Cố tướng quân, hào phóng chút đi! - Chương 4
Cập nhật lúc: 2026-03-20 10:30:03
Lượt xem: 220
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
10
Ngày thứ sáu vây thành, lương thực cạn kiệt đến đáy.
Trong đêm tối, ngoài lều vang lên tiếng bàn tán.
"Trên núi phía Bắc một phong hỏa đài bỏ hoang, nếu thắp lửa lên thì Thanh Hà Vệ thể thấy tín hiệu."
"Không ngoài nổi . Chúng canh chừng đám thanh niên trai tráng gắt gao lắm, hễ là nam nhân cầm đao thì một kẻ cũng lọt qua nổi trạm gác."
"Ngược , đám già yếu phụ mẫu cho , hai ngày một nhóm rời thành ."
"Thế thì tác dụng gì? Già yếu phụ mẫu làm mà tới núi phía Bắc."
Ta giường, đăm đăm lên đỉnh lều.
Thả già, trẻ nhỏ và nữ t.ử khỏi thành... tính toán thật.
Đợi đến khi chúng tấn công , trong thành bớt một miệng ăn là bớt một phần gánh nặng lương thảo. Người già và trẻ nhỏ trồng trọt cũng chẳng đ.á.n.h trận, giữ chỉ tổ tiêu tốn lương dự trữ.
Thả họ ngoài mặc kệ sống c.h.ế.t, phe đối diện trái còn tiết kiệm lương nhu yếu phẩm.
thâm độc nhất chính là ở chỗ: một khi bách tính hết, trong thành chỉ còn quân thủ giữ, lòng dân ly tán, còn ai nguyện ý liều c.h.ế.t canh giữ cùng ngươi nữa?
Phía đối diện hẳn là nghĩ đại cục định, cứ vây hãm mà vội tấn công, chỉ cần tiêu hao thời gian cũng đủ để khiến tòa thành c.h.ế.t mòn.
Mơ hão !
Chúng thả nữ t.ử để làm suy yếu quân thủ thành, nhưng ngờ trong đám nữ t.ử một kẻ chẳng sợ c.h.ế.t như .
Nếu những c.h.ế.t hết thì đống đồ trang sức của chẳng là uổng phí ?
Trâm vàng hình phượng, vòng ngọc mỡ dê, trâm ngọc bích… món nào cũng là đồ quý. Bạc trắng bỏ đổi lấy lương thực để nuôi họ, cuối cùng c.h.ế.t sạch thì tìm ai mà đòi nợ?
Ta ghét nhất là làm ăn lỗ vốn.
Ừm, đúng là thế.
Ta dậy châm đèn, lấy giấy bút một lá thư để gối.
Thúy Nhi ngủ ở gian ngoài, thở nhẹ.
Ta lục trong hòm, lấy bộ đồ cũ của Thúy Nhi mặc , màu xám, ống tay rộng dài thượt. Khi soi gương, thấy chẳng còn vẻ vốn nữ, đến mức ai nhận .
Ta bốc một nắm tro bếp trát lên mặt, nữa.
Trong gương chỉ còn một thôn nữ lánh nạn, đến chính còn suýt nhận .
Thẩm Chiêu Chiêu ơi, ngươi còn nhớ dáng vẻ ngày ?
Ngón tay từng chạm việc nặng, cửa tám nha hầu hạ. Vậy mà giờ mặt dính tro, nửa đêm leo tường thành.
Thôi kệ, đời đưa đẩy, ai gì.
Ôn Như Ngọc bảo ngoại tổ phụ chỉ là một Bách phu trưởng, nhưng mẫu từng , đó cũng là lính và cũng là cầm quân.
Tôn nữ của đó, dĩ nhiên cũng là con cháu nhà tướng.
Khi , mang theo chiếc ô, dùng vải cũ của Thúy Nhi bọc một lớp, chẳng khác gì một khúc củi khô.
Đồ mẫu để cho , chỉ còn nó.
Ta vén một góc rèm lều, bên ngoài tối đen như mực.
Thúy Nhi trở nhưng tỉnh.
Cửa ngách ở góc tường phía bắc hẹp, chỉ một lách qua. Đá dăm cứa vai đau nhói, nhưng kêu một tiếng.
Khoảnh khắc bước ngoài, gió thổi mạnh đến mức từng thấy bao giờ.
11
Ta bao giờ quãng đường nào dài đến thế. Trước đây ở kinh thành, cửa là kiệu, quãng đường dài nhất từng chỉ từ cửa nhà đến cạnh xe ngựa, vỏn vẹn sáu bước chân.
Vậy mà hôm nay nhiều hơn cả mười tám năm qua cộng . Trên đường gặp hai tên lính tuần tra cưỡi ngựa, chúng chỉ liếc một cái thẳng.
Đường xá khó thật đấy. Cái lỗ hổng đế hài ngày một to , về mất hẳn đế, coi như chân trần đất.
Đài phong hỏa đỉnh núi phía Bắc, xây bằng đá, sụp mất một nửa, củi khô vứt vương vãi đài. Ta gom củi , lôi cái đ.á.n.h lửa lén lấy từ bếp của lão Lưu, chắc lão vẫn gì .
Lần đầu đ.á.n.h lửa, gió to quá nên tắt ngấm.
Lần thứ hai tay run, kịp đưa thì lửa tắt.
Lần thứ ba, lửa cháy . Ngọn lửa bùng lên cao quá đầu , soi sáng cả , còn rực rỡ hơn cả lồng đèn tết Nguyên tiêu ở kinh thành.
Ta đó chờ hồi đáp. Trên dãy núi đen kịt xa xa, một đốm lửa bừng sáng, thêm một đốm nữa. Quân Thanh Hà Vệ thấy .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-tuong-quan-hao-phong-chut-di/chuong-4.html.]
Hình như mỉm , bỗng thấy lưng lạnh toát. Không , là đau mới đúng.
Ta cúi xuống , n.g.ự.c bỗng xuất hiện một mũi tên lông trắng, xuyên từ lưng phía , đầu mũi tên nhọn hoắt thò một đoạn.
Ta định rút nhưng tay cứ chạm tên là trượt vì ướt đẫm máu. Rút nổi. Ta tựa lưng cột từ từ xuống, chiếc ô trong n.g.ự.c áo rơi , lớp vải bọc tuột mất, lộ những đóa hoa đào rực rỡ mặt ô. Ánh lửa hắt khiến những đóa hoa lúc ẩn lúc hiện.
Chẳng đau mà. Ta vốn là kẻ sợ đau nhất trần đời, nếu đau chắc chắn . , nghĩa là đau. Lý lẽ chắc chắn là đúng .
12
Chắc chắn là Cố Trường Phong sắp mắng .
Hắn mắng thật khó , nhưng giọng thì khá êm tai.
Ta từng khen giọng bao giờ ? Chưa nhỉ. Vậy thì .
...
Buồn ngủ quá. Gió biên quan thực sự lớn, váy áo chắc chắn nhăn nhúm cả .
À đúng, đang mặc bộ đồ cũ của Thúy Nhi, nhăn cũng chẳng cả.
...
Mẫu , tiền để cho con, con đều tiêu sạch cả .
Người giận con ?
Người từng tiền đó là để con sống một đời sung túc.
con thấy sống thế cũng , thật đấy.
Được ăn thịt, đ.á.n.h trống trận, còn mắng một vị tướng quân suốt mấy tháng trời mà chẳng hề dám cãi nửa câu.
Người xem, như thế chẳng ?
Cây trâm vàng khắc hình chim phượng với câu "Ngô nữ Chiêu Chiêu, nhất thế vô ưu" .
Con bán , đổi lấy lương thực, nuôi sống ba nghìn miệng ăn.
Nếu còn sống, hẳn là cũng sẽ làm như thôi.
Chẳng cũng thế , trang sức ngày một ít , y phục càng mặc càng giản dị, nhưng bao giờ than vãn lời nào.
Con giống mà.
...
Ngoại tổ phụ, tôn nữ của ông làm một việc mà lẽ ông sẽ khen ngợi đôi câu.
Ông trấn giữ Vĩnh An quan suốt mười một năm, ở trong lều trại sát phương Bắc nhất.
Cháu cũng ở trong căn lều cực Bắc đó suốt mấy tháng trời, gió tuyết dù lớn đến cũng chẳng thể thổi bay cháu.
...
Cái cúc áo thứ ba bên trái của lúc nào cũng lệch. Ta chê bai lâu, mà nhất quyết sửa.
Thật tình chỉ tự tay đơm cho .
...
Hắn sẽ hái cho một đóa hoa.
Vùng biên ải đến ngọn cỏ cũng chẳng mọc nổi, mà tìm suốt hai ngày, thật sự tìm thấy một bông. Nó chỉ bé bằng móng tay cái, màu vàng nhạt, đến mức ma chê quỷ hờn. Hắn dùng dải vải trắng mà quấn vết thương cho để bọc lấy bông hoa, còn giặt sạch sẽ tinh tươm nữa.
Ta cất nó trong hũ .
Chẳng giờ còn ở đó .
...
Hắn thực sự bẩn. mà ...
...
Thôi bỏ . Nói cũng chẳng ai thấy.
...
Cây ô ... nặng quá.
Ta bắt đầu chống đỡ nổi nữa .
Không , buông xuống cũng .
Dù thì... trời cũng mưa.