cos0 - Chương 4: "Câu nói đó là giả đấy."
Cập nhật lúc: 2026-04-07 04:37:49
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Về đến nhà gần chín giờ tối, Hứa Ký đỗ xe xong thì bên ngoài cũng một chiếc taxi tới, Lê Thính từ xe bước xuống.
Hai chạm mặt, im lặng kẻ bước cửa.
Đồ đạc trong nhà vẫn y như lúc rời , ai động , thậm chí còn sạch sẽ ngăn nắp hơn. Có thể thấy Lê Thính thực sự dọn dẹp t.ử tế.
Đôi mày đang nhíu chặt của Hứa Ký giãn một chút, dừng lâu mà thẳng phòng .
Lê Thính : "Sáng nay chăn đệm mới, thể ngủ trực tiếp luôn."
"Ai cho phép phòng ?"
Hứa Ký theo bản năng đáp .
Sau khi phản ứng , khựng . Lê Thính rõ thói quen của , chỉ thể coi là lòng nhưng làm hỏng việc.
Cánh tay Hứa Ký đang nắm lấy tay nắm cửa vì dùng lực mà nổi đầy gân xanh, một cách cứng nhắc: "Cảm ơn, nhưng đừng phòng nữa."
Ý thức về lãnh địa cá nhân của mạnh, thể thấy rõ qua việc Kỷ Phương Trì quen một năm trời mới phép ghế xe.
Thông thường, mỗi khi làm việc xong mệt mỏi hoặc gặp chuyện phiền lòng, chỉ cần về phòng đóng cửa là cảm giác thư giãn sẽ ập đến. Thế nhưng cảm giác đó giờ biến mất, bởi vì nơi khác đặt chân , còn là gian riêng biệt của nữa.
Theo lời Kỷ Trì , là một kẻ đầy rẫy những thói hư tật .
Hứa Ký nhắm mắt , dường như thể thấy cảnh Lê Thính dùng tay vuốt ve chăn đệm.
Im lặng một lát, kéo ngăn kéo tủ đầu giường , tổng cộng năm tầng, vị trí đồ đạc bên trong đều đổi. Trong phòng vệ sinh, các loại chai lọ đều sắp xếp theo thứ tự cao thấp. Mở tủ quần áo, áo sơ mi cũng là phẳng treo lên, ngay cả ngăn để đồ lót cũng gấp chỉnh tề.
Anh liếc mắt một cái, thậm chí còn thấy một hộp b.a.o c.a.o s.u mua từ hai năm cứ thế chình ình bồn rửa mặt.
Hứa Ký hít một thật sâu.
Vậy nên, trong căn phòng , từ cái giường lớn đến hạt bụi nhỏ, thứ gì đều thấy sạch sành sanh.
Nhận vấn đề , Hứa Ký ngoài đ.á.n.h với ai đó một trận. Anh nghĩ , và cũng lao ngoài thật, gây một tiếng động cực lớn.
Thế là thấy Lê Thính đang đeo tạp dề, trong bếp nấu mì. Người nọ đang c.ắ.n đũa, ngơ ngác sang, đó nồi mì sợi: "... Sao thế? Tôi đang nấu bữa khuya cho , đợi kịp ?"
Ánh đèn vàng ấm áp, những lời quan tâm, tiếng nước sôi sùng sục, nước bốc lên làm mờ khuôn mặt của mỹ nhân.
Người đàn ông trông thật dễ đổi, là một tiếng "rầm" đóng cửa, chấn động đến mức tim Lê Thính cũng run rẩy theo.
Hứa Ký bực bội nén cơn giận xuống, tình huống khiến thể nổi hỏa với Lê Thính .
Một lúc , Lê Thính qua gõ cửa, dịu dàng : "Anh đó ? Mì xong , mì sốt cà chua thịt băm, ăn ."
Hứa Ký tức đến đau cả tim: "Không ăn."
Sự chu đáo của Lê Thính gần như kín kẽ kẽ hở, rõ ràng thái độ của Hứa Ký đối với tệ, mà cũng hề tức giận: "Là bây giờ tiện ? Tôi để cho nhé? Hoặc là bưng cho , ?"
Rõ ràng là vì hành động của một nào đó mà tức giận, nhưng đó những nhận mà còn ngừng sáp gần. Hứa Ký cảm thấy nắm đ.ấ.m của như đ.á.n.h mười tám tầng bông gòn, khó chịu : "Không ăn!"
Bên ngoài còn tiếng động nữa, chắc là Lê Thính .
Hứa Ký lấy vali , vơ đại vài bộ quần áo và đồ dùng hàng ngày vẫn dùng , đó xách vali khỏi phòng, trực tiếp chạm mắt với Lê Thính đang ăn mì ở phòng khách.
Lê Thính ngờ đối phương khỏi phòng giờ , đang hút mì thì khựng giữa chừng, tiến mà lùi cũng xong.
Bầu khí nhất thời lúng túng.
Hồi lâu , Lê Thính c.ắ.n đứt sợi mì dậy, mặt đổi sắc : "Tôi chỉ nấu một phần thôi, ăn nên nghĩ nên lãng phí lương thực... Anh ăn nữa ? Để nấu thêm một phần?"
"Không." Hứa Ký dùng chìa khóa khóa cửa phòng .
Lê Thính lúc mới chú ý thấy đối phương đang xách một chiếc vali, hỏi: "Bây giờ định ?"
"Ừ." Hứa Ký lạnh lùng.
Lê Thính ngăn cản, đợi đến khi Hứa Ký xỏ giày xong, mới lên tiếng: "Tôi tò mò, tại ghét đến thế?"
Hứa Ký , im lặng đối mắt với .
Lê Thính vẫn ghế, khẽ một tiếng: "Vì câu đó ? Vì thích ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/cos0/chuong-4-cau-noi-do-la-gia-day.html.]
Hứa Ký cảm thấy tiếng đó đầy vẻ trêu đùa, còn kiên nhẫn để nhảm với đối phương nữa, tay đặt lên tay nắm cửa.
Lê Thính bỗng nhiên chút ngẫu hứng, nghiêng đầu, mái tóc dài theo động tác mà trượt xuống như một dải lụa đen thượng hạng. Cậu khẽ : "Vậy cho một bí mật nhé, thấy ?"
Hứa Ký dừng , mặt cảm xúc, nhưng lông mày nhướng lên một cái, ngầu soái, mang vẻ khiêu khích như : "Có gì thì mau."
Phía bàn ăn treo vài chiếc đèn thả nhỏ sáng rực, ánh sáng chiếu lên khuôn mặt góc cạnh của Lê Thính, sự tương phản sáng tối càng thêm rõ nét, đến mức chói mắt. Cậu dựng một ngón tay lên môi: "Thực câu đó... là giả đấy."
Hứa Ký còn tưởng là bí mật động trời gì, đợi nửa ngày thấy cái thứ , cảm thấy như chơi xỏ, lạnh lùng một tiếng: "Tôi ."
Quỷ mới tin.
Chỉ cần là mắt đều , chỉ là lúc đó trong sáu mặt, thì bốn là mù. Cha hai nhà thấy câu đó xong thì hận thể đốt pháo ngay giây tiếp theo, chỉ hai nhân vật chính là bình thản như tượng đá.
Lần , Lê Thính thực sự chút ngạc nhiên, bắt chước Hứa Ký khẽ nhướng mày, một động tác nhỏ: "Tại ?"
Hứa Ký , nhưng khẳng định câu đó là dối, lẽ vì lúc đó biểu cảm của Lê Thính quá mức "diễn", ngữ khí quá mức sến súa, hoặc cũng thể đơn giản là trực giác của đàn ông.
Lê Thính nhịn mang theo chút ý , dùng đôi mắt long lanh Hứa Ký, giọng nhẹ như lông hồng: " bây giờ thực sự khá thích đấy, bất kể là về phương diện nào."
Huyệt thái dương của Hứa Ký khẽ giật giật, dứt khoát mở cửa bỏ .
Đi lạnh lùng, nhưng xe chạy nửa đường mới nhớ tài liệu công ty cần dùng cho cuộc họp ngày mai mang theo, thật là mất mặt. Biểu cảm của Hứa Ký vô cùng đặc sắc, vì tức giận mà quên sạch mục đích của chuyến về nhà .
Chỉ thể ngày mai đến lấy thôi, nếu bây giờ thì giống như nhận sai , mất mặt lắm.
Hứa Ký cảm thấy đụng Lê Thính là chuẩn chuyện chẳng lành, đầu tiên là kết hôn, tiếp theo là "ngư lôi" đâm, và thứ ba là trí nhớ giảm sút.
Ngày hôm khách hàng đến bàn chuyện làm ăn, Hứa Ký mặc đồ khá trang trọng, tóc vuốt một chút keo, lộ vầng trán sạch sẽ. Bộ Tây trang cao cấp màu xám đậm cắt may lập thể, đường vai rõ nét, càng tôn lên cơ thể thường xuyên vận động thêm cao ráo và mạnh mẽ. Thiết kế ôm sát phác họa vòng eo, bên là một đôi chân dài thẳng tắp.
Nhiều công ty khi chọn địa điểm đều cố gắng hướng về trung tâm thành phố, dù khi khác hỏi đến, bạn công ty cạnh biểu tượng của thành phố thì thật là oai.
Thế nhưng, Hứa Ký , chạy đến vùng ngoại ô, trực tiếp bao trọn một phần ba khu công viên sáng tạo.
"Ái chà." Sở Kỳ chạy lon ton tới, khoa trương phủi phủi vai Hứa Ký: "Sếp của chúng đúng là mỗi ngày một trai ."
Tiếp xúc lâu , Hứa Ký thể bình thản thẳng gu thẩm mỹ của vị giám đốc nghệ thuật : đầu buộc một cái chỏm nhỏ, áo khoác laser màu tím đậm, quần bó sát màu xanh lá cây bên ngoài mặc thêm một chiếc quần jeans, chân đôi bốt dài màu đen mà dạo cực kỳ yêu thích.
Thư ký Trần đôi giày cao gót nhọn hoắt từ phía bên tới, tiếng "lộc cộc" bước đầy phong cách quyết đoán: "Người phụ trách bên Trịnh Niệm đến , chúng qua đó nhé?"
Hứa Ký gật đầu.
Sau khi ký xong hợp đồng, Hứa Ký gọi cà phê mời uống, bảo thư ký Trần xuống lấy, còn thì giải quyết nỗi buồn.
"Này xem, sếp rõ ràng là thừa kế duy nhất của tập đoàn Vạn Việt, tại tự mở công ty nhỉ?"
"Haizz, thì hiểu cái gì, giàu trải nghiệm cuộc sống thôi."
Hứa Ký mặt đổi sắc bước từ góc rẽ, hai nhân viên đang nhỏ to bàn tán lập tức im bặt, khi xin thì đỏ mặt chạy mất.
Có lẽ vì là con một, nên sự kiểm soát của cha thực sự chút mạnh quá mức. Hứa Ký bắt buộc con đường họ trải sẵn, nếu trong nhà sẽ bao giờ yên .
Ngặt nỗi Hứa Ký tính cách phản nghịch, càng bảo hướng đông, càng hướng tây, nhưng thể làm .
Hồi đại học, mặc kệ sự phản đối của cha mà chọn chuyên ngành truyền thông mới, đến năm thứ ba đại học, chọn tự khởi nghiệp.
Studio tên là Will, nghĩa là "Free Will" (Tự do ý chí), là một công ty truyền thông văn hóa. Nói một cách dễ hiểu là hợp tác với nghệ sĩ, nhãn hàng để MV và quảng cáo.
Tính đến hiện tại, Studio ngày càng lớn mạnh, danh tiếng trong ngành. Theo thống kê đầy đủ, trong năm năm qua 21 MV, hơn 200 quảng cáo, hợp tác với 232 nghệ sĩ, trong đó thiếu nhiều ngôi hàng đầu.
Quan trọng nhất là, công việc tương đối tự do, hợp với Hứa Ký.
Anh gọi một ly Coconut Latte ít đường, liếc chiếc đồng hồ treo tường, kim giờ sắp chỉ đến 5.
Hôm nay điện thoại của Lê Thính đến sớm: "Alo... tối nay về nhà ? Để còn đường nấu bao nhiêu cơm."
Hứa Ký nghi ngờ đối phương việc làm : "Về."
Đầu dây bên im lặng, một lúc nghi hoặc lặp một : "Về?"
"Ừ, về."
Vài lọn tóc trán Hứa Ký rũ xuống, trắng bốc lên từ ly cà phê nóng khiến nốt ruồi đen sống mũi lúc ẩn lúc hiện: " cần nấu cơm cho ."