Con Của Hàng Xóm Thích Khóa Mật Mã Nhà Tôi - Chương 3
Cập nhật lúc: 2026-03-10 14:04:14
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cúp điện thoại, tim vẫn đập thình thịch.
Tôi làm là đúng, là đang "lách luật", nhưng thực sự hết cách .
Tôi thể suốt ngày đeo tai chống ồn để làm việc và sinh hoạt .
Những tiếng đập cửa và tiếng tít tít vang lên bất chợt khiến thần kinh sắp suy nhược đến nơi .
Tôi nín thở, dán chặt mắt màn hình giám sát.
Tiếng còi xe cảnh sát từ lầu vang lên, êm ái như tiếng nhạc thiên đường !
Thành bại, đều dựa !
6
Bóng dáng hai cảnh sát xuất hiện trong màn hình giám sát.
Họ tiến tới bảo vệ hai đứa trẻ đang hò hét quấy rối .
Sự ồn ào ngoài cửa bỗng chốc im bặt.
Nụ mặt đàn bà lập tức cứng đờ, mụ hốt hoảng cất điện thoại , định vươn tay kéo hai đứa trẻ .
"Các cảnh sát? Có chuyện gì thế ạ?" Mụ cố giữ bình tĩnh nhưng giọng run rẩy thấy rõ.
"Chúng nhận tin báo của dân rằng ở đây trẻ em cần giúp đỡ, mời chị phối hợp xuất trình giấy tờ tùy của chị và hai cháu bé."
Anh cảnh sát dẫn đầu chằm chằm bằng ánh mắt sắc lẹm, giọng điệu vô cùng nghiêm túc.
Mặt đàn bà trong nháy mắt trở nên trắng bệch.
"Hiểu... Hiểu lầm thôi! Hiểu lầm lớn các cảnh sát ơi!" Mụ cao giọng, năng lộn xộn.
"Đây là con trai ! Con ruột đấy! Sinh đôi! Chúng là cư dân tầng ! Các chú xem, con trông giống thế cơ mà!"
Sau đó mụ cuống cuồng lục lọi trong chiếc túi đeo chéo, cuối cùng cũng rút chứng minh nhân dân.
Cảnh sát cẩn thận đối chiếu giấy tờ, cúi đầu hai đứa trẻ đang sợ hãi nép lưng đàn bà, dám thở mạnh.
"Hai cháu đừng sợ, cho chú , đây của hai cháu ?"
Anh cảnh sát cố gắng dịu giọng hỏi một trong hai đứa trẻ.
Đứa trẻ rụt rè gật đầu, lí nhí đáp: "Dạ, là cháu ạ."
"Thế tại lúc nãy nhấn khóa và đập cửa mạnh thế? Còn gào thét 'Mở cửa ', là đang cầu cứu ?" Cảnh sát hỏi dồn.
Đứa trẻ lén đang sa sầm mặt mày, cúi đầu dám gì.
Một cảnh sát trả giấy tờ cho đàn bà, nghiêm khắc phê bình giáo dục:
"Con của chị thì chị càng quản giáo cho ! Việc chị dung túng cho chúng quấy rối hàng xóm ở khu vực công cộng, gây hoang mang dư luận như thế chính là thiếu trách nhiệm trong việc giám hộ! Suýt chút nữa là gây hiểu lầm nghiêm trọng về việc 'bắt cóc' đấy! Nếu còn , chúng sẽ chỉ giáo huấn bằng miệng thế !"
Người đàn bà gật đầu như bổ củi, gương mặt là sự nịnh nọt rõ ràng và nụ đầy giả tạo: "Vâng ! Các đúng ạ! Là chúng sai! Chúng nhất định sẽ sửa! Tuyệt đối ạ! Đã làm phiền các quá! Xin , thật xin !"
Mụ dùng sức kéo hai đứa trẻ về phía .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/con-cua-hang-xom-thich-khoa-mat-ma-nha-toi/chuong-3.html.]
Cảnh sát cảnh cáo thêm vài câu rời .
Tiếng bước chân mất dần ở đầu cầu thang.
Sự khiêm nhường và sợ hãi mặt đàn bà tan biến như thủy triều. Mụ đột ngột đầu , đôi mắt trừng trừng camera giám sát nhà .
Sự độc ác trong ánh mắt như tràn ngoài!
Cuối cùng mụ thô bạo túm lấy hai đứa trẻ, gần như là lôi xệch chúng lên tầng trong sự căm hận.
Mối thù , coi như thể hóa giải nữa .
Ngay đêm hôm đó, nhóm chat cư dân vốn yên tĩnh bấy lâu bỗng một loạt tin nhắn thoại dài 60 giây dội b.o.m liên tục!
Mở thì là tiếng gào thét đến lạc giọng của đàn bà .
"Trời ơi là trời! Cái đồ tiện nhân lòng lang thú! Mọi mà phân xử giùm với! Cái mụ già sinh nổi mụn con ở tầng , mụ dám báo cảnh sát vu khống bắt cóc con ruột của !”
“Cảnh sát còn đến tận nơi kiểm tra sổ hộ khẩu nhà nữa! Tôi sống trong sạch, từ xưa đến nay chịu nỗi nhục nhã ê chề bao giờ ?! Một chăm hai đứa con khổ lắm ... mà vì chuyện mà chồng mắng suốt cả ngày trời.”
“Chẳng qua chỉ là trẻ con nghịch ngợm nhấn chuông với đập cửa mấy cái thôi ? Có cần ác độc đến mức ?! Cái con mụ họ Lý độc địa rõ ràng là hủy hoại cả gia đình mà!”
“Bản cô đẻ nên thấy con nhà hoạt bát, đáng yêu là chịu nổi! là đồ biến thái! Độc ác! Không nên c.h.ế.t t.ử tế!!”
“Mọi cẩn thận với loại ! Tâm địa đen tối lắm! Không chừng ngày mụ đ.â.m lưng đấy!!"
Những tin nhắn thoại cứ thế nối tiếp , tràn đầy những lời buộc tội bi t.h.ả.m và công kích cá nhân ác ý, nhưng mụ tuyệt nhiên thèm đả động đến việc bọn trẻ quấy rối suốt thời gian dài, cũng như việc chính mụ dung túng, thậm chí là cổ xúy cho chúng.
Mụ còn cố tình lờ cái tiền đề quan trọng nhất khiến cảnh sát mặt: Đó là "nghi ngờ trẻ em bắt cóc đang cầu cứu".
Nỗi vất vả khi nuôi con nên trở thành lý do chính đáng cho việc quấy rối .
Thế nhưng bằng cách lèo lái dư luận, tránh nặng tìm nhẹ một cách khéo léo, mụ tự biến thành một nạn nhân vô tội.
Hiệu quả đến ngay tức thì.
Trong nhóm chat bỗng chốc bùng nổ như ong vỡ tổ.
Những hàng xóm rõ chân tướng sự việc đều sốc lời tố cáo của " bi kịch" và lời cáo buộc "vu khống bắt cóc" kinh hoàng .
[Trời đất ơi! Báo cảnh sát bắt cóc chính con á? Chuyện ... Chuyện quá đáng lắm luôn đấy!]
[@Tất cả mà xem! Cái loại gì ! Làm mà như thế chắc đau lòng c.h.ế.t mất!]
[Trẻ con nghịch ngợm gây tiếng động chút là chuyện thường tình mà? Sao làm quá lên như thế? Còn vu khống bắt cóc nữa? Tâm địa gì mà đen tối !]
[ đấy! Hàng xóm láng giềng với mà chẳng chút bao dung nào cả! Còn báo cảnh sát làm rùm beng lên? Thật là thất đức quá!]
[Hàng xóm kiểu đáng sợ thật! Ai mà dám sống cạnh cô nữa chứ?]
[@Ban quản lý Loại nên xử lý ? Cố ý vu khống làm mất đoàn kết khu phố!]
Vài lẽ là của mụ , hoặc cũng con nhỏ nên dễ nảy sinh lòng đồng cảm nhảy tiếp lời, hăng hái ủng hộ, mũi dùi dư luận lập tức chỉ thẳng về phía - kẻ "tâm địa đen tối", " đẻ con", "vu khống ác độc".
Luồng dư luận trong nhóm gần như nghiêng hẳn về một phía để chỉ trích , thỉnh thoảng mới một vài tiếng yếu ớt thử hỏi thăm tình hình cụ thể: [Cái đó... báo cảnh sát thì chắc cũng nguyên nhân chứ? Hay là hiểu lầm gì ?]