Con Tú Hú - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-02-25 13:34:40
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Đưa đồ đây cút ."

Tôi nhếch mép : "Sao thế? Dù gì cũng là bạn học cũ, mời tiệc một lát ? Tôi còn ăn gì đây ."

Quả thật, bận rộn cả ngày trời, ngoài mấy miếng bánh ngọt ăn lót ở ngân hàng thì bữa chính nào bụng cả.

Bữa tiệc hôm nay, phu nhân nhà họ Trần dĩ nhiên cũng mặt. Trần Kiểu Kiểu làm thể cho phép gương mặt giống bà đến bảy phần của xuất hiện cho .

hừ lạnh một tiếng, mặt đầy vẻ khinh bỉ: "Khách mời trong tiệc phú nhị đại thì cũng là quan nhị đại, hạng con gái của con mụ giúp việc như cô định đấy góp vui cái gì? Không cùng đẳng cấp thì đừng cố chen chân , hãy yên vị ở chỗ mà cô nên ở ."

"Thế ?" Tôi hỏi vặn . "Vậy cô thuộc đẳng cấp nào?"

Gương mặt Trần Kiểu Kiểu thoáng qua vẻ chột , nhưng nhanh che giấu . Cô thẹn quá hóa giận, âm lượng cao lên mấy tông: "Dù cũng cao sang hơn cô! Loại như cô học giỏi thì ích gì, thi đỗ đại học danh tiếng thì , chẳng cũng làm thuê cho thôi !"

Nói cái giọng đó, chẳng lẽ cô thấy sắc mặt của mấy nhân viên trong phòng đều đổi ?

Nói đến đây, Trần Kiểu Kiểu trở nên đắc ý: "Cô làm cả đời chắc gì mua nổi một sợi dây chuyền cổ . Trang sức cộng đủ mua một căn nhà ở thành phố Giang đấy. Còn cô? Chắc đến cái nhà vệ sinh cũng mua nổi ."

Tôi nhún vai: "Thì nào? Chẳng lẽ cô khác thường, nặn từ bột sen chắc? Có ba đầu sáu tay ? Một lúc đeo ba cái dây chuyền, sáu cái vòng tay chắc?"

Tôi tiếp tục dùng giọng điệu mỉa mai: "Còn bảo 'cả là một căn nhà' nữa chứ... Xem là cô lắp cái nhà vệ sinh lên mồm , thốt câu nào là mùi phân nồng nặc câu đó."

"Mày!" Trần Kiểu Kiểu tức điên , định bật dậy đ.á.n.h .

quên mất lúc một lọn tóc của vẫn còn trong tay thợ làm tóc. Cú giằng co khiến mấy sợi tóc kèm cả nang tóc giật phăng .

"Suỵt... c.h.ế.t !"

Trần Kiểu Kiểu đẩy mạnh thợ làm tóc đang lúng túng cầm cây uốn tóc. Đối phương loạng choạng, cây uốn tóc đang cắm điện vô tình chạm ngay cánh tay của Trần Kiểu Kiểu.

Một tiếng thét đau đớn xé lòng vang lên.

Tôi Trần Kiểu Kiểu đang nổi cơn tam bành, phát điên phát rồ. Tôi thong thả đặt đôi khuyên tai mua và một lon sữa bột lên bàn.

"Đây là quà chuẩn cho cô, cần cảm ơn!"

Dứt lời, xoay chuồn lẹ. Sau lưng vẫn còn tiếng c.h.ử.i bới của Trần Kiểu Kiểu: "Thằng ch.ó nào thèm cảm ơn mày! Đồ tiện nhân!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/con-tu-hu/chuong-2.html.]

Chậc chậc, đây là cách giáo d.ụ.c của gia đình giàu dành cho thế hệ thứ hai đấy ? Một "phú nhị đại" mở mồm là phun lời bẩn thỉu?

Trong phòng Trần Kiểu Kiểu thì gà bay ch.ó sủa, nhưng ngoài hành lang yên tĩnh. Nhìn thấy phụ nữ bước khỏi thang máy phía , khẽ mỉm .

là trời giúp !

Tôi tiến lên phía : "Trần phu nhân."

Người phụ nữ thấy gương mặt giống bà đến bảy phần mắt, đồng t.ử co rụt . Tôi nhẹ: "Bà hứng thú làm một bản giám định ADN ?"

Rời khỏi khách sạn, bắt xe về nhà. Hai ngày một đêm ngủ khiến đổ xuống giường là chìm hôn mê bất tỉnh ngay lập tức.

Sáng hôm , đ.á.n.h thức bởi tiếng gõ cửa. Tối qua vì quá mệt, kịp đồ rửa mặt ngủ . Tỉnh dậy thấy cả khó chịu vô cùng, cau mày mở cửa.

Người gõ cửa là nhân viên ủy ban phường, họ đến để thông báo: bảo mang giấy tờ đến cơ quan chính phủ tương ứng để bàn bạc, thỏa thuận về việc đền bù giải tỏa khu phố cũ.

Tôi bắt đầu tự hỏi "khắc" nữa. Sao bà c.h.ế.t là chuyện lành đều ập đến thế ?

Bây giờ là mười giờ sáng. Chuyện nên làm sớm nên muộn. Tôi mua đại chiếc bánh mì lót đường đến văn phòng giải tỏa. Bên trong đông nghịt , chen chúc đến nghẹt thở. Tôi lấy thứ tự, qua thì thấy còn hơn hai mươi nữa mới đến lượt.

Vì bên trong quá ồn ào, ngoài tìm một quán mì ăn trưa. Đối với việc giải tỏa, những hớn hở, ví dụ như . cũng những kẻ "thét giá" trời, ví dụ như cái đang lăn lộn sàn đại sảnh .

Nhân viên tiếp đón gương mặt đầy vẻ mệt mỏi, lặp lặp những lời giải thích cả ngày: "Lần giải tỏa khu phố cũ là để xây chung cư thương mại mới, chúng tổng cộng hai phương án..."

Tôi lấy nhà, chọn luôn phương án thứ nhất: Nhận tiền đền bù.

Có lẽ đây là đầu tiên nhân viên tiếp đón một chốt phương án nhanh đến thế. Chị mừng đến phát , cứ nắm c.h.ặ.t t.a.y mà cảm ơn rối rít. Tôi cũng nắm ngược tay chị , lời cảm ơn chân thành.

Thật sự cảm ơn các chị giúp dư trong thẻ ngân hàng của tăng thêm vài triệu tệ nữa.

Thời gian gấp rút, nhiệm vụ nặng nề, chỉ còn hai tuần nữa là đại học khai giảng. Lần quên mất xin điện thoại của Trần phu nhân. Bây giờ gặp e là dễ dàng gì. Chỉ hy vọng bên trung tâm giám định bà tìm làm việc hiệu quả một chút, cho kết quả khẩn cấp!

Tốc độ làm việc của chính quyền đúng là nhanh thật. Trên bức tường ngoài nhà sơn một chữ "DỠ" màu đỏ chói lọi.

Điện thoại vang lên từng hồi thông báo. Tôi cầm lên xem, tin nhắn trong nhóm lớp nhảy lên con 99+. Tôi lướt nhanh qua các đoạn chat.

Mọi đang bàn tán về bữa tiệc sinh nhật của Trần Kiểu Kiểu hôm qua. Nghe tiệc còn chính thức bắt đầu thì nhà họ Trần đột ngột thông báo Trần Kiểu Kiểu khỏe, thể tham dự.

Trong sảnh tiệc lúc đó nhiều khách khứa. Anh trai cả nhà họ Trần cùng Trần chủ tịch và phu nhân xin từng nhà. Những hiếu kỳ dò la xem rốt cuộc xảy chuyện gì, nhưng nhà họ Trần giữ kín như bưng, để lọt một chút phong thanh nào.

Loading...