Loài luôn nhát gan, đây là đầu tiên Yên La thấy một phàm đối mặt với lệ quỷ sợ hãi mà thái độ còn như . Cô cảm thấy mới lạ, nhớ tới lão già từng bắt nạt cả nhà Thẩm Thanh Từ, đôi mắt cô đảo một vòng, biến hóa thành dáng vẻ lệ quỷ kinh khủng nhào về phía ông cụ: “Đã như thì ông c.h.ế.t !”
Nhìn mặt quỷ đáng sợ mặt xanh nanh vàng tà ác, cảm nhận sát khí đượm mùi m.á.u nhào tới, con ngươi ông cụ Thẩm đột nhiên co rụt , hai nắm tay nắm thật chặt.
Một dù mạnh mẽ đến khi đối mặt với sinh t.ử cũng sẽ tránh khỏi sợ hãi, nhưng nỗi sợ hãi thể vượt qua, ông cụ Thẩm tung hoành ở thương trường nhiều năm như , cảnh tượng lớn nào mà ông cụ từng gặp, mặc dù lúc ông cụ theo bản năng sợ hãi nhưng vẫn căng da mặt mất bình tĩnh.
Ông cụ tưởng tượng khi c.h.ế.t lẽ còn cơ hội gặp con trai cả mất sớm, ông cụ Thẩm dừng , cảm thấy giống như giải thoát thở phào một , chậm rãi nhắm mắt .
“Chào sư phụ!”
Bên tai đột nhiên truyền tới tiếng bất đắc dĩ của thanh niên, ông cụ Thẩm khẽ giật , còn kịp phản ứng, luồng sát khí đẫm m.á.u gần trong gang tấc dường như sắp nuốt chửng ông cụ trong khoảnh khắc tiếp theo nó biến mất một dấu vết.
“Ông già cũng can đảm đấy, thế mà còn dọa tè quần.” Yên La phất tay phá tan ảo giác, cô hừ một tiếng : “Được , nể mặt năm triệu , đùa nữa.”
Ông cụ Thẩm: “…”
Lúc dường như ông cụ Thẩm mới ý thức hai mặt do Vương Xuân Hoa biến thành. Trong lòng ông cụ ngạc nhiên xen lẫn nghi ngờ, nhanh chóng mở mắt về phía Thẩm Thanh Từ: “Cậu… thật sự là…”
Thẩm Thanh Từ mỉm : “Chúng đưa ông về nhà họ Thẩm.”
Dường như ông cụ Thẩm dám tin, ông cụ thật lâu mới : “Cậu… Cậu tới cứu ?”
Nụ của Thẩm Thanh Từ đổi: “Quản gia Nghiêm hứa rằng chỉ cần tìm ông thì chúng thể nhận năm triệu tiền thù lao.”
Ngụ ý chính là: Không tới đây vì ông, tới vì tiền.
Ông cụ Thẩm: “…”
Sắc mặt ông cụ Thẩm lúc đầu trầm xuống, nhưng nghĩ đến cho dù là vì nguyên nhân gì thì cũng vẫn tới, trong lòng khỏi chút chua xót.
Đương nhiên ông cụ là c.h.ế.t vì sĩ diện, cho dù trong lòng kích động tới mấy nhưng cũng biểu hiện ngoài mặt, chỉ khô khan lạnh lẽo cứng rắn một câu: “Năm triệu thì là bao! Chỉ cần chịu lời về nhà họ Thẩm thì đừng năm triệu, tài sản hơn trăm triệu của nhà họ Thẩm đều là của …”
“Tài sản hơn trăm triệu?” Chưa đợi ông cụ xong, Yên La ở bên cạnh sáng mắt lên: “Thật giả ?”
“Đương nhiên là thật.” Ông cụ Thẩm xong mới chợt phát hiện, bên cạnh cháu trai một cô gái giống thường. Ông cụ giật , ánh mắt chứa mấy phần xét nét: “Cô là?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-tin-ta-an-thit-nguoi-khong/chuong-75-2.html.]
“Tôi là sư phụ , ông thể gọi là Yên La!” Yên La thấy tiền sáng mắt, lúc hề thấy chán ghét ông cụ Thẩm tí nào, ngược thấy thế nào cũng hòa nhã dễ gần. Cô híp mắt tới hỏi ông cụ Thẩm: “Ông thật sự đưa tài sản trăm triệu cho Thẩm Thanh Từ ?”
“… Điều kiện tiên quyết là đồng ý về nhà họ Thẩm tiếp quản tập đoàn Thẩm thị.” Ông cụ Thẩm xong dừng một chút: “Vừa cô mới cô là sư phụ ?”
Yên La gật đầu: “ đó.”
Đứa cháu trai của ông cụ luôn độc lai độc vãng, hiếm khi bên cạnh xuất hiện cô gái xinh mà là sư phụ chứ bạn gái?
Ông cụ Thẩm thấy khó hiểu.
“Vậy cô là sư phụ dạy cái gì?”
“Tôi dạy tu luyện đấy.” Yên La ông cụ giống như đồ đần: “Không thì ông cho rằng chúng cứu ông từ tay Vương Xuân Hoa như thế nào?”
Vừa đầu óc ông cụ Thẩm quá loạn cũng ý thức cái , Yên La mới nhận - đứa cháu trai ông cụ một lòng mong ngóng về thừa kế tài sản của nhà họ Thẩm làm thần côn… À , huyền huyễn tu tiên?!
Ông cụ Thẩm chợt nên bày biểu cảm gì.
Dù chính ông cụ cũng trải qua chuyện hề khoa học, cách nào đây là làm xằng làm bậy. bây giờ bảo ông cụ từ bỏ kế hoạch thuyết phục Thẩm Thanh Từ về nhà họ Thẩm thì ông cụ thật sự cam lòng…
“Được về .” Đối với chuyện về thừa kế tập đoàn Thẩm thị, Thẩm Thanh Từ chút hứng thú nào, cũng lãng phí thời gian ở đề tài , nhiều lời chỉ khẽ mỉm : “Chắc quản gia Nghiêm lo lắng.”
Yên La bày vẻ mặt tham tiền tới kề tai nhỏ với : “Ông mới tài sản hơn trăm triệu kìa…”
“Không công thì nên nhận lợi lộc, càng thích tiền kiếm hơn. Hơn nữa nếu như thật sự trở về thừa kế tài sản trăm triệu thì cách nào tu luyện mà lòng tạp niệm.” Thẩm Thanh Từ buồn nhóc mê tiền , học theo dáng vẻ của cô nhỏ giọng : “Sư phụ ngẫm những tổng giám đốc tập đoàn lớn TV xem, ai suốt ngày chạy ngược chạy xuôi họp hành xã giao bàn chuyện làm ăn?”
Yên La sững sờ vô thức : “Không mà, mỗi ngày họ đều yêu đương với nhân vật nữ chính , dọn dẹp cục diện rối rắm cho nữ chính ?”
Thẩm Thanh Từ: “…”
Cô xem loại phim truyền hình cẩu huyết gì ?
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])