Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 920: Bất Lực

Cập nhật lúc: 2026-03-18 12:59:40
Lượt xem: 34

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Phó Thanh Luân hề né tránh đòn tấn công nhắm , và thế là đá trúng ngay hạ bộ.

Xoạt.

Anh vội vàng lùi tránh khỏi Lâm Thi Vũ; những hạt mồ hôi bắt đầu lấm tấm gương mặt điển trai, thanh nhã của . C.h.ế.t tiệt, cô nàng quả thực chẳng hề nương tay chút nào khi tung cú đá thật lực chỗ hiểm của .

Hàng mi cong vút của Lâm Thi Vũ khẽ run lên; cô từng nghĩ rằng sẽ né tránh. Thường ngày vốn nhanh nhẹn và linh hoạt; nếu , thể né cú đá của cô một cách dễ dàng.

Vừa , khi tay, cô dồn hết bộ sức lực của cú đá đó.

- Này, Phó Thanh Luân, đấy? Đừng với khiến ... bất lực nhé?

Mặc dù nãy ép buộc cô làm những điều trái với ý , nhưng bất chấp mối thù hận giữa hai , cô bao giờ thực sự mong khiến trở nên bất lực.

Phó Thanh Luân khom xuống, tấm vạm vỡ của co rúm , gương mặt tái nhợt vì đau đớn.

- Đến bệnh viện tìm Tư Không .

...

Lâm Thi Vũ đợi bên ngoài căn phòng. Tư Không đang ở bên trong để kiểm tra cho Phó Thanh Luân. Một lát , cánh cửa mở , và Tư Không bước ngoài với vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng.

- Tư Không , Phó Thanh Luân thực sự bất lực đấy chứ...?

Đáp cô, Tư Không chỉ thở dài.

- Nhìn tình hình thì vẻ như cú đá của cô thực sự gây chấn thương nội tạng cho .

Cái gì cơ?

Đôi mắt xinh của Lâm Thi Vũ nheo . Anh thực sự trở nên... bất lực ?

- Vậy thì... cách nào để chữa trị cho ?

- Hiện tại thì , nhưng sẽ cố gắng hết sức để chữa trị cho .

Nói , Tư Không rời .

Lâm Thi Vũ đẩy cửa bước trong phòng.

Căn phòng chìm trong bóng tối mịt mùng. Phó Thanh Luân đang tựa một cách lười biếng đầu giường, đầu cúi gằm xuống, mái tóc mái rủ xuống che khuất đôi mắt đen thẫm. Một chân co lên, tay đặt hờ đầu gối. Ngay cả trong cảnh trớ trêu như thế , trông vẫn toát lên một vẻ quyến rũ đến lạ lùng.

Lâm Thi Vũ bước gần và với ánh mắt đầy nghi hoặc.

- Phó Thanh Luân, thực sự liệt dương ? Anh đang thông đồng với Tư Không để lừa đấy chứ?

Người đàn ông trở nên quá đồi bại, và cô lý do để nghi ngờ .

Phó Thanh Luân ngoài, khóe môi cong lên thành một nụ đầy vẻ giễu cợt.

- Anh hề dối em. Cứ đây thử xem, em sẽ ngay thôi.

Nói , nắm lấy bàn tay mềm mại của cô…

Lâm Thi Vũ sững sờ, theo phản xạ cô hất tay ngay lập tức, nhưng đàn ông kéo mạnh quá, khiến cô thể nào rút tay về .

Rất nhanh đó, cô thể xác nhận chắc chắn rằng quả thực liệt dương.

Cơ thể chút phản ứng nào cái chạm của cô.

C.h.ế.t tiệt. Tim Lâm Thi Vũ bỗng lạnh toát.

- Phó thiếu gia, xin . Dù trả giá cho việc trở thành một kẻ đê tiện như thế, nhưng thực sự hề ý định khiến mất khả năng đàn ông .

“…”

Cái phụ nữ !

Đôi mắt tuấn tú của Phó Thanh Luân trở nên lạnh lẽo như băng. Anh nắm chặt lấy cổ tay thon thả của cô và kéo mạnh một cái. Cô ngã phịch xuống bên mép giường.

Anh giơ tay lên, chạm vết thương trán cô.

- Vừa nãy bóp cổ em c.h.ế.t quách cho xong, nhưng giờ thì chúng huề .

Lâm Thi Vũ gì.

- Đi gọi Tiểu Chanh về đây!

Cả hai trở buổi tiệc cưới. Lâm Thi Vũ và Đường Mạt Nhi sánh bước bên . Lâm Thi Vũ lén kể cho Đường Mạt Nhi chuyện xảy .

Đường Mạt Nhi che miệng vì quá đỗi kinh ngạc.

- Thi Vũ , Phó thiếu gia thực sự liệt dương ? Hay là đang dối đấy? Giờ trở nên quá quắt , chúng chẳng thể đang toan tính điều gì. Liệu đang dùng chiêu “tỏ vẻ lạnh lùng” để câu dẫn ?

Lâm Thi Vũ lắc đầu và khẽ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-920-bat-luc.html.]

- Vừa nãy tớ dùng tay để kiểm chứng . Anh thực sự liệt dương .

- …Thế thì chúng làm đây?

- Tớ làm chứ? Tớ đàn ông. Nếu tớ “cái đó”, tớ sẽ cắt của đưa cho để đền bù ngay lập tức!

“…”

Nữu Nữu và Tiểu Chanh đang chơi đùa cùng . lúc đó, Lục Kỳ Nhi bước tới chỗ hai đứa bé đôi giày cao gót nhọn hoắt. Cô Tiểu Chanh nở một nụ rạng rỡ.

- Tiểu Chanh , đây nào, để dì bế con nhé. Giờ thì dì là bạn gái của bố con đấy. Khi nào dì và bố con kết hôn, dì sẽ trở thành của con.

Bó hoa mà Tiểu Chanh đang cầm tay lập tức rơi xuống đất, nhưng cô bé chu môi nhỏ nhắn màu hồng và .

- Cháu xin , khi cô nhắc đến “Bố”, ý cô là chú Phó Thanh Luân ? Nếu chú Phó đang ở bên cạnh cô lúc , thì cháu cần chú nữa . Cháu chỉ một Mẹ duy nhất thôi, và đó chính là Mẹ Thi Thi yêu quý của cháu!

- Tiểu Chanh, con bé ! - Lục Kỳ Nhi ngờ rằng Tiểu Chanh thông minh và ăn sắc sảo đến thế, bất chấp vẻ ngoài nhỏ nhắn và mong manh của cô bé.

lúc , Nữu Nữu nhặt bó hoa đất lên và đặt tay Tiểu Chanh. Cậu bé ngước Lục Kỳ Nhi.

- Này bà cô già , chắc hẳn bà là kẻ buôn ? Lần nếu tin hơn, thì bà nên tự xưng là “Bà” nhé!

“…”

Lục Kỳ Nhi giận tím mặt. Đây chính là… con trai của Đường Mạt Nhi ? Thằng bé cũng sắc sảo và lanh lợi y hệt ! Cô hai nhóc ranh làm cho bẽ mặt ngay tại đây !

- Em gái Tiểu Chanh, chúng thôi.

Tiểu Chanh Cố Dạ Trầm với đôi mắt lấp lánh và gật đầu lia lịa.

- Vâng, Nữu Nữu.

- Đừng gọi Nữu Nữu nữa!

- Ồ, Nữu Nữu.

“…”

Đường Mạt Nhi và Lâm Thi Vũ bên cạnh, chứng kiến ​​cảnh hai đứa trẻ làm cho Lục Kỳ Nhi cứng họng. Hai đứa nhóc thậm chí còn lợi hại hơn cả các bà của chúng; nếu rằng họ cảm thấy tự hào thì quả là dối.

Đường Mạt Nhi ôm lấy cánh tay thon thả của Lâm Thi Vũ.

- Thi Vũ , tiếc thật đấy khi hai gia đình chúng quan hệ họ hàng. Nếu , tớ nhất định sẽ mai mối cho Nữu Nữu và Tiểu Chanh thành một đôi. Tiểu Chanh xinh xắn thế , lớn lên chắc chắn sẽ trai theo đuổi. Tớ Nữu Nữu nhà tớ nắm thế chủ động cơ!

Giọng điệu của Đường Mạt Nhi tràn đầy vẻ tiếc nuối.

Ngay lúc đó, Lâm Huyền Cơ bước tới.

- Thi Vũ , thực là cô ruột của cháu .

Lâm Thi Vũ sững .

- Cô , ý cô là ?

Lâm Huyền Cơ khẽ cong đôi môi đỏ mọng.

- Thi Vũ , cha con và cô là chị em ruột. Năm đó, khi cô qua đời lúc sinh nở, cha cô vội vàng cưới vợ kế và sinh cha con; nhưng thực , cha con là đứa con mà vợ kế sinh với một đàn ông khác. Nữu Nữu và Tiểu Chanh hề chút quan hệ huyết thống nào cả.

Thì . Lão gia họ Lâm “cắm sừng” và nuôi con tu hú. Đó chính là quả báo dành cho ông .

- Tuyệt quá mất! Thi Vũ , chúng thể tác hợp cho Nữu Nữu và Tiểu Chanh ! - Đường Mặc hớn hở.

Lâm Thi Vũ cũng tỏ vẻ tán thành và gật đầu.

- Được thôi!

Kể từ ngày hôm nay, Tiểu Chanh chính thức trở thành “vợ bé” của Nữu Nữu!

lúc , Cố Mặc Hàn và Phó Thanh Luân sải bước tới. Phó Thanh Luân nhíu chặt đôi lông mày, vẻ mặt lộ rõ ​​sự bất mãn.

- Con gái em cứ thế lừa gạt mất ? Em đồng ý nhé!

Cố Mặc Hàn khẽ cong đôi môi mỏng.

- Nếu giỏi giang đến thế thì tự mà đẻ lấy một thằng con trai !

“...”

Được lắm, giờ thì Cố Mặc Hàn sang khoe khoang chuyện con trai . Phó Thanh Luân lập tức ném về phía Lâm Thi Vũ một ánh mắt đầy ẩn ý.

Ánh mắt Lâm Thi Vũ khẽ lướt xuống phía chiếc quần tây của , và trong lòng cô khẽ thở dài một tiếng. Thật đáng tiếc. Giờ đây liệt dương, nên vĩnh viễn chẳng thể nào một đứa con trai nữa .

Cơ thể tuấn tú của Phó Thanh Luân bỗng cứng đờ . Anh nhận thấy Lâm Thi Vũ đang dán chặt ánh mắt chiếc quần của , và yết hầu khẽ chuyển động.

- Mẹ ơi!

Đột nhiên, Đường Mạt Nhi thốt lên một tiếng kêu kinh hãi. Gương mặt Lâm Huyền Cơ bỗng trở nên trắng bệch như tờ giấy, và một dòng m.á.u đỏ tươi đang rỉ từ khóe miệng bà.

Loading...