Con Của Hàng Xóm Thích Khóa Mật Mã Nhà Tôi - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-03-10 14:03:12
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Có ở nhà nhưng họ chịu mở cửa, cũng quyền cưỡng ép họ..."

 

Năm giờ chiều, tiếng "bíp bíp bíp bíp" quen thuộc vang lên, kèm theo đó là tiếng la hét hưng phấn và tiếng đập cửa của lũ trẻ.

 

Tôi tới cánh cửa, hít một thật sâu dùng hết sức đập mạnh cánh cửa nhà từ bên trong để phát âm thanh cảnh báo.

 

Bên ngoài im bặt trong chốc lát, nhưng ngay đó là tiếng rộ lên của lũ trẻ và tiếng bước chân chạy xa dần.

 

Có vẻ như chúng đinh ninh rằng, với mức độ quấy nhiễu thế thì chẳng ai làm gì chúng cả.

 

Tôi suy nghĩ một hồi, đoạn camera giám sát bấm gọi 110.

 

"Alo chào các , báo cáo về việc nhà hàng xóm cố tình quấy rối..."

 

Mười phút , xe cảnh sát mặt.

 

Hai cảnh sát xuống xe, làm theo đúng quy trình là lắng kể bộ sự việc.

 

"Mâu thuẫn hàng xóm thôi mà." Viên cảnh sát lớn tuổi gật đầu: "Để chúng lên gõ cửa nhà họ xem ."

 

Họ lên lầu và gõ cửa nhà gia đình .

 

Người mở cửa vẫn là phụ nữ đó, tay vẫn cầm điện thoại đang phát video kịp tạm dừng.

 

Vừa thấy cảnh sát và cả đang phía , mụ lập tức hiểu vấn đề, ngay lập tức đổi sắc mặt thành một nụ niềm nở: "Các cảnh sát ơi, hiểu lầm thôi mà, bọn trẻ con nó đùa nghịch tí thôi."

 

"Trẻ con nhà chị đúng là nên tùy tiện ấn loạn khóa cửa nhà khác như ."

 

Viên cảnh sát kiên nhẫn khuyên bảo: "Sau chị nên chú ý nhắc nhở các cháu, nếu sẽ dễ nảy sinh mâu thuẫn."

 

Người phụ nữ luôn mồm : "Vâng , nhất định sẽ chú ý."

 

ánh mắt mụ rõ ràng là phục, liếc xéo qua một cái đầy vẻ khinh khỉnh.

 

Viên cảnh sát sang với : "Chuyện thuộc về tranh chấp hàng xóm, đến mức xử lý hình sự . Cô cũng nên bao dung và cố gắng giao tiếp nhiều hơn."

 

"Phải đấy, cũng gây thiệt hại thực tế nào, đừng quá chấp nhặt. Tầm tuổi trẻ con nghịch ngợm chút cũng dễ hiểu thôi."

 

Hiểu ? Ai hiểu cho ? Thứ nhận chỉ là sự phiền toái vì quấy rối liên tục.

 

phụ nữ thấy thế thì bắt đầu đà lấn tới.

 

" đấy! Có tí chuyện cỏn con cũng bày đặt báo cảnh sát, thật là lãng phí tài nguyên công cộng! Cô chịu nổi trẻ con như thế, vì bản sinh đẻ nên mới đ.â.m ghen ghét với mấy đứa trẻ thông minh hoạt bát nhà khác ?!"

 

Mới hai câu mà mụ bắt đầu lái câu chuyện sang hướng khác để nh.ụ.c m.ạ . Tôi định lên tiếng thì viên cảnh sát .

 

"Chị bớt lời , rõ ràng là nhà chị sai cơ mà."

 

Bao dung là từ hai phía. Yêu cầu bao dung và chấp nhặt, thì điều kiện tiên quyết là đối phương cũng điều!

 

Rõ ràng là đối phương thể , và cũng chẳng buồn phí lời thêm nữa.

 

Tôi chỉ hy vọng , gia đình họ sẽ đến quấy rầy thêm một nào nữa.

 

Nhìn thấy đồng chí cảnh sát cũng cố gắng hết sức để hòa giải, hiểu ý cũng như nỗi khó xử của nên đành nén giận mà hỏi: "Vậy nếu họ cứ tiếp tục quấy rối thì ạ?"

 

"Nếu còn xảy tình trạng , chị hãy tìm ban quản lý hoặc gọi cho chúng ."

 

Anh cảnh sát trẻ an ủi.

 

Sau khi giáo huấn nhà thêm vài câu, các rời .

 

Tôi phía họ, ngoái đầu cửa nhà hàng xóm tầng .

 

Vừa đàn bà đó ló đầu , "nhổ" một bãi về phía "rầm" một tiếng đóng chặt cửa .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/con-cua-hang-xom-thich-khoa-mat-ma-nha-toi/chuong-2.html.]

 

Tiếng ve kêu râm ran báo hiệu kỳ nghỉ hè đến.

 

Những cuộc quấy rối theo giờ hành chính từ 7 giờ sáng đến 5 giờ chiều là chuyện của quá khứ.

 

Từ khi nghỉ hè, bất cứ lúc nào nổi hứng, bọn trẻ kéo đến cửa nhà mà "quậy phá".

 

"Tít tít tít tít tít… Tạch tạch tạch tạch…"

 

Bàn phím mật mã chúng coi như phím đàn piano, chúng nhấn loạn xạ theo nhịp điệu nào, tiếng thông báo và tiếng cảnh báo sai mật mã vang lên liên hồi.

 

"Rầm rầm rầm! Bốp bốp bốp!"

 

Tiếng vỗ cửa nâng cấp thành đ.ấ.m cửa. Những nắm đ.ấ.m nhỏ mang theo nguồn năng lượng chỗ giải tỏa của kỳ nghỉ hè, khiến cánh cửa nhà rung lên bần bật.

 

Đôi khi còn xen lẫn tiếng "thình thình" do dùng chân đá cạnh cửa.

 

"Mở cửa ! Vừng ơi mở !"

 

"Bên trong giấu kho báu nhỉ?!"

 

Bọn trẻ đùa râm ran, tiếng động xuyên qua cánh cửa khiến mạch m.á.u trán giật liên hồi.

 

Hai đứa trẻ nghịch mãi cũng chán, bèn mang ghế ngay cửa nhà , mỗi đứa ôm nửa quả dưa hấu.

 

Chúng bắt đầu thi xem hạt dưa của ai nhả dính cửa lâu hơn.

 

Ban đầu của chúng yên tâm nên chạy xuống xem thử.

 

Ánh mắt mụ camera tràn đầy sự khiêu khích trắng trợn như rằng kỳ nghỉ hè chỉ mới bắt đầu thôi, để xem ai mới là trụ đến cuối cùng.

 

Tôi tựa cánh cửa, màn hình giám sát đang phát trò hề nhà theo thời gian thực.

 

Báo cảnh sát? Gọi ban quản lý? Trải nghiệm như một gáo nước lạnh dội thẳng lòng .

 

Những biện pháp thông thường, mặt loại , trở nên thật yếu ớt và nực .

 

Lại một buổi chiều bao vây bởi tiếng "tít tít" và "rầm rầm".

 

Trong màn hình giám sát, đàn bà đang tựa tường, điện thoại khoái chí.

 

Hai đứa trẻ như những con búp bê vặn dây cót, mệt mỏi là gì mà liên tục tạo những tiếng ồn đinh tai nhức óc.

 

Một trong hai đứa dường như nhấn nhầm phím nào đó, ổ khóa phát một tiếng kêu dài chói tai.

 

Đứa bé giật , lùi hai bước, gương mặt hiếm khi lộ vẻ hoảng hốt.

 

Khoảnh khắc hoảng sợ đó đột nhiên cho một ý tưởng!

 

Một ý nghĩ táo bạo đến mức gần như nực tức tốc hình thành trong đầu !

 

Tôi cầm điện thoại lên, ngón tay run rẩy vì căng thẳng vì hưng phấn.

 

Tôi hít một thật sâu, dùng giọng điệu hoảng loạn nhất thể để gọi điện báo cảnh sát: "Alo? Công an ạ?! Tôi báo án!"

 

Giọng run lên vì xúc động, càng thêm phần chân thật.

 

"Trước cửa nhà hai bé trai sáu, bảy tuổi! Tình hình bất thường!"

 

Tôi nhanh hơn, tỏ vẻ vô cùng cấp bách: "Chúng liên tục nhấn khóa mật mã nhà ! Còn liều mạng đập cửa nữa! Vừa đập lóc gào thét 'Mở cửa '! Hành vi cực kỳ kỳ lạ!"

 

"Tôi... Tôi nghi ngờ chúng bắt cóc kẻ khống chế ! Có vẻ như chúng đang dùng cách để cầu cứu bên ngoài!"

 

" ! Ngay cửa nhà ! Bây giờ vẫn đang đập cửa và la hét! Có một đàn bà cạnh quan sát, vẻ mặt dữ tợn lắm, cảm giác... cảm giác hề giống ruột chút nào! Địa chỉ là..."

 

Loading...