“Năm trăm nghìn á? Vậy thì ít quá!”
Yên La hài lòng, nhưng khi Thẩm Thanh Từ đưa tay sờ lên đầu cô, dỗ một câu ‘ lời’ thì cô gì nữa.
Bởi vì tất cả suy nghĩ trong lòng cô đều biến thành: Lại dám sờ đầu sư phụ như sờ đầu chó! Lão vương bát đản là đang làm chuyện đại nghịch bất đạo! Xem lát nữa cô xử lý ! Hơn nữa chuyện thì cần đến gần ? Chen lấn làm cô nóng c.h.ế.t !
Cô gái bất chợt đỏ tai, im lặng đẩy thanh niên bên cạnh, ngờ cầm lấy bàn tay nhỏ.
“Kỹ năng diễn xuất của sư phụ thật , tất cả đều tin.” Thẩm Thanh Từ mỉm , âm thanh truyền tới: “Cũng cảm ơn sư phụ xả giận giúp , cô thì cũng nên làm gì bây giờ.”
Lúc cô mới nhớ tới còn đang đóng vai ‘bạn gái của Thẩm Thanh Từ’, Yên La: “Khụ, cái , cái là gì .”
Cô khó chịu rụt rụt đầu ngón tay nhưng tránh khỏi tay , chỉ nhịn đắc ý truyền âm về: “Anh là đồ của mà, làm sư phụ đương nhiên bảo vệ cho . Lần nếu gặp chuyện như thế thì cho vi sư, vi sư làm chủ cho ! tính cách của cũng mềm mỏng quá , rõ ràng …”
Rõ ràng lúc bắt nạt cô thì nhiều thủ đoạn, đến mặt loài yếu đuối thì chẳng nên trò trống gì.
Yên La thầm trong lòng, ngoài miệng thì gì chỉ dặn dò: “Dù thì dù sư phụ sẽ che chở cho , nhưng cũng tự học cách đ.á.n.h trả mới , nếu lúc nào đó ở bên cạnh thì làm bây giờ?”
Ý trong mắt Thẩm Thanh Từ như giọt nước rơi xuống. Anh nhịn nắm c.h.ặ.t đ.ầ.u ngón tay cô, nhẹ nhàng vuốt ve một chút: “Vậy thì sư phụ vĩnh viễn nên rời bỏ , ?”
Lời lạ nhưng lúc Yên La một lòng làm sư phụ suy nghĩ nhiều, vô thức : “Tôi cũng thể chắc chắn nhưng mà sẽ cố gắng…”
Còn hết lời thì cô chạm đôi mắt tĩnh mịch như biển cả chứa vô trời.
“Vậy xem như cô đồng ý.” Chủ nhân của đôi mắt cô chậm rãi nở nụ .
Nụ cực kì mắt.
Trong lòng Yên La khẽ động, lỗ tai lúc đầu vốn bình thường nóng lên một cách khó hiểu. Cô mơ hồ cảm thấy chỗ nào đó đúng nhưng nó là gì, đang định gì đó thì Hồ Học Hải bỗng lên tiếng một hồi ngây : “Vậy… Vậy cảm ơn nhiều. Tôi chuyển khoản tiền cho đại sư, cầu xin đại sư cứu mạng !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-tin-ta-an-thit-nguoi-khong/chuong-60-2.html.]
Yên La hồn, đành cam chịu hừ một tiếng xem như đồng ý.
Hồ Học Hải mừng rỡ, vội vàng lấy điện thoại di động chuyển khoản cho cô, khi xong hết mới mong đợi : “Vậy thì bây giờ nên làm như thế nào đây?”
Lòng bàn tay Yên La khẽ động biến một viên đá nhỏ tròn vo, đen như mực ném cho : “Cất , tắm rửa ngủ cũng lấy xuống, nó thể giúp ngăn cản t.ử kiếp.”
“Chỉ… Chỉ như á?” Hồ Học Hải ngây ngốc viên đá nhỏ vẻ ngoài xí , bỏ năm trăm nghìn mà mua về thứ nhỏ tẹo ?
“Tin thì tùy.” Yên La xong liếc một cái: “Hơn nữa đừng trách nhắc nhở , bạn gái của , nhanh chóng chia tay cô , cách xa cô một chút.”
T.ử khí mặt Hồ Học Hải quá dày đặc, che hết tướng mạo vốn của . Yên La cách nào xác định t.ử kiếp của liên quan với luồng khí đen trong bụng Lưu Viện Viện , nhưng chỉ tướng mạo cũng phụ nữ thứ gì , đó Hồ Học Hải xui xẻo hoặc là do Lục Vân hoặc là do cô mang .
Hồ Học Hải lời nhớ ngày đó ở rạp chiếu phim, Yên La đứa bé trong bụng Lưu Viện Viện của , còn khả năng sinh con…
Sắc mặt đổi, cả đều , đang hỏi thăm rõ ràng thì ngoài phòng khách truyền đến tiếng ồn ầm ĩ, ngay đó một đàn ông mặc âu phục cao cấp mang kính gọng vàng, mái tóc chải cẩn thận tỉ mỉ, khắp đều hai chữ ‘tinh ’ đến.
Người đàn ông hơn ba mươi tuổi, mặt mày tự tin, bước chân trầm , lưng còn một nhóm vệ sĩ vóc dáng cao lớn mặc áo đen theo, khí thế khác thường.
Mọi thấy đột nhiên xuất hiện thì kinh ngạc, về hướng , theo bản năng rối rít dậy tránh đường.
Khung cảnh chỉ ba nhúc nhích.
Thẩm Thanh Từ, Yên La và Hồ Học Hải.
mà giống với sự bình tĩnh của Yên La và Thẩm Thanh Từ, Hồ Học Hải là sợ ngây . Cho đến khi đàn ông mặc âu phục đến vững mặt, mới kịp phản ứng kích động thôi: “Đây là trợ lý Nghiêm ? Ôi hôm nay ngọn gió nào thổi tới…”
Anh tưởng đàn ông mặc âu phục tới tìm . Ai mà ngờ thèm một cái, xoay gọi Thẩm Thanh Từ đang cạnh : “Đại thiếu gia, lão gia mời trở về một chuyến.”
Hồ Học Hải: “…”
Hồ Học Hải: “??!”