Cố Tổng, Ngài Nhận Nhầm Người Rồi, Đây Là Phu Nhân Mà Anh Trai Ngài Nâng Niu Trên Tay - Chương 67: Vị Hôn Thê Của Tưởng Hằng Đánh Hứa Nghiên

Cập nhật lúc: 2026-04-21 17:38:14
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hứa Nghiên bất lực giải thích, cô càng giải thích sẽ càng hoảng loạn.

Những năm qua, Hứa Nghiên ngày càng giỏi giải thích nữa.

Tưởng Hằng nắm lấy cổ tay Hứa Nghiên, kéo cô đến mặt:"Được..."

Những lời phía của Hứa Nghiên kịp , ngơ ngác Tưởng Hằng.

"Em đưa yêu cầu, đều đồng ý." Tưởng Hằng cúi đầu, vết sẹo cổ tay Hứa Nghiên, đó đều là dấu vết của việc c.ắ.t c.ổ tay.

"Ở trong đó... khổ ?" Tưởng Hằng nhỏ giọng hỏi một câu.

Hứa Nghiên mặt đất mặt Tưởng Hằng, vô lực rũ mắt.

Khổ ?

Cũng khổ lắm.

địa ngục đều giống cả.

Ở bên ngoài ở bên trong, chẳng qua chỉ là sự khác biệt giữa mười tám tầng địa ngục và mười bảy tầng địa ngục mà thôi.

"Những vết sẹo , thể xóa ." Tưởng Hằng Hứa Nghiên.

Hứa Nghiên rụt cổ tay , dùng áo che kín:"Không... cần."

Hà tất làm những chuyện bịt tai trộm chuông đó.

"Bên hội sở cần đến nữa, em theo , thể cứ để em làm lễ tân mãi . Em theo ba năm, mỗi tháng sẽ sai chuyển tài khoản của Hạ Hạ mười vạn tệ, phần còn sẽ chuyển thẻ cho em. Thẻ phụ của em cứ tùy ý quẹt, chỗ nào cần dùng tiền cũng thể trực tiếp với ."

Tưởng Hằng bù đắp cho Hứa Nghiên như thế nào, ngoài việc ở phương diện vật chất thể dốc hết sức thỏa mãn.

"Không..." Hứa Nghiên cúi đầu:"Tôi hứa với chị Tuệ là đến giúp đỡ..."

Tưởng Hằng nhíu mày:"Em suy nghĩ cho kỹ."

Hứa Nghiên gật đầu, lên tiếng:"Hy vọng... công khai."

Đây là vì cho Tưởng Hằng, cô thì quan tâm đến danh tiếng nữa .

Tưởng Hằng đưa tay xoa đầu Hứa Nghiên, trực tiếp đáp :"Vẫn ngủ? Định ngủ cùng ?"

Hứa Nghiên hoảng hốt, theo bản năng lùi .

Tưởng Hằng :"Trước khi em suy nghĩ thông suốt, sẽ chạm em, nhưng hy vọng em để đợi quá lâu."

Trên lông mi Hứa Nghiên vẫn còn vương giọt nước mắt, rõ ràng là mới .

Tưởng Hằng suy nghĩ một chút, lên tiếng:"Thật sự đón Hạ Hạ qua đây ?"

Hứa Nghiên dậy, lắc đầu.

Đón Hạ Hạ qua đây, cô sẽ thực sự Tưởng Hằng nhốt .

"Đi ngủ , đợi tiệc tối của thương hội kết thúc, đưa em về một chuyến." Tưởng Hằng coi như đang đảm bảo với Hứa Nghiên.

Hứa Nghiên gật đầu, xoay chạy về phòng.

Tưởng Hằng bất đắc dĩ thở dài, miếng thịt dâng tận miệng mà ăn, quá dày vò...

làm , tự làm tự chịu.

Ai bảo , khoanh tay quá đáng.

...

Hội sở Dạ Sắc.

Hứa Nghiên đến làm việc, trong hội sở đều lén lút Hứa Nghiên.

Hứa Nghiên quen , kể từ sự kiện bữa sáng của Tưởng Hằng, còn sự kiện Cố Thần Ngạn kéo , những nhân viên như .

Ngay cả Tiểu Nhã cũng bắt đầu trở nên cẩn thận dè dặt:"Nghiên Nghiên ..."

Tiểu Nhã trái một cái, nhỏ giọng lên tiếng:"Cô và Tưởng tổng quan hệ gì ?"

Hứa Nghiên cúi đầu:"Không quan hệ gì... Trước , quen ."

Tiểu Nhã hít sâu một ngụm khí lạnh:"Nghiên Nghiên, cô bây giờ là nổi tiếng của hội sở , cô bên kìa."

Hứa Nghiên về phía cầu thang, chi chít mấy chục phụ nữ đều đang Hứa Nghiên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-tong-ngai-nhan-nham-nguoi-roi-day-la-phu-nhan-ma-anh-trai-ngai-nang-niu-tren-tay/chuong-67-vi-hon-the-cua-tuong-hang-danh-hua-nghien.html.]

Chắc là đều , là phụ nữ nào của hội sở hạ gục Tưởng tổng luôn kén chọn phụ nữ đến mức cực đoan.

Và Hứa Nghiên, trở thành nhân vật phong vân đó.

"Hôm nay mấy khách hàng lớn đến, đều xốc tinh thần , nên làm gì thì làm ." Quản lý hét lớn về phía cầu thang.

Mọi đều giải tán, quản lý đến bên cạnh Hứa Nghiên:"Nghiên Nghiên, ăn sáng ? Công việc lễ tân khô khan tẻ nhạt, đổi sang vị trí khác ?"

Quản lý vốn định điều chuyển công tác cho Hứa Nghiên, đổi sang một vị trí lương cao nhàn hạ.

Hứa Nghiên lắc đầu từ chối.

Quản lý cũng tiện thêm gì nữa.

Một chiếc xe thể thao màu đỏ đỗ bên ngoài cửa xoay của hội sở, một phụ nữ mặc đồ hiệu cao cấp từ xe bước xuống, ném chìa khóa cho bé đỗ xe, thẳng cửa xoay.

Hứa Nghiên vẫn luôn cúi đầu, ngẩng lên.

"Tiểu thư, cô là..." Quản lý vội vàng tiến lên, hỏi một câu.

Người phụ nữ đẩy mạnh quản lý , quanh một vòng, khi nhận Hứa Nghiên, liền thẳng tới.

"Chát!" Một cái tát vang dội, cả đại sảnh đều im lặng.

Hứa Nghiên tê liệt ngẩng đầu, khi đ.á.n.h là ai, theo bản năng xoay bỏ chạy.

"Chạy?" Chung Vân Tú dựa quầy bar, Hứa Nghiên chạy:"Chạy tiếp , hôm nay nếu cô quỳ xuống cầu xin , sẽ bán thằng tạp chủng nhỏ đó của cô sang Đông Nam Á."

Bước chân của Hứa Nghiên cứng đờ, hô hấp dồn dập đầu Chung Vân Tú:"Cô ... làm gì..."

"Không chạy nữa ?" Chung Vân Tú , từng bước tiến gần Hứa Nghiên.

"Cô là ai ?" Tiểu Nhã hồn cơn chấn động, dũng cảm che chắn mặt Hứa Nghiên:"Sao thể tùy tiện đ.á.n.h ?"

Quản lý và bảo vệ cũng phản ứng , đều xông tới.

"Các từng đứa một mắt mù hết ?" Chung Vân Tú cao ngạo ngẩng đầu, giọng châm biếm:"Tôi tên Chung Vân Tú, tiểu thư Chung gia, là vị hôn thê của ông chủ các Tưởng Hằng."

Quản lý khiếp sợ chủ quản bảo vệ, bọn họ quả thực Tưởng gia sắp đính hôn với Chung gia.

Chung Vân Tú chính là Nhị tiểu thư Chung gia, vị chính thất sắp đính hôn với Tưởng Hằng.

Những năm Chung Vân Tú từng chỉnh đốn Trình Lâm, mặt bộ đoàn làm phim trực tiếp úp cốc sữa lên đầu Trình Lâm, còn sai đ.á.n.h Trình Lâm, chuyện lúc đó gây chấn động một thời, nhưng nhanh Tưởng Hằng đè xuống.

Tưởng Hằng hề vì Chung Vân Tú động đến Trình Lâm mà giận lây, ngược còn làm tăng thêm sự kiêu ngạo của Chung Vân Tú.

Mấy năm nay, Chung Vân Tú luôn tự xưng là vị hôn thê của Tưởng Hằng, đến cũng ngang ngược hống hách, bất kể truyền tin đồn gì, đều Tưởng Hằng xử lý .

Vừa là chính thất đến, quản lý nhất thời cũng làm .

"Hứa Nghiên, từ Hải Thành trốn đến Sơn Thành, bản lĩnh lắm." Chung Vân Tú đẩy mạnh Tiểu Nhã , tiến lên túm lấy tóc Hứa Nghiên:"Đàn ông trong giới Hải Thành sắp chơi nát cô , đến quyến rũ đàn ông của ?"

Hứa Nghiên nắm chặt những ngón tay đang run rẩy, gì cả.

Đại sảnh nhanh tụ tập đầy xem náo nhiệt, tất cả đều khiếp sợ cảnh tượng .

Chính thất bắt tiểu tam?

"Mọi đều xem, là ai ?" Chung Vân Tú lớn tiếng :"Hứa Nghiên, vụ án thiên kim thật giả gây chấn động quốc sáu năm , các còn nhớ chứ?"

Những xung quanh bắt đầu bàn tán xôn xao.

Hứa Nghiên chỉ cảm thấy mắt tối sầm, là cảnh tượng bàn tán, chỉ trích bàn dân thiên hạ.

Cái cảm giác khiến cô sống bằng c.h.ế.t, nghĩ đến thôi thấy ngạt thở.

"Vị , chính là kẻ trộm đ.á.n.h tráo hai mươi năm cuộc đời của thiên kim thật nhà họ Hứa, một con tiện nhân." Chung Vân Tú túm tóc Hứa Nghiên, lên tiếng:"Biết đàn ông trong giới Hải Thành chúng đều gọi cô là gì ? Đồ rách nát... loại hàng chơi nát ."

Hứa Nghiên dùng sức c.ắ.n khóe môi, m.á.u tươi chảy .

giải thích thế nào, chống những lời đồn đại thế nào?

"Tôi ở đây vẫn còn video của cô , giữ nhiều lắm... Các xem ? 18+, hạn chế độ tuổi, nhiều đàn ông..." Chung Vân Tú lấy điện thoại , tìm những đoạn video lúc bắt nạt Hứa Nghiên .

Hứa Nghiên lóc ngăn cản, ngón tay tê dại.

"Sợ ? Lúc quyến rũ đàn ông của , sợ? Hứa Nghiên... cô bản lĩnh lắm." Chung Vân Tú ngông cuồng, cô một chút cũng để Hứa Nghiên mắt, cô chỉ đang tận hưởng khoái cảm khi bắt nạt khác.

"Còn nhớ ? Sáu năm ... a, quên mất, lúc cô chặn trong hẻm, m.a.n.g t.h.a.i nhỉ, bọn họ đều buông tha cho cô..."

Những lời của Chung Vân Tú, giống như địa ngục, khiến Hứa Nghiên ngừng nhớ , sống bằng c.h.ế.t.

Loading...