Tối hôm đó, chuyện về buổi họp báo gì bất ngờ khi leo thẳng lên top hot search. Chỉ điều, thứ đầu bảng xếp hạng, là những bằng chứng đủ để khiến Phương Kiến Vi bại danh liệt . Mà là bức ảnh Yến Úc nở nụ khổ, rằng theo đuổi từ đầu ở cuối buổi họp báo.
Độ hot của bức ảnh đó, lấn át các từ khóa khác. Khu vực bình luận bên , phong cách vô cùng đồng nhất một cách kỳ lạ.
[Tôi xin tuyên bố, đàn ông t.h.ả.m nhất lịch sử đời ! Độc nhất vô nhị!] [Bị em gái nuôi úp cho cái nồi đen to đùng thế , vợ thì bỏ chạy mất, còn chúng mắng c.h.ử.i thê t.h.ả.m như , hu hu hu, em sai , Yến tổng em xin !] [Để bù đắp cho lầm của , lên trang web chính thức của Yến thị chốt đơn ! Yến tổng, ngài nhất định theo đuổi Nghiên Nghiên nhà chúng về đó!] [Chị em lầu cho góp một phần với! Đã chốt đơn! Yến tổng cố lên!] [Đã chốt đơn +1, Yến tổng, chỉ thể giúp ngài đến đây thôi.] ...
Cư dân mạng quả thực nỗ lực. Chỉ một lát , đồ trang web mua sắm chính thức của Yến thị càn quét sạch sẽ còn một mảnh.
Trong biệt thự nhà họ Khương. Phó Điềm lướt điện thoại, phong cách bình luận nghiêng hẳn về một bên, vui vẻ mặt.
Cô sáp gần Thẩm Thư Nghiên đang chuyên tâm vẽ bản thiết kế, đưa điện thoại qua, trong giọng điệu tràn ngập sự trêu chọc, "Này, xem, đông đảo cư dân mạng đều đang xót xa cho Yến tổng của chúng kìa. Với tư cách là một trong những trong cuộc, an ủi một chút ?"
Tầm của Thẩm Thư Nghiên, từ đầu đến cuối đều từng rời khỏi bản vẽ mặt. Cô nhàn nhạt : "Tớ và chia tay ."
Phó Điềm đột nhiên nhớ tới lời dặn dò của thúc thúc a di, bèn tiện miệng hỏi, "Yến Úc chẳng là theo đuổi từ đầu ? Tớ tạm thời sẽ đồng ý. nếu như, tớ chỉ là nếu như thôi nhé, cứ mặt dày bám lấy buông, thì thì ? Cậu cho thêm một cơ hội nữa ?"
Bàn tay đang cầm bút của Thẩm Thư Nghiên khựng , lúc mới ngẩng đầu lên, sang cô . "Không ."
Giọng điệu cô nhàn nhạt, khiến bất kỳ cảm xúc nào. bàn tay đang khẽ run rẩy của cô, rốt cuộc vẫn bán nội tâm của cô.
Phó Điềm bĩu môi, cất điện thoại . "Được , cứ cứng miệng ." "Vẽ xong thì nghỉ ngơi sớm nhé, tớ về đây."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-vo-be-bong-cua-yen-gia-sieu-ngau/chuong-405-yen-tong-toi-chi-co-the-giup-ngai-den-day-thoi.html.]
Phó Điềm , trong phòng vẽ rộng lớn, chỉ còn một Thẩm Thư Nghiên. Cô đặt cây bút trong tay xuống, ma xui quỷ khiến thế nào cầm chiếc điện thoại bên cạnh lên, tìm những bài đăng liên quan.
mà, cô chỉ xem một lúc, liền dừng , đó cố đè nén bộ cảm xúc xuống, một nữa cầm bút vẽ lên.
Còn Phó Điềm lúc , cũng xuống tầng một. Tần Liên Liên và Khương Hữu Vi đang ghế sofa vội vàng cản . "Điềm Điềm , Nghiên Nghiên con bé thế nào?"
Những lời bàn tán mạng, bọn họ đều xem . Mặc dù bọn họ mấy hy vọng con gái và Yến Úc với . chuyện dẫu cũng là chuyện riêng của con gái, bọn họ cũng chẳng quyết định .
Cho nên hai vợ chồng mới nhờ vả Phó
Điềm, hỏi thăm thử suy nghĩ của con gái. Như , bọn họ cũng dễ bề xem xét, nên bày thái độ như thế nào để đối đãi với Yến Úc.
Phó Điềm tự nhiên là ăn ngay thật. "Cậu hẳn là cái suy nghĩ đó ạ. mà, trong lòng dường như cũng chút lung lay ."
Chuyện , khó giải quyết a. Vậy nhỡ Yến Úc đến, đuổi là đuổi đây. Hai vợ chồng trong lúc nhất thời làm khó, bèn hỏi thêm ý kiến của Phó Điềm.
Phó Điềm mang nụ ranh mãnh đưa một gợi ý: "Thúc thúc a di, thì, chắc chắn là thể trực tiếp cản , nhưng cản, nghĩa là hai thể để cho nếm chút đau khổ a. Ví dụ như, bắt đợi hai tiếng đồng hồ, ví dụ như, bắt bộ qua đây..."
"Hai nghĩ mà xem, mặc dù thảm, nhưng chuyện quả thực là do rõ mà , theo đuổi Nghiên Nghiên , thì nếm chút mùi đau khổ chứ? Hơn nữa, cái gì khó theo đuổi , mới càng trân trọng."
Khương Hữu Vi và Tần Liên Liên đưa mắt , đều cảm thấy vô cùng lý. "Được, chúng cứ làm như thế."
Phó Điềm thấy bọn họ lọt tai, liền mang nụ xa chuồn mất. Hê hê. Anh Yến, đây là món quà lớn em dành tặng cho đó nha. Ai bảo đây làm cho cô bạn yêu quý nhất của em đau lòng chứ?