Nhà Hồ Học Hải là một căn nhà ba phòng ngủ hai phòng khách, tính là lớn nhưng ở khu vực tệ, là căn nhà cưới mà bố chuẩn cho Hồ Học Hải. Sau khi Lưu Viện Viện m.a.n.g t.h.a.i thì Hồ Học Hải liền đón cô về ở chung.
Sau khi về, tiên ở cửa một lát, đó mới quyết tâm đập nồi dìm thuyền lấy chìa khóa mở cửa nhà.
Không ngờ tới trong nhà tối đen.
Lưu Viện Viện cũng trong phòng khách chơi điện thoại xem TV như ngày, cửa phòng ngủ của cô mở toang cũng là một màu đen kịt.
Hồ Học Hải sửng sốt, sắc mặt đổi.
Anh vẫn cho là Lưu Viện Viện khi Yên La lấn áp sắc , cảm thấy mất mặt khó xử nên một tự về nhà , kết quả cô còn về ư?
Vậy… cô ?
Hồ Học Hải mơ hồ vội vàng lấy điện thoại gọi cho Lưu Viện Viện, nếu là nếu như thấy Lưu Viện Viện thì đầu tiên chắc chắn sẽ gọi điện thoại cho cô nhưng đêm nay thật sự xảy nhiều chuyện, đ.á.n.h gục bởi cú sốc liên tục, vì nghĩ đến nó.
Lúc khi nhớ tới thì cũng vội, dù thời gian trễ như , Lưu Viện Viện là phụ nữ thai, Hồ Học Hải sợ cô xảy chuyện gì ngoài ý .
“Tút…”
Điện thoại nhanh chóng kết nối, Hồ Học Hải vô thức ngoài tìm cô , ai nghĩ mới định xoay thì trong phòng truyền tới một tiếng chuông điện thoại quen thuộc.
Là Lưu Viện Viện, cô đang ở nhà!
Hồ Học Hải nhẹ nhàng thở , lập tức vội nhà bật đèn, theo hướng tiếng chuông điện thoại động: “Viện Viện em ở nhà ? Sao bật…”
Chữ ‘Đèn’ còn miệng, một mảng vết m.á.u đỏ xuất hiện mặt.
“…”
“???”
Hồ Học Hải hiện trường giống như hung án dọa sợ hít một ngụm khí lạnh, bả vai cũng vô thức va bức tường bên cạnh, phát tiếng vang trầm đục.
Hồ Học Hải đau sắc mặt nhăn nhó, bất chấp vọt phòng bếp đầy vết m.á.u theo bản năng, đôi mắt xung quanh tìm vị trí của Lưu Viện Viện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-tin-ta-an-thit-nguoi-khong/chuong-61-2.html.]
Kết quả…
“Anh về .”
Cô gái mặc chiếc váy xinh gọn gàng từ từ bỏ xác mèo hút khô m.á.u tay xuống, chùi vết m.á.u bên mép miệng, với : “Em chờ lâu.”
Hồ Học Hải: “…”
Hồ Học Hải cứng đờ cô , qua bao lâu ôm n.g.ự.c hai mắt khẽ đảo ngất .
Ai ngờ…
“Anh sợ khi ngất sẽ xảy chuyện gì đáng sợ hơn ?”
Hồ Học Hải: “…!”
Hồ Học Hải cái giật chống đỡ, tâm trí vốn đang choáng váng cảnh tượng cuối cùng cũng hoạt động trở .
“Cô cô cô đang làm gì ? Không đúng, là cô, cô là ai?” Anh nuốt một ngụm nước bọt, chuyện lưu loát: “Cô làm gì Viện Viện ?”
Lưu Viện Viện trả lời ngay, giẫm lên mặt đất đầy m.á.u và t.h.i t.h.ể động vật, khi vững mặt mới chọt một cái lên n.g.ự.c , : “Em chính là Lưu Viện Viện.”
Hồ Học Hải tin: “Không thể nào! Viện Viện là , … Có thể như ?”
“Như là như thế nào?” Lưu Viện Viện kề sát : “Uống m.á.u ?”
Hồ Học Hải mùi m.á.u tanh nồng cô xông cho dựng lông tơ, liên tục lùi về hai bước: “Nhảm nhảm nhảm nhí!”
Lưu Viện Viện tức giận chỉ híp mắt chằm chằm một lát, đó cúi đầu sờ sờ lên cái bụng nhô lên của , hưng phấn chờ đợi kịp nở nụ : “Cục cưng, cha về , kế hoạch của chúng thể bắt đầu chứ?”
Cục cưng gì? Kế hoạch gì?
Hồ Học Hải ngây ngốc một lát định cô đang cái quỷ gì, trong bụng Lưu Viện Viện truyền giọng trẻ con ngây thơ quỷ dị truyền tới: “Hì hì đúng đó .”
Hồ Học Hải: “…”
Hồ Học Hải: “???”