúc đầu con bé thành tiếng, nhưng khi Phó Tư Niên đưa tay lau nước mắt cho con, tiếng nghẹn ngào lập tức biến thành tiếng gào nức nở. Con bé bất chấp tất cả lao lòng Phó Tư Niên. Mũi kim mu bàn tay lệch, m.á.u trào ngược ống truyền khá nhiều.

Tôi hoảng hốt vội gọi y tá đến. Lúc lấy ven , Quả Nhi nũng nịu, cứ mãi, Phó Tư Niên đầy tội nghiệp, bắt dỗ, bắt thổi phù phù cho đỡ đau.

Phó Tư Niên kinh nghiệm dỗ dành trẻ nhỏ, nhưng vô cùng kiên nhẫn. Quả Nhi cứ nép trong lòng , cũng vụng về ôm chặt lấy con bé. Mỗi khi con bé rơi nước mắt, nâng bàn tay nhỏ mũm mĩm lên thổi nhè nhẹ.

Mãi cho đến khi Quả Nhi ngủ . Tôi định tiến tới bế con lên giường, nhưng Phó Tư Niên giơ tay ngăn . Anh rủ mắt Quả Nhi, đầy âu yếm gạt những lọn tóc lòa xòa trán con. Trong cơn mơ, Quả Nhi vẫn nắm chặt lấy ống tay áo chịu buông.

Dì bảo mẫu ngoài từ lâu. 

Lúc trong phòng chỉ còn ba chúng . Tôi khung cảnh mắt một cách tham lam, hận thể khắc sâu nó tận đáy lòng.

"Nguyễn Khinh Sương." Phó Tư Niên đột ngột .

"Vâng?"

"Con bé tên là gì?"

"Quả Nhi."

"Anh , còn tên khai sinh?"

"Nguyễn Chiêu Ninh."

"Con bé mấy tuổi ?"

"Sắp ba tuổi ."

"Lúc sinh con bé, em vất vả lắm ?"

"Không vất vả..." Tôi chợt khựng , trợn tròn mắt Phó Tư Niên.

Anh cũng đang chằm chằm . Đôi môi mỏng mím chặt thành một đường thẳng, nhưng hốc mắt đỏ rực.

"Nguyễn Khinh Sương, em còn định lừa đến bao giờ nữa?"

"Anh... hết ?"

Tôi đầy bất an: "Phó Tư Niên, em cố ý m.a.n.g t.h.a.i ... Là ngoài ý , lúc em t.h.a.i thì con bé ba tháng . Em... em nỡ bỏ con... Em chỉ còn cách dẫn con bé ."

Tôi hoảng loạn giải thích thế nào, lời dần trở nên lộn xộn: " con bé bệnh, bệnh nặng lắm, bác sĩ cần cấy ghép tế bào gốc... nhất là m.á.u cuống rốn. Thế nên em mới về nước... Phó Tư Niên, em xin . Em hứa sẽ đưa con bé ngay, làm phiền đến ..."

"Đưa con bé ?" Phó Tư Niên gần như nghiến răng nghiến lợi thốt : "Em định đưa con gái ? Hai cha con xa ba năm còn đủ ?"

Loading...