Nghe cô gọi, Cố đại phu nhân và Cố lão phu nhân đều đến chính là của Lục Tam gia - Lục lão phu nhân.
Thẩm Mạt đáp , bà thẳng đến bên giường bệnh, ánh mắt hờ hững đặt Cố Quán Quán.
“Lục lão phu nhân!”
Cố đại phu nhân và Cố lão phu nhân mỉm tự giới thiệu, “Tôi là dì cả của Cố Quán Quán.”
“Đây là bà nội của con bé!”
Thẩm Mạt liếc hai họ một cái, thẳng với Cố Quán Quán,
“Hôm nay đến đây một chuyện hỏi cô Cố!”
Sắc mặt bà nghiêm trọng, tim Cố Quán Quán thót một cái, những ngón tay đặt chăn nắm chặt .
Chuyện của cô và Lục Kiêu, Lục lão phu nhân ?
Lão phu nhân đây đối xử với cô tệ, bây giờ chắc cũng sẽ phản đối họ ở bên chứ?
“Nghe cô và con trai út của đang quen ?”
Thẩm Mạt thấy Cố Quán Quán dọa, giọng điệu dịu .
Một chuyện lớn như cầu hôn, bà nghiêm túc đối đãi!
“Vâng!”
Cố Quán Quán chắc chắn đáp lời. Cô bày tỏ tình cảm của với Lục Kiêu, Cố đại phu nhân bên cạnh kiên nhẫn hét lên, “Lão phu nhân, bà đến đây để bắt Quán Quán rời xa Lục Tam gia ?”
Nghĩ cũng đúng, nhà họ Lục như làm thể coi trọng Cố Quán Quán!
Cố Họa năm xưa chẳng là một ví dụ sống sờ sờ !
Nghĩ chuyện Cố Họa đ.á.n.h .
Nếu Cố Quán Quán thực sự bước cửa nhà họ Lục, thái độ của hai chị em đối với nhà họ Cố, bà và Uyển Nhi cũng lợi gì, chi bằng…
“Lục lão phu nhân!”
Cố đại phu nhân bước tới , lớn tiếng Cố Quán Quán, “Quyết định của bà là đúng!”
“Cô bé Cố Quán Quán từ nhỏ lời, ba bữa nửa tháng trốn học đ.á.n.h với khác.”
“Con bé còn lễ phép với lớn!” Vừa , Cố đại phu nhân chỉ vết thương đầu , “Vết thương của là đ.á.n.h khi bà đến.”
Bà cố ý rõ vết thương là do Cố Họa đánh.
Dù hai chị em chẳng đứa nào !
“Nó hả, căn bản là giống của nhà họ Cố chúng !”
Cố đại phu nhân lạnh lùng Cố Quán Quán đang trừng mắt , khẩy, “Không đúng, cha ruột nó là ai ai , nó chỉ là một đứa con hoang rõ lai lịch!”
Hai từ “con hoang” chói tai khiến sắc mặt Cố Quán Quán càng trắng bệch, Cố Họa cũng mặt lạnh như sương, quát lớn, “Câm miệng!”
“Sao, sợ ?” Cố đại phu nhân nghĩ đến sự tàn nhẫn khi Cố Họa đ.á.n.h , khỏi lùi phía , thậm chí kéo cả Cố lão phu nhân phía lên , “Cố Họa, chẳng lẽ cô đ.á.n.h lớn mặt Lục lão phu nhân !”
“Cô đ.á.n.h , đ.á.n.h !” Đẩy Cố lão phu nhân phía , Cố đại phu nhân kiêu ngạo la hét.
Bà đoán Cố Họa dám động thủ với Cố lão phu nhân mặt Lục lão phu nhân.
Cố Họa quả thực dám! Cô vì mà khiến Cố Quán Quán nhà họ Lục coi thường. nếu nhà họ Lục thực sự thể chấp nhận tất cả thứ của Quán Quán, cô cũng tán thành cuộc hôn nhân .
Những khổ cực cô chịu đựng năm xưa, tuyệt đối để Quán Quán chịu nữa.
“Lục lão phu nhân!”
Thấy Cố Họa kiêng dè, Cố đại phu nhân với Lục lão phu nhân, “Người phụ nữ tàn tật là chị ruột của Cố Quán Quán!”
“Năm đó cô cố ý đ.â.m thương khác, tù tám năm…”
Chữ “tù” kịp thốt , một chiếc cốc ném thẳng Cố đại phu nhân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-vo-nho-ngot-ngao-co-quan-quan-luc-tieu/chuong-387-luc-lao-phu-nhan-den-xem-kich.html.]
“Á!”
Cố đại phu nhân kêu lên đau đớn. Bà đầu thấy là Cố Quán Quán giường ném, càng đắc ý la lên, “Lục lão phu nhân, bà thấy , Cố Quán Quán quả thực thứ !”
“Dám động thủ với lớn mặt bà!”
Cố Quán Quán lạnh lùng Cố đại phu nhân, vì Thẩm Mạt mặt mà nhịn nhục!
“Dám thêm nửa lời về chị , sẽ đ.á.n.h cho bà khỏi cửa !”
Nén đau đớn từ vết thương cơ thể, Cố Quán Quán lạnh giọng đe dọa.
Trước mặt Lục lão phu nhân, cô mắng vài câu, cả!
vết thương chị cô, cho phép bất kỳ ai vạch trần.
“Lục lão phu nhân!” Cố Quán Quán thu vẻ lạnh lùng mặt, giải thích với Thẩm Mạt, “Khi và Lục Kiêu ở bên , phận của !”
“Anh , yêu , hy vọng bà thể tác thành cho chúng .”
Nói câu , khóe mắt Cố Quán Quán đỏ hoe, cô đang sợ hãi!
Chuyện của Cố Họa tám năm , Cố Quán Quán đại khái hiểu rõ. Năm đó vì nhà họ Tần coi trọng thế của Cố Họa, họ dùng cách để chia rẽ cô và Tần Ngự Bạch.
Gia đình danh giá càng hàng đầu càng xem trọng gia thế của con gái.
Cố Họa đây là thiên kim nhà họ Cố, phận như nhà họ Tần còn coi trọng. Cố Quán Quán bây giờ ngay cả cha ruột là ai cũng , làm cô thể sợ nhà họ Lục chê bai!
“Bất kể là chị , những chuyện xảy chúng thể đổi gì. Nếu bà thực sự thích , sẽ chủ động rời !”
Cố Quán Quán Thẩm Mạt, với thái độ kiêu ngạo tự ti.
Nếu nhà họ Lục chê bai chị cô, hoặc bắt cô đoạn tuyệt quan hệ với chị cô , cô tuyệt đối sẽ đồng ý.
Cô sẽ vì tình yêu mà từ bỏ của !
“Nghe xem!” Sau khi Cố Quán Quán xong, Cố đại phu nhân châm ngòi ly gián, “Con bé đang đe dọa bà!”
“Cố Quán Quán , cô tự coi là gì chứ.”
“Lục lão phu nhân, Cố Quán Quán thực sự lời!” Vừa , Cố đại phu nhân kéo Cố Uyển Nhi đến mặt Thẩm Mạt, “Đây là Uyển Nhi nhà , con bé xinh và hiểu chuyện.”
“Lão phu nhân.” Cố lão phu nhân thấy Cố đại phu nhân đẩy Cố Uyển Nhi , bà vội vàng nhắc đến Hà Thanh Nhất, “Quán Quán còn một cô em họ, cũng .”
“Ha ha!”
Nghe lời của hai họ, Thẩm Mạt nhịn , “Nếu tận mắt chứng kiến, thực sự tin những lời đồn đại!”
Cố đại phu nhân tưởng Thẩm Mạt tin những gì , bà vui mừng đến mức mặt đầy ý , một tay đưa còn bắt chuyện, “Lục lão phu nhân, bà xem Uyển Nhi nhà …”
Khi bàn tay đó sắp chạm Thẩm Mạt, Thẩm Mạt nhíu mày, nhanh chóng lùi phía .
“Đánh!”
Một từ dứt, vệ sĩ phía Thẩm Mạt bước tới, tát một cái mặt Cố đại phu nhân.
Tiếng “bốp” vang lên rõ ràng, khiến phòng bệnh im lặng.
“Bà làm gì mà sai đ.á.n.h .” Cố Uyển Nhi bất mãn la lên.
Lời dứt, tên vệ sĩ tát thêm một cái mặt Cố Uyển Nhi.
Cảnh tượng khỏi khiến Cố lão phu nhân cảm thấy quen thuộc, hình như hồi Cố Quán Quán mới đưa đến biệt thự nhà họ Lục, Lục Tam gia cũng sai Cố Quán Quán trút giận, tát con Cố Uyển Nhi cửa nhà họ Cố. Bà ngước Thẩm Mạt, Thẩm Mạt mỉm , đến mặt Cố Họa.
“Cô là chị của Quán Quán!”
Thẩm Mạt , chủ động đưa tay nắm lấy tay Cố Họa.
Hành động mật bất ngờ khiến Cố Họa bối rối, khó hiểu về phía Cố Quán Quán, Cố Quán Quán cũng thấy lạ.
“Lão phu nhân.” Cố Họa nhàn nhạt, “Quán Quán nhà về gia thế kém hơn Lục Kiêu, nhưng con bé xứng với !”
“Bà phản đối, cũng em gái chịu ấm ức.”