cos0 - Chương 3: "Cậu đừng có làm bộ làm tịch như thế."
Cập nhật lúc: 2026-04-07 04:20:52
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đầu ngón tay Lê Thính co , lúng túng thu tay về.
Cũng chẳng trách Hứa Ký sắc mặt , trượt tuyết là một môn thể thao mạo hiểm, t.a.i n.ạ.n nhẹ thì bầm tím gãy xương, nặng thì mất mạng. Gặp mới đường trượt cao cấp chẳng khác nào gặp tài xế phanh đường cao tốc.
Không chỉ lượng sức , mà còn trách nhiệm với tính mạng của khác.
Nếu xảy chuyện gì lớn, thái độ một chút thì cũng thôi , nhưng nó còn thèm xin !
Kỷ Trì từng "ngư lôi" đ.â.m viện một tháng, mùa trượt tuyết còn bắt đầu kết thúc sớm.
Lê Thính còn gì, cái gã đ.â.m phản ứng , gã đưa tay đẩy vai Hứa Ký một cái:
"Mày chuyện kiểu gì thế hả?"
Kỷ Phương Trì mà thót tim, sắc mặt Hứa Ký xong càng run rẩy, đang định hòa giải thì —— đại mỹ nhân bước lên một bước chắn giữa hai .
Rõ ràng là bạn đồng hành của gã , nhưng lúc là tư thế bảo vệ Hứa Ký:
"Cậu làm gì thế?"
Thật lòng mà , khoảnh khắc Kỷ Phương Trì thấy Lê Thính, lập tức cúi đầu theo phản xạ, ánh mắt đảo quanh, mà dám thẳng, cảm thấy mặt nóng bừng lên.
Sức sát thương quá lớn ...
Còn Hứa Ký thì bốn chữ to tướng "miễn dịch sắc ", xương sườn vẫn còn đau, nhưng ảnh hưởng đến vẻ ngoài vân đạm phong khinh của .
Dáng cao ráo, ngả , giọng điệu lười biếng nhưng lộ vẻ ngông cuồng:
"Cậu thử chạm nữa xem?"
Đàn ông vốn trọng sĩ diện, đối phương làm cho mất mặt bao nhiêu , gã lập tức nổi giận, đưa tay đẩy một cái:
"Chạm thì chạm, mày làm như quý giá lắm..."
Lời còn dứt, Hứa Ký tung một cú đ.ấ.m mặt gã, dường như thấy một tiếng kêu khẽ của Lê Thính.
Hai lao đ.á.n.h , chính xác mà , là Hứa Ký đơn phương đè gã mà đánh. Anh vốn phiền đến c.h.ế.t , cái thằng ngu còn tự đ.â.m đầu họng súng, đ.á.n.h một trận trút giận thì chịu nổi.
Thế là hình thành nên cục diện "tam trụ": Hai em nhà họ Kỷ một bên xem náo nhiệt, Kỷ Trì thậm chí còn đút tay túi quần, ý định can ngăn. Còn Lê Thính can ngăn nhưng bắt đầu từ , chủ yếu là dám chạm Hứa Ký nữa.
"Không đừng lo."
Kỷ Phương Trì còn an ủi .
"Bọn em cản cũng cản nổi... đây cũng thử ."
Lê Thính lúc mới chậm rãi thẳng , :
"Anh thường xuyên đ.á.n.h lắm ?"
"Không !"
Mặt Kỷ Phương Trì xuất hiện hai vệt đỏ đáng ngờ, chằm chằm chân .
"Em cũng mới thấy đ.á.n.h một cách đây ba năm thôi, lúc đó còn giận hơn bây giờ nhiều, nhưng đều chừng mực cả."
Lê Thính vài giọt m.á.u nhuộm đỏ mặt tuyết với vẻ nghi ngờ.
"Ồ!"
Kỷ Phương Trì sực nhớ , ngượng ngùng .
"Người đ.á.n.h là bạn của đúng ? Ngại quá chúng ..."
Lê Thính lắc đầu:
"Không hẳn là bạn."
Cho đến khi nhân viên an ninh khu trượt tuyết trượt ván đơn hỏa tốc chạy đến, Hứa Ký mới dừng tay, vung vẩy bàn tay, :
"Tôi đền nổi."
Kỷ Phương Trì thực sự hiểu nổi, Hứa Ký đ.á.n.h xong chuyện vẫn ngầu thế nhỉ! Rõ ràng đ.á.n.h là sai mà!
Bệnh viện gần khu trượt tuyết thể là làm ăn cực kỳ phát đạt, dù cũng câu danh ngôn: Điểm cuối của trượt tuyết là khoa chấn thương chỉnh hình.
Hứa Ký để cho chắc chắn vẫn chụp phim, lúc ngoài thấy Lê Thính đang đợi ở cửa, coi như thấy, mắt thẳng ngang qua.
Lê Thính gọi:
"... Hứa Ký."
Hứa Ký đành dừng , chút thiếu kiên nhẫn hỏi:
"Còn chuyện gì nữa?"
Lê Thính trông vẻ bất an, ngập ngừng :
“Tôi và gã đó , gã là bạn của bạn , cũng chơi riêng với gã... là bạn việc nên mới... Bình thường đều ngoan ngoãn ở nhà mà, ngày nào cũng dọn dẹp, lau chùi sạch sẽ."
Hứa Ký nhíu mày, trong đầu là "Cậu đang cái gì , tại giải thích với , đây là đang làm gì thế"
Anh lười suy nghĩ, trực tiếp :
"Liên quan gì đến ."
Lê Thính dường như trong lòng làm cho tổn thương, giấu cằm trong áo khoác tuyết, đôi môi mím trông cực kỳ đáng thương:
"Anh giận là ... Dù cũng kết hôn với , quá gần với đàn ông khác là ."
Hứa Ký lập tức cảm giác mặt là một vợ hiền dâu thảo nào đó, nếu vì giữ hình tượng, mặt chắc méo xệch từ lâu . Anh tiến lên một bước, dùng lực túm lấy cổ áo Lê Thính.
Đôi mắt với đuôi mắt nhếch lên của Lê Thính dọa cho mở to một chút.
Hứa Ký trầm giọng :
"Cậu lên giường với khác thì lông mày cũng nhướng lấy một cái, nhớ ngày đầu tiên , chơi đường , chơi đường , chúng can thiệp lẫn , ?"
Lê Thính thì cúi đầu, mái tóc dài bên thái dương rũ xuống lướt qua mu bàn tay Hứa Ký.
Một cảm giác kỳ lạ, nhẹ ngứa, Hứa Ký "vút" một cái thu tay về, lùi vài bước vững.
nếu lúc cúi xuống biểu cảm của Lê Thính, sẽ thấy khóe miệng đối phương đang nhếch lên một độ cong nhỏ, như đang nhịn .
Rất nhanh, Lê Thính đáp một tiếng "Vâng" đầy khó khăn.
Hứa Ký thấy rõ đối phương theo thói quen c.ắ.n môi một cái, mặc dù răng trắng, màu môi cũng nhuận, nhưng...
Anh thực sự thể chịu đựng nổi nữa, ghê tởm :
"Cậu đừng làm bộ làm tịch như thế, kinh tởm lắm."
Lần biểu cảm của Lê Thính thực sự xuất hiện một trống trong một giây.
Hứa Ký cảm thấy ghê cổ, thèm đầu mà bỏ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/cos0/chuong-3-cau-dung-co-lam-bo-lam-tich-nhu-the.html.]
Lúc xuống lầu gặp Kỷ Trì nộp viện phí và Kỷ Phương Trì mua cơm nắm ở ngoài về.
Kỷ Trì hỏi:
"Có chỗ nào nứt ?"
Hứa Ký lắc đầu.
Kỷ Phương Trì chia cho mỗi hai cái cơm nắm, cuối cùng trong túi nilon còn thừa hai cái, quanh quất vài cái, hỏi Hứa Ký:
"Anh trai ạ?"
Lông mày Hứa Ký suýt nữa thì kẹp c.h.ế.t con ruồi:
"...?"
Kỷ Trì bực vỗ gáy em trai một cái:
"Nó sắc của mê hoặc ."
Kỷ Phương Trì phục:
"Không ! Chủ yếu là lúc Hứa Ký kiểm tra, cứ ghế ở ngoài, biểu cảm buồn lo lắng, đáng thương lắm!"
Hứa Ký:
"?"
" là ."
Kỷ Trì suy ngẫm.
"Tôi cảm thấy cả đời thấy ai hơn , vẻ đáng thương đó 'ngon mắt' thật đấy, thể khơi dậy ham bảo vệ của bất kỳ đàn ông nào."
Hứa---đàn-ông-Ký:
"?"
Trong cổ họng phát một âm thanh cạn lời, ngàn lời vạn chữ hóa thành một câu:
"Hai thằng thẳng nam các mù mắt ."
Lần đến lượt hai em nhà họ Kỷ ngơ ngác, đồng thanh :
"Cậu mà cũng câu đó ?"
Kỷ Phương Trì hét lớn:
"Không ai thẳng hơn Hứa Ký!"
"Biểu cảm đó của mà các ... thôi bỏ ."
Nói lưng khác lịch sự cho lắm, Hứa Ký giật lấy túi nilon tay Kỷ Phương Trì.
"Đừng nữa, ăn bốn cái."
Hai em sống cùng , Kỷ Trì tự lái xe , Hứa Ký tiện đường đưa Kỷ Phương Trì về.
Vừa khỏi cổng bệnh viện, Lê Thính đuổi theo:
"Hứa Ký!"
Hứa Ký nhắm mắt , đưa chìa khóa xe cho Kỷ Phương Trì:
"Em xe , ghế ."
Kỷ Phương Trì luyến tiếc thu hồi ánh mắt hóng hớt của rời .
"Lại chuyện gì nữa?"
Hứa Ký ấn huyệt thái dương đang đau nhức của .
Mái tóc dài của Lê Thính buộc tùy tiện lưng, khuôn mặt xinh lạnh đến mức tái nhợt, hỏi:
"Tối nay về nhà ?"
"Về."
Tài liệu cần dùng cho cuộc họp công ty ngày mai vẫn còn để trong phòng sách, lúc đó Lê Thính dọn quá gấp, Hứa Ký nhiều đồ vẫn chuyển .
Có lẽ vì quá nhiều từ " về" từ miệng Hứa Ký, nên thấy câu trả lời khác, Lê Thính còn ngẩn một lát, ngập ngừng :
"Vậy mang theo ? Đi taxi thì bộ mười phút, đến ngoài mới xe."
Hứa Ký dứt khoát:
"Không."
Biểu cảm của Lê Thính thêm một phần ngơ ngác, dường như ngờ chồng thể khắt khe đến mức .
Hứa Ký định chuyển khoản cho đối phương, nhưng sực nhớ giữa họ còn kết bạn liên lạc, thế là rút ví từ trong ba lô , lấy một xấp tiền mặt:
"Tôi thích khác xe , tự cầm tiền mà taxi, hoặc ngoài thuê phòng mà ở cũng , đừng làm phiền ."
Lê Thính nắm chặt tiền trong tay, trố mắt bóng lưng vô tình của Hứa Ký.
Cửa xe mở , cái đầu của Kỷ Phương Trì ló :
"Anh, và trai quan hệ gì thế?!"
Hứa Ký:
"Không quan hệ gì."
Kỷ Phương Trì thừa hiểu những gì Hứa Ký thì cạy miệng cũng , đành chuyển trọng tâm hóng hớt sang phía khác:
"Thế , chị dâu trông thế nào ạ, chị dâu ở nhà ? Hay là em theo về xem mặt vài cái, đó em tự taxi về, , nha ?"
"Em chẳng thấy ?"
Hứa Ký .
Kỷ Phương Trì "ơ" một tiếng, ngây , não bộ lập tức như đèn kéo quân bắt đầu hồi tưởng, hai phút , miệng càng há càng to:
"... Là, là đại mỹ nhân đó ?"
Hứa Ký gì, coi như mặc nhận.
Kỷ Phương Trì định hét lên một câu "Anh thật là !!!" nhưng âm tiết đến đầu lưỡi liếc thấy góc nghiêng cực phẩm của Hứa Ký đang lái xe.
"Làm phiền ạ."
Kỷ Phương Trì nghiêm túc , là .
Chuyện yêu hận tình thù giữa một đại mỹ nhân và một đại soái ca, một kẻ qua đường giáp như xen làm gì cho mệt xác.