Khi Yến Úc và Phó Sâm trở về biệt thự, Yến Nguyệt đang lo lắng sốt ruột chờ đợi trong phòng khách. Vừa thấy bọn họ trở về, cô bé lập tức đón lấy, mặt tràn ngập sự thấp thỏm, "Anh hai, Phó Sâm, hai ban nãy ?"
Yến Úc hễ nghĩ đến việc cô bé gây rắc rối lớn đến nhường , sắc mặt liền sầm xuống vài phần. Anh thẳng qua cô bé, một lời nào lên lầu.
Nếu như cô bé giấu chiếc váy đó , lẽ sớm lục soát , cũng sẽ để cho Nghiên Nghiên hiểu lầm lâu đến như . Bọn họ đều là cùng một kiểu , vô cùng hiểu Nghiên Nghiên. Ngoài miệng cô tin tưởng, bận tâm, nhưng thực chất, trong tiềm thức mà ngay cả chính bản cô cũng từng nhận , cô vẫn luôn để tâm đến những chứng cứ .
Phó Sâm khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch của cô gái, đành lòng. Anh vô cùng bụng đưa tập tài liệu trong tay qua.
"Này, em xem . Chúng ban nãy xét nghiệm chiếc váy đó, đây là báo cáo. Anh nên em thế nào mới đây, haiz, em thực sự suýt chút nữa là hại c.h.ế.t trai em ."
Yến Nguyệt run rẩy hai tay nhận lấy, cúi đầu xem xét. Khi thấy dòng chữ thành phần t.h.u.ố.c mê rành rành báo cáo, huyết sắc mặt cô bé trong nháy mắt rút sạch sành sanh.
Sao cô bé ngốc nghếch đến , thể gây đại họa tày đình như thế ? Nếu tại cô bé, hai lẽ sớm làm rõ chuyện , thể ầm ĩ đến bước đường ngày hôm nay chứ?
Cô bé ngừng lắc đầu, nước mắt cũng thể khống chế mà tuôn rơi. "Em xin ... Em thực sự chuyện sẽ thành thế ... Em xin ..."
Cô bé cứ mãi mãi, đột nhiên ngẩng đầu lên, mang theo ánh mắt tràn đầy hy vọng sang Phó Sâm. "Vậy, chị dâu chuyện ? Chúng mau chóng cho chị dâu ? Chị thấy chứng cứ, nhất định sẽ tha thứ cho hai!"
Phó Sâm thuật một lượt những lời xe ban nãy, "Bây giờ vẫn thể tìm cô . Em , trai em cứ khỏi cửa là sẽ truyền thông chặn . Chứng cứ vẫn thể chứng minh đứa bé của trai em, cho nên vẫn đợi thêm."
Ánh sáng mặt Yến Nguyệt, từng chút từng chút một lụi tàn. Cô bé gì nữa, chỉ gắt gao c.ắ.n chặt môi của .
Anh hai thể , cô bé thể . Là do cô bé quá ngu ngốc, coi như cây s.ú.n.g sai khiến, hại hai, cũng hại luôn cả chị dâu. Bây giờ, cô bé bắt buộc làm chút gì đó để chuộc .
Nghĩ , cô bé lấy điện thoại , lén lút chụp bản báo cáo xét nghiệm đó. Làm xong tất cả những việc , cô bé lén lút trốn khỏi biệt thự, bắt taxi đến cửa hàng
SHU.
Chỉ là, cô bé may mắn, Thẩm Thư
Nghiên căn bản ở cửa hàng. Yến Nguyệt c.ắ.n răng, đành tiếp tục bắt taxi đến trại trẻ mồ côi.
Vừa đến cổng, cô bé thấy bóng dáng quen thuộc đó. Thẩm Thư Nghiên đang quét dọn lá rụng trong sân. Ánh nắng ban trưa hắt lên cô, dịu dàng ấm áp, dường như thể xoa dịu sự phiền muộn thế gian.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-vo-be-bong-cua-yen-gia-sieu-ngau/chuong-396-gay-ra-dai-hoa-tay-dinh.html.]
Yến Nguyệt gom đủ dũng khí, từng bước từng bước một tới. "Chị dâu."
Động tác quét nhà của Thẩm Thư Nghiên khựng . Cô ngẩng đầu lên, thấy đến, trong mắt xẹt qua một tia bất ngờ. "Sao em đến đây?"
Yến Nguyệt đưa điện thoại qua, màn hình là bức ảnh chụp bản báo cáo vô cùng rõ nét. Cô bé lắp bắp chẳng rõ ràng rành mạch ngọn nguồn chuyện, đến cuối cùng, trong giọng nghẹn ngào mang theo tiếng nức nở. "Em xin chị dâu, thực sự xin chị... Tất cả đều tại em , là tại em quá ngu ngốc, mới Phương Kiến Vi lợi dụng... Chị tha thứ cho hai , tất cả đều tại em..."
Yến Úc đoán sai. Thẩm Thư Nghiên khi thấy chứng cứ, nội tâm quả thực nảy sinh một chút biến hóa vi diệu mà ngay cả chính cô cũng từng nhận . cũng chỉ dừng ở đó mà thôi.
Cô thở dài một , nghiêm túc Yến Nguyệt, "Em cần tự trách, vấn đề giữa chị và trai em, nay từng ở một chuyện cụ thể nào đó." Nói xong, cô lấy điện thoại , gửi cho quản gia một tin nhắn.
Gửi xong, cô Yến Nguyệt với cái bộ dạng sắp đến nơi, "Vào trong đợi cùng chị , lát nữa quản gia sẽ đến đón em."
Yến Nguyệt mất mát rũ đầu xuống, theo cô bước trong.
Một lúc , ngoài cửa truyền đến một trận động tĩnh. Thẩm Thư Nghiên còn tưởng là quản gia đến , ngờ tới, liếc mắt một cái liền thấy Yến Úc đang đeo khẩu trang và kính râm.
Cho dù che chắn vô cùng kín mít, nhưng cái vóc dáng cao ngất và khí trường quen thuộc đó, vẫn khiến cô trong nháy mắt nhận ngay lập tức.
Thẩm Thư Nghiên nhiều thêm, thu hồi tầm , sang Yến Nguyệt. "Đi theo trai em về ."
Nói xong, cô trầm mặc dậy, về phía văn phòng bên trong.
Yến Úc đột nhiên lên tiếng, giọng khàn đặc. "Anh thể chuyện với em một lát ?"
Bước chân của Thẩm Thư Nghiên khựng , nhưng hề đầu. "Anh chuyện về chứng cứ ?" Giọng của cô tĩnh lặng lấy một tia gợn sóng nào, giống hệt như đang về một chuyện liên quan gì đến . "Chúc mừng vì rửa sạch nỗi oan khuất, bảo danh tiếng của nhà họ Yến."
Yến Úc há miệng, điều gì đó, nhưng cuối cùng vẫn thốt nên lời. Thiên ngôn vạn ngữ, đúc kết thành hai chữ. "Cảm ơn."
Anh đỏ hoe khóe mắt, cô xa, bóng dáng cô triệt để biến mất mặt .
Rất lâu , mới khàn giọng lên tiếng.
"Đi thôi."
Yến Nguyệt liều mạng c.ắ.n chặt môi, sợ bản phát âm thanh. Cô bé lê lết bước chân, lẽo đẽo sát theo lưng .