Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 948: Tình Yêu Ngọt Ngào
Cập nhật lúc: 2026-03-21 15:55:42
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8phDyWKf80
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Phó Thanh Luân, em ghét , nhưng… em cũng yêu nữa…
Cơ thể Phó Thanh Luân cứng đờ , ánh mắt dán chặt đầy mãnh liệt gương mặt vẫn còn chút mơ màng của cô. Cô… gì thế?
Cô gì nhỉ?
Có đang ảo giác ?
Không.
Tuyệt đối .
Mặc dù giọng cô khẽ, nhưng thấy.
Anh thấy rõ.
Cô rằng cô yêu .
Ngay lúc , cô đang mặt bàn làm việc. Anh cúi xuống, hình chen giữa hai chân cô. Dùng đôi bàn tay to lớn ôm lấy gương mặt cô, nhẹ nhàng cọ mũi khuôn mặt thanh tú của cô.
- Thi Thi , em… em gì thế? Em thể nữa ? Anh câu đó.
Giọng lúc trở nên khàn đặc, pha lẫn giữa niềm đam mê mãnh liệt và chút bồn chồn lo âu.
Anh cảm giác như đang mơ .
Trong giấc mơ , Thi Thi đang lời "em yêu " với .
Họ quen suốt 18 năm trời, nhưng cô từng một với rằng cô yêu . Khoảnh khắc mà chờ đợi bấy lâu nay cuối cùng cũng đến.
Khoảnh khắc mà mòn mỏi chờ đợi suốt bao năm qua, rốt cuộc cũng hiện hữu.
Hàng mi cong vút của Lâm Thi Vũ khẽ run rẩy, đôi mắt hạnh xinh của cô long lanh ngấn lệ. Cô vòng tay ôm lấy cổ và khẽ thì thầm.
- Phó Thanh Luân , đúng đấy. Vì em ghét , nên làm em thể dễ dàng buông tha cho chứ? Đã bao nhiêu năm trôi qua, chất chứa bao yêu, ghét, buồn đau và tổn thương, tất cả đều vì mà . Em trốn chạy thêm nữa. Giờ đây, em trở nên dũng cảm. Đây là cơ hội cuối cùng em dành cho . Em mở rộng lòng và trao trọn bản cho . Anh… từ nay về đối xử thật với em đấy nhé, nếu thì…
Cô chẳng hề đưa bất cứ yêu cầu nào cụ thể. Cô quá mệt mỏi với tất cả chuyện . Cô chỉ mong ước một điều duy nhất: rằng sẽ đối xử thật với cô.
Một khi cô trao trọn trái tim cho , thì đó sẽ là sự trao gửi mãi mãi về .
Suốt những năm tháng qua, bất kể làm cô tổn thương nhiều đến nhường nào, cô vẫn từng rời bỏ . Kỳ thực, cô vốn dĩ là một cô gái quá đỗi ngây thơ và trong sáng. Những cô gái thể dễ dàng xiêu lòng những bức thư tình lãng mạn của , hẳn là những mang một tâm hồn lãng mạn bẩm sinh. Cô từng đòi hỏi dành cho cô những điều nhất. Cô chỉ mong đối xử với cô hơn mỗi ngày.
Nếu thì...
Cô từng nghĩ đến cái gọi là "nếu ". Phó Thanh Luân mạnh mẽ chiếm lấy đôi môi đỏ mọng của cô.
Nụ hôn của dịu dàng đầy bá đạo. Anh ngấu nghiến cô đầy mãnh liệt, cứ như thể cô là món mồi ngon tuyệt trần nhất thế gian .
- Thi Thi , chuyện “nếu ” . Sẽ chẳng bao giờ cái gọi là “nếu ” cả. Em cảm nhận tình yêu dành cho em ? Nó từng chút nào lung lay cả.
Tình yêu của bén rễ và nảy mầm trong trái tim , từ thuở ban đầu cho đến tận bây giờ.
Ngày , bước lên chuyến tàu. Suốt quãng thời gian qua, vẫn luôn chờ đợi cô chính chuyến tàu . Chuyến tàu đang hướng về... một nơi gọi là "mãi mãi".
Lâm Thi Vũ thể cảm nhận điều đó. Cô cảm nhận ấm từ cơ thể , thở nóng bỏng của , và cả bàn tay đẫm mồ hôi đang ôm lấy khuôn mặt cô. Một nụ dịu dàng khẽ nở đôi môi đỏ mọng của cô. Lòng cô khẽ rung động, và cô tan chảy trong vòng tay .
Đôi tay cô luồn mái tóc ngắn của , và cô chủ động đáp nụ hôn bằng tất cả sự tự nguyện.
Ngay đó, Phó Thanh Luân đẩy cô xuống mặt bàn làm việc. Một vật gì đó rơi xuống tấm t.h.ả.m trải sàn, dường như đó là chiếc điện thoại di động của .
Anh chẳng buồn nhặt nó lên. Anh đang sốt sắng gỡ chiếc dây thắt ngang eo cô.
Thế nhưng, vì quá vội vàng, chẳng thể nào gỡ nó .
- Thi Thi , gỡ cái kiểu gì thế? - Anh khẽ hỏi bằng giọng khàn đặc, pha chút vẻ ngượng ngùng.
Lâm Thi Vũ mỉm , giọng ngọt ngào của cô thật dịu dàng và êm ái.
- Đồ ngốc, nếu gỡ thì cứ để nguyên đấy .
- Thi Thi! – Anh lập tức ôm chặt lấy cô, nhất quyết chịu buông tay.
- Em hứa với đấy nhé; giờ em phép thất hứa . Anh sẽ chẳng bao giờ buông tay em nữa .
Nhìn vẻ mặt đầy lo âu của , Lâm Thi Vũ bật khúc khích đầy đáng yêu.
- Phó Thanh Luân , đúng là đồ ngốc mà. Ai bảo là em sẽ bỏ chứ? Ý em là nếu gỡ thì cứ để nguyên đấy thôi. Anh hiểu ?
Phó Thanh Luân sững , và nét mặt điển trai của bỗng chốc trở nên dịu dàng đến lạ. Đã lâu mới thấy khía cạnh của Thi Thi.
Anh say mê con cô lúc .
Anh ghì chặt cô xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-948-tinh-yeu-ngot-ngao.html.]
Đôi mắt Lâm Thi Vũ đỏ hoe, chẳng mấy chốc, những giọt lệ lớn thi lăn dài. Cô đưa tay che mặt.
đàn ông hôn lên tay cô, hôn lên đôi mắt cô, hôn mãi thôi...
...
Sáng hôm .
Lâm Thi Vũ tỉnh giấc. Hàng mi cong vút của cô khẽ run lên, cô từ từ mở mắt. Gương mặt của Phó Thanh Luân hiện tầm mắt cô.
Người đàn ông thức dậy từ lúc nào, đang chống một tay lên giường để tựa . Tay còn , nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt cô. Mái tóc mái rủ xuống che đôi mắt đen thẫm của . Anh là một trai trẻ đầy vẻ tuấn tú; chỉ cần ngắm vẻ thôi cũng đủ khiến đỏ mặt ngượng ngùng.
- Thi Thi , em dậy ? - Anh mỉm , giọng đầy vẻ dịu dàng.
Lâm Thi Vũ đưa mắt quanh. Cô trở về phòng ngủ chính. Đêm qua, hai nán trong phòng làm việc khá lâu, và chính bế cô trở về đây.
Giờ đây, cô đau nhức rã rời, cảm giác như thể cơ thể sắp tan từng mảnh .
- Chúng nên đến bệnh viện thôi. - Lâm Thi Vũ dậy khỏi giường.
- Thi Thi . - Phó Thanh Luân vội vàng ôm lấy cô, ánh mắt cô đầy vẻ bất an.
- Em... quên chuyện đêm qua chứ?
Cả đêm qua, chẳng thể chợp mắt nổi chút nào.
Đêm qua, chuyện ập đến quá bất ngờ khiến kịp trở tay. Mọi thứ cứ ngỡ như hư ảo, tựa như một giấc mơ đến mức khó tin là thật. Anh mong trời mau sáng, nhưng đồng thời cảm thấy sợ hãi, bởi lo sợ rằng tất cả chỉ là một giấc mộng hão huyền.
Anh khao khát nhận lời khẳng định và sự xác nhận từ chính cô.
- Chuyện đêm qua... - Đôi mắt xinh của Lâm Thi Vũ vẫn còn vương chút vẻ ngái ngủ, ánh mắt cô chỗ khác, tỏ vẻ lảng tránh.
- Chuyện đêm qua ... em uống chút rượu...
Hơi thở của Phó Thanh Luân bỗng khựng . Chẳng lẽ cô định phủ nhận chuyện xảy đêm qua ?
Anh mà.
Anh rằng tất cả chỉ là hư ảo.
Đêm qua, cô say rượu và cùng làm những chuyện mật đến thế. Cảm giác lúc tựa như một gáo nước lạnh dội thẳng từ đầu xuống chân . Cơ thể cứng đờ , dậy, định lưng bước .
lúc , một bàn tay trắng nõn khẽ níu lấy ống tay áo , và thấy giọng ngọt ngào của cô cất lên.
- Này, Phó Thanh Luân!
Phó Thanh Luân khựng , đầu về phía cô. Ánh mắt thoáng chút ngập ngừng, đầy vẻ thận trọng.
Mái tóc của Lâm Thi Vũ xõa dài một cách lười biếng chiếc gối trắng tinh. Cô chớp chớp hàng mi cong vút, với vẻ tinh nghịch nhưng cũng tràn đầy sự dịu dàng.
- Đêm qua em uống rượu, nhưng em... say.
Cô gì thế nhỉ?
Trái tim vốn lạnh giá của Phó Thanh Luân bỗng chốc nóng bừng trở .
- Đồ hư đốn , dám cả gan lừa ?
Anh trèo lên giường, đè nhẹ phụ nữ đang .
- Để xem sẽ trừng phạt em thế nào đây.
Anh vươn tay , bắt đầu cù lét cô.
- Phó Thanh Luân, nhột…nhột quá, dừng…dừng !
Lâm Thi Vũ vùng vẫy kịch liệt, khúc khích . Tiếng của cô trong trẻo tựa tiếng chuông ngân, tràn ngập niềm vui sướng.
Cả hai cùng đùa giỡn giường. Phó Thanh Luân cảm thấy rằng, đời , Lâm Thi Vũ là duy nhất thể khiến trải qua cảm giác như đang ở địa ngục trong khoảnh khắc , bay bổng lên thiên đường ngay khoảnh khắc tiếp theo.
Tiếng của cô làm tan chảy trái tim .
Anh kéo tấm chăn trùm lên cả hai , định cúi xuống hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô. Lâm Thi Vũ đưa tay che miệng .
- Anh hôn em.
- Ồ. - Phó Thanh Luân đáp lời một cách ngoan ngoãn.
Lâm Thi Vũ rụt tay về.
Ngay giây tiếp theo, đè cô xuống, khẽ đặt một nụ hôn chớp nhoáng lên đôi môi đỏ thắm .
- Anh ! - Lâm Thi Vũ đ.ấ.m thùm thụp , giả vờ giận dỗi.
Phó Thanh Luân chẳng hề né tránh những cú đ.ấ.m ; đó, dụi dụi khuôn mặt thanh tú của cô đầy âu yếm, hệt như một chú cún con .