Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 963: Chuyện Tình Của Tổng Giám Đốc Cố
Cập nhật lúc: 2026-03-22 15:25:30
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VQm0MG0jy
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“…”
Gương mặt tuấn tú của Phó Thanh Luân trở nên nghiêm nghị, đôi môi mỏng của mím chặt .
- Thi Thi , cảm động vì em sinh cho một đứa con trai, nhưng em đấy, sức khỏe của em hiện tại thích hợp để m.a.n.g t.h.a.i thêm nữa. Buông , nếu … sẽ giận đấy!
Anh cau mày thật sâu, vẻ như đang vô cùng tức giận.
Lâm Thi Vũ khẽ nhích gần, đôi hàng mi dài cong vút khẽ chớp chớp đầy vẻ tinh nghịch. Ngay cả giọng của cô lúc cũng thật nũng nịu và đầy vẻ quyến rũ.
- Anh yêu , thật sự giận ? Thật sự, thật sự giận luôn ư?
Anh yêu…
Cô gọi là “Anh yêu”
…
Phó Thanh Luân cảm thấy từ ngữ âu yếm chính là lời đẽ nhất mà từng , và đôi môi đỏ thẫm của bất giác cong lên thành một nụ .
chỉ trong thoáng chốc, nụ vụt tắt.
Cô nàng ranh mãnh lúc nào cũng đủ chiêu trò để xoay như chong chóng.
Ngay cả từ “ yêu” thôi cũng đủ khiến trái tim tan chảy, mềm nhũn cả .
- Thi Thi , đừng đùa nữa…
Anh còn dứt lời thì Lâm Thi Vũ chủ động đặt lên môi một nụ hôn.
Nụ hôn của cô thật nhẹ nhàng. Cô tựa lồng n.g.ự.c rắn chắc của , trao những nụ hôn phớt nhẹ đầy tinh tế. Những nụ hôn mỏng manh, chập chờn khiến dòng m.á.u trong sôi sục, dâng trào, và cảm xúc trong cũng trở nên mãnh liệt, cuồng nhiệt hơn bao giờ hết.
Mái tóc thơm ngát của cô xõa xuống, vài lọn tóc khẽ chạm gò má tuấn tú của , tựa như một chú mèo con đang dùng móng vuốt khẽ cào trái tim .
Anh hít hà mùi hương thoang thoảng tỏa từ cơ thể cô, nếm lấy vị ngọt ngào nơi đôi môi cô. Anh cảm thấy như đang đắm trong ánh nắng ấm áp, bao bọc bởi một thứ ấm vô cùng dễ chịu, khiến tâm hồn trở nên hưng phấn và ngây ngất.
Anh khẽ cau mày, định dậy để đáp nụ hôn của cô. Thế nhưng còn kịp hôn thì Lâm Thi Vũ nhanh nhẹn né tránh. Một tràng khúc khích vang lên từ đôi môi cô.
- Anh yêu , đúng là chẳng thể nào cưỡng em mà.
Phó Thanh Luân ôm chặt lấy cô lòng. Anh yêu cái cách cô trở nên nũng nịu và quyến rũ đến thế , nhưng trớ trêu , đôi tay lúc vẫn đang trói chặt.
- Thi Thi , mau buông . Chắc là chú rể duy nhất trong lịch sử trói gô ngay trong chính đêm tân hôn của mất thôi.
Sáu năm , ngay trong lễ cưới của họ, cô cũng từng táo bạo xô ngã , suýt chút nữa khiến mất bản lĩnh đàn ông.
Giờ đây, sáu năm , lịch sử dường như đang lặp .
Thế mà, vẫn cứ mê đắm cô.
Hoàn , tuyệt đối, và ngây ngô đến mức khờ dại.
- Anh yêu , thì lời em đấy nhé. Nếu dám cãi lời, em nhất định sẽ thực thi hình phạt mà sáu năm em bỏ lỡ! Anh thử xem ?
Đôi tay của Lâm Thi Vũ trượt dần xuống phía từ lồng n.g.ự.c …
- Thi Thi!
…
Đường Mạt Nhi cầu thang và xuống. Cô thấy ngọn lửa nến chập chờn, vẫn hề tắt dù trôi qua một thời gian khá lâu.
Cô chắp tay cầu nguyện. Thi Vũ , nhất định thật hạnh phúc nhé.
Cầu nguyện xong, Đường Mạt Nhi tìm Cố Mặc Hàn. Nhóm đàn ông đang tổ chức tiệc rượu, chắc hẳn Cố Mặc Hàn uống nhiều.
cô chẳng tìm thấy cả.
Anh đang ở nhỉ?
- Xin chào. Cô thấy Cố Tổng ở ? - Đường Mạt Nhi hỏi một hầu gái.
- Thưa Cố phu nhân, thấy Cố Tổng say, dìu phòng khách ạ.
- Được , cảm ơn cô.
Đường Mạt Nhi về phía phòng khách để tìm Cố Mặc Hàn.
…
Bên trong phòng khách.
Cố Mặc Hàn đang ghế sofa. Tấm lưng vạm vỡ, điển trai của tựa một cách lười biếng thành ghế; đôi chân dài vắt chéo đầy tao nhã và gác lên bàn . Anh khẽ cau mày, dùng tay xoa nhẹ thái dương.
lúc đó, cánh cửa phòng khách mở toang, và một giọng dịu dàng vang lên.
- Thưa Cố Tổng, canh giải rượu của đây ạ.
Cố Mặc Hàn mở mắt. Ánh đèn mờ ảo chiếu rọi lên bờ vai rộng và những đường nét gương mặt điển trai của . Khi ngà ngà say, toát lên một vẻ quyến rũ đầy phóng khoáng và bất cần.
- Cứ đặt xuống . - Anh cất giọng trầm khàn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-963-chuyen-tinh-cua-tong-giam-doc-co.html.]
- Vâng. - Cô gái đặt bát canh giải rượu lên bàn .
cô rời ngay.
Tiểu Trúc đàn ông đang tựa lưng ghế sofa với ánh mắt đầy vẻ thèm khát táo bạo. Anh đang xoa bóp vầng trán nhíu chặt, trông vẻ như chìm giấc ngủ.
- Tổng giám đốc Cố, Tổng giám đốc Cố . - Cô khẽ gọi.
Cố Mặc Hàn đáp lời.
Tiểu Trúc bước tới với những bước chân nhẹ nhàng, mạnh dạn đưa tay .
- Tổng giám đốc Cố, để xoa bóp cho nhé.
Những ngón tay cô lướt tới, bắt đầu xoa bóp vầng trán .
Cố Mặc Hàn vẫn nhắm mắt, đầu tựa lưng ghế sofa. Bàn tay mềm mại xoa bóp thái dương , khiến vầng trán đang nhíu chặt dần dần giãn .
- Tổng giám đốc Cố, thấy thoải mái ạ? - Tiểu Trúc nhẹ nhàng hỏi.
Người đàn ông vẫn đáp lời.
Chẳng lẽ thực sự ngủ ?
Tiểu Trúc c.ắ.n nhẹ môi , đôi tay cô từ từ lướt xuống. Cô khẽ vuốt ve khuôn mặt tuấn tú của , đôi tay dừng bờ vai .
- Tổng giám đốc Cố, để xoa bóp vai cho nhé?
Không đợi câu trả lời, cô bắt đầu xoa bóp đôi vai của đàn ông.
Chẳng bao lâu , đôi tay cô lướt xuống phía chân . Đôi chân dài của đang gác lên bàn phía , tạo nên một hình ảnh đầy vẻ quyến rũ.
Tim Tiểu Trúc đập thình thịch như nhảy khỏi lồng ngực. Ánh mắt cô dán chặt vòng eo săn chắc của đàn ông, tập trung chiếc thắt lưng da màu đen.
Đôi tay cô từ từ vươn tới chiếc thắt lưng da .
cô kịp chạm nó. Ngay giây tiếp theo, một bàn tay to lớn vươn tới, nắm chặt lấy cổ tay mảnh khảnh của cô.
Tiểu Trúc giật kinh hãi, vội vàng ngước lên , bắt gặp một đôi mắt sâu thẳm và sắc lạnh đang chằm chằm .
Cố Mặc Hàn mở mắt. Dù uống một lượng rượu lớn và đang chút men say, vẫn giữ sự cảnh giác và sự nhạy bén vốn . Anh đang cô bằng ánh mắt đầy vẻ ác ý.
- Tổng giám đốc Cố, ... ...
Cô từng tưởng tượng nổi rằng thể tỉnh dậy đột ngột đến thế.
- Là cô ? - Cố Mặc Hàn lạnh lùng cất tiếng, gương mặt chút biểu cảm.
- Đây là Lâu đài Cố Đình; tất cả những mặt tại đây tối nay đều là những nhân vật danh giá và tầm ảnh hưởng lớn. An ninh ở đây vô cùng nghiêm ngặt. Làm cô thể lẻn đây?
Ánh mắt của Tiểu Trúc lập tức trở nên lảng tránh.
- Tôi… …
lúc , cô cảm thấy đau nhói ở cổ tay thon thả khi Cố Mặc Hàn siết chặt lấy cô.
- Nói . Rốt cuộc cô là ai?
Cô chắc chắn chỉ đơn thuần là một m.a.n.g t.h.a.i hộ bình thường.
Biểu cảm của Tiểu Trúc đổi. Người đàn ông quá đỗi tinh tường và cảnh giác; chỉ cần một chút sơ suất nhỏ nhất cũng đủ khiến nảy sinh nghi ngờ. Thật sự quá đáng sợ.
Tiểu Trúc mỉm .
- Người đàn ông quyền thế nhất tại Thủ đô – Cố Mặc Hàn – quả nhiên phi phàm.
Một con d.a.o găm sắc bén xuất hiện tay cô, và cô lao thẳng về phía Cố Mặc Hàn.
Cố Mặc Hàn nghiêng , né tránh nhát dao.
ngay giây tiếp theo, Tiểu Trúc lập tức lao tới. Cô cởi phăng lớp áo ngoài, để lộ chiếc áo hai dây mỏng manh bên trong, cất lên một tiếng thét chói tai.
- Á!
Cánh cửa phòng khách đẩy tung, một hầu bước .
- Có chuyện gì … Á! Chủ tịch Cố!
Nhìn thấy Cố Mặc Hàn, đám hầu lập tức cúi đầu sợ hãi.
Cố Mặc Hàn mím chặt đôi môi mỏng, vẻ mặt lạnh lẽo. Anh vươn tay, đẩy mạnh cô ngã xuống sàn. Tiểu Trúc thậm chí còn chẳng chạm dù chỉ một góc áo của .
Đường Mạt Nhi đang định bước lên lầu thì thấy tiếng ồn ào. Đám hầu đang xì xào bàn tán.
- Mấy thấy ? Chủ tịch Cố đang vụng trộm trong phòng khách đấy.
- Thấy chứ . Chủ tịch Cố đang ôm ấp một mỹ nhân ngây thơ, thì bán khỏa . Cả hai đang chuẩn “hành sự” thì con hầu xông …
Chỉ trong vài phút, sự việc diễn trong phòng khách đám phán xét thêu dệt thành một câu chuyện giật gân. Tuy nhiên, khi thấy Đường Mạt Nhi đang đó, họ lập tức nở nụ ngượng nghịu.
- Chào Cố phu nhân.
Đám đang tụ tập buôn chuyện vội vàng tản mất.