ngờ trong lòng Hồ Học Hải buông chuyện xuống, đối với những chuyện như đàn ông để ý. giây phút đang chần chừ nên bệnh viện kiểm tra nữa thì điện thoại di động đột nhiên vang lên.
Hồ Học Hải cầm lên một cái, nhận là tin nhắn nhóm bạn thời trung học.
Lâm Đông: Òa, lớp trưởng ơi! Nghe theo đuổi nữ thần Lưu Viện Viện từng là hoa khôi tam trung của chúng hả? Là thật giả ? @Hồ Học Hải.
Ánh sáng mặt trời một thước: Là thật đó, ngày nọ, đang đường thì bắt gặp lớp trưởng và nữ thần. Chúng còn chuyện với nữa, Lưu nữ thần đang mang thai, hai họ đang gấp rút kết hôn .
Tiểu Lệ Nhi: Lưu nữ thần là bạch nguyệt quang của bao nhiêu nam sinh trong trường, cuối cùng lớp trưởng của chúng rước về nhà, lớp trưởng đúng là thật đó!
Haha ăn cơm: , lớp trưởng thật! Làm tăng thể diện cho nam sinh lớp , ha ha!
Bàn đại hải: Nghe lớp trưởng tự mở công ty riêng, bây giờ là ông chủ lớn hả? Vậy thì đúng là chuyện vui, ông chủ lớn phát bao lì xì để cho cùng hưởng ké chuyện vui ? @Hồ Học Hải
Lâm Đông: Cái là ! @Hồ Học Hải
Tiểu Lệ Nhi: Cái là ! @Hồ Học Hải
Vương Binh là một đầu to: Phong bao lì xì thì ý nghĩa gì, chi bằng trực tiếp họp mặt , chúng cũng lâu gặp mặt ! Lớp trưởng cũng đưa nữ thần tới nhé, chúng cũng gặp mặt chúc phúc cho hai ! @Hồ Học Hải
Vừa xong câu đó, bên nhiều tin nhắn hùa theo.
Hồ Học Hải từng trong nhóm lớp gọi là “ông chủ lớn” thì trong lòng thoải mái, chuyện tức giận hồi nãy lập tức phai . Lại thấy các bạn nam hâm mộ, suy nghĩ bệnh viện kiểm tra nữa bỏ qua đầu.
Ngay lúc , một nam sinh từng trộm mến Lưu Viện Viện đột nhiên một câu quái gở: “Các đừng làm khó dễ lớp trưởng nữa, công ty của mới mở vài năm, quy mô cũng phát triển, làm gì nhiều tiền lì xì cho các !”
Hồ Học Hải thoáng chốc ngưng nụ , trong tích tắc cảm thấy khó chịu, ngay đó, đầu óc nóng lên liền trả lời : “Binh ca đúng , phong bao lì xì thì gì, chi bằng trực tiếp họp lớp . Chỉ điều hai ngày nữa việc bận, đưa Viện Viện về quê một chuyến, thăm ông bà nội tuổi cao của cô , cùng họ chuyện kết hôn của chúng tớ. Cho nên, qua hai ngày nữa, qua hai ngày nữa đặt một nơi, mời tất cả tới, bộ chi phí lo hết.”
Nam sinh một câu cũng thể , còn Hồ Học Hải như đứt từng đoạn ruột, nhưng màn hình là một chuỗi ký tự “666” và câu nịnh nọt vì cần chi tiền, lòng hư vinh của kiềm chế mà tự mãn, bây giờ đổi ý cũng nữa.
Suy nghĩ một chút, thì Thẩm Thanh Từ chừa mặt mũi cho , hừ một tiếng, gửi thêm một câu: “Thế nhưng chuyện cũng một điều kiện, các nghĩ cách gọi Thẩm Thanh Từ lớp chúng tới tham gia đó, Thẩm đại giáo thảo cũng mời tới. Đã nhiều năm trôi qua, vẫn luôn nhớ đến , đáng tiếc chúng cách nào liên lạc đến với cả. Các tìm cách gọi đến nhé, tặng cho một bất ngờ lớn.”
Mẹ của chính là chủ nhiệm lớp cũ của bọn họ, Thẩm Thanh Từ là học sinh mà bà yêu quý nhất. từ khi nghiệp trung học, đều mất liên lạc với Thẩm Thanh Từ, ai nấy đều , thấy câu chẳng gì là đúng cả, tất cả nhao nhao bày tỏ thành vấn đề.
Hồ Học Hải hài lòng, để xem đến hôm đó làm thế nào để lấy thứ mà đ.á.n.h mất mặt Thẩm Thanh Từ!
…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-tin-ta-an-thit-nguoi-khong/chuong-53-2.html.]
Mặc dù Hồ Học Hải dỗ dành, nhưng bởi vì đây là nhạc đêm trong phim, Lưu Viện Viện mất hứng thú xem phim. Hồ Học Hải cũng ép cô , đỡ cô dựa phía thành ghế một lát, đó lập tức dẫn cô xuống cửa hàng tạp hóa chọn quà mắt ông bà nội.
Lưu Viện Viện là ở thủ đô, quê của cô ở tỉnh S, điều cách Thủ đô cũng quá xa, lái xe tầm năm, sáu giờ là tới. Hai định sáng sớm mai lên đường, đó nghỉ ngơi ở đó hai ngày về.
Lưu Viện Viện khi còn bé ông bà nội nuôi lớn, tình cảm của của họ , cho nên quà mắt cũng nghiêm túc, lễ vật cũng đều đắt tiền.
Hồ Học Hải sũy nghĩ bước con đường phát triển, đang cần tiền để xây dựng công ty, khỏi cảm giác nhức đầu, nhưng thấy khuôn mặt thanh khiết xinh của Lưu Viện Viện, run run khóe miệng, rốt cuộc vì sĩ diện nên gì.
Lưu Viện Viện đang nghĩ cái gì, thấy đối xử với hào phóng, ai nấy xung quanh đều dùng ánh mắt hâm mộ cô , tâm trạng cũng khá hơn nhiều.
“Học Hải, cái túi xách bên , quá mất.”
Mua xong đồ thì ngang qua một cửa hiệu túi xách nổi tiếng, Lưu Viện Viện đột nhiên nũng nịu khoác tay Hồ Học Hải.
Hồ Học Hải: “…”
Hồ Học Hải đầu , giá tiền túi xách là 19999 nhân dân tệ.
Mí mắt mấp máy, khóe miệng run lên, thật lâu mới khó khăn nở một nụ , : “Mua .”
Lưu Viện Viện lúc mới vui vẻ, nhón chân lên hôn một cái:” Anh là tuyệt nhất!”
Được mỹ nhân hôn khiến Hồ Học Hải nhận vô ánh mắt hâm môn của đàn ông, trong bụng lung lay, hai tiếng ha ha ngây ngô.
Lưu Viện Viện thấy bộ dạng ngu xuẩn của , trong mắt lóe lên sự chê bai. Nếu tìm phù hợp hơn thì cô ủy khuất cúi với , mặc dù nhà tiền, nhưng bản ngoại hình cũng tài hoa, chỉ hình mập ú c.h.ế.t bầm .
Người xứng với Lưu Viện Viện như cô , chỉ đàn ông như Thẩm Thanh Từ ngoại hình trai, trí tuệ…
Không , Thẩm Thanh Từ cũng , quá nghèo.
Nhớ tới hồi trung học, Thẩm Thanh Từ nhờ dựa học bổng ba năm mới chống đỡ nổi chuyện học phí, lóe mắt Lưu Viện Viện hiện lên mấy phần tiếc nuối.
Hồ Học Hải cô đang nghĩ gì, trả tiền xong thì cầm túi đồ dẫn cô về nhà.
Sáng sớm hôm , hai xe đường cao tốc, về quê của Lưu Viện Viện.
Vừa mới bắt đầu lên đường thì cái gì cũng thuận lợi, nhưng ngờ đoạn cao tốc qua ranh giới một tỉnh lị nào đó tương đối hoang vắng, đột nhiên phía kẹt xe.