An An ôm ngực, cau mày khó chịu.
- An An, chuyện gì ? - Đường Mạt Nhi vội vàng hỏi.
- Em thấy khỏe ?
- Em …
An An rời khỏi chỗ và chạy sang một bên. Cô cúi xuống nôn hai .
Trên lầu, Lục Yến vẫn ban công. Ánh mắt luôn dõi theo An An. Nhìn An An nôn, cau mày và rút tay khỏi túi, nắm lấy lan can.
- An An. - Đường Mạt Nhi chạy đến và An An với vẻ nghi ngờ.
- An An, nãy em còn thấy khỏe. Sao bây giờ nôn? Đừng là em… thai?
Có thai?
Hai từ thể môi họ, dường như vang vọng trong tai Lục Yến. Cô thai?
Cô t.h.a.i con của ?
Họ ở bên vài ngày, và đêm đó dùng biện pháp tránh thai. Nếu cô thực sự thai…
Đồng t.ử của Lục Yến co , cơ bắp căng cứng chiếc áo sơ mi đen. Vẻ mặt lập tức chuyển sang ngạc nhiên và… vui mừng.
Cô thai. Anh sắp làm bố !
Anh bao giờ dám nghĩ đến điều đó.
Năm nay bốn mươi tuổi. Ba năm , mất một chân, và khi trốn trong núi, nghĩ về việc sẽ sống cô đơn suốt quãng đời còn .
Anh đến thế giới một , và sẽ một .
cô thai!
Lục Yến c.h.ế.t lặng vài giây khi nhanh chóng . Anh bước nhanh khỏi phòng. Những bước chân thường ngày thong thả của giờ trở nên lo lắng. Anh tìm cô!
…
Dưới nhà.
Đường Mạt Nhi nắm chặt cổ tay nhỏ nhắn của An An.
- An An, đừng là em thật sự t.h.a.i chứ? Lại ngủ với ông chủ Yến nữa ?
An An đỏ mặt vì câu hỏi thẳng thừng như . Cô lảng tránh ánh mắt và lắp bắp.
- Vâng… vài tháng … một …
- Trời ơi, An An, em!
- Chị dâu! - An An túm lấy Đường Mạt Nhi.
- Em thai. Suốt thời gian qua em làm nhiệm vụ ở thành phố Fan, và quen với đồ ăn ở đây. Chắc là do phản ứng với đồ ăn thôi. Kinh nguyệt của em mới đến vài ngày …
Khả năng cô t.h.a.i gần như bằng vì kinh nguyệt đến, nhưng Đường Mạt Nhi vẫn yên tâm.
- An An, tìm thời gian khám ở bệnh viện . Nếu em thật sự thai, em sắp làm .
Vừa dứt lời, tiếng bước chân tiến gần. Có đến.
Đường Mạt Nhi . Đó là Lục Yến. Đôi mắt nâu thẫm của Lục Yến dán chặt khuôn mặt An An.
Đôi môi đỏ mọng của Đường Mạt Nhi cong lên.
- Anh Yến, lâu gặp. Tôi xin phép . Hãy chuyện riêng với An An một lát.
Nói xong, Đường Mạt Nhi rời , để họ ở một .
An An chuyện với Lục Yến. Chẳng còn gì để nữa. Cô hết những gì trong phòng , và lập trường của cũng rõ ràng.
- Chị dâu, đợi em với! - Cô đuổi theo Mạt Nhi.
khi cô bước một bước, một bàn tay to lớn vươn và nắm lấy cổ tay cô. Giọng Lục Yến trầm và khàn.
- An An.
- Buông ! - An An . Cô cố gắng giật cổ tay .
cô thể. Lục Yến chịu buông. Lòng bàn tay to và thô ráp, đầy vết chai. Cô vùng vẫy, làn da trắng nhợt chuyển sang đỏ ửng và đau đớn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-912-qua-lop-ao-mong-cua-anh.html.]
Cô cau mày.
- Lục Yến, gì? Chẳng chúng đồng ý trở thành xa lạ ?
Lục Yến cô, hình cường tráng của ẩn trong bóng tối. Vẻ mặt phức tạp.
- Em… t.h.a.i ?
Có thai?
Anh lén cuộc trò chuyện của cô với chị dâu ?
- Lục Yến, cho kỹ. Tôi thai. Dạo chỉ ăn ngon miệng thôi. Anh buông ?
Lục Yến mím chặt môi, nét mặt điển trai căng thẳng.
- Anh sẽ đưa em đến bệnh viện khám ngay bây giờ!
Nói xong, nắm lấy đôi tay mềm mại của cô và bắt đầu kéo cô theo.
- Lục Yến, . Buông . Tôi là thai! Anh chỉ theo đuổi nhiệt tình như vì nghĩ thai. Suy cho cùng, tất cả những gì chỉ là một công cụ để sinh con cho thôi!
An An ép theo . Cô mắng với đôi mắt đỏ hoe. Bây giờ, cô thực sự ghét .
Nếu cô là thai, theo đuổi cô như . Anh chẳng hề cô chút nào!
Chính bản tính thất thường và tự do của khiến cô sợ mang thai. Cô còn dám sinh con cho nữa. Không còn dám làm nữa.
Vì cô sợ hãi.
Cô lớn lên cha, trong môi trường ngột ngạt và tăm tối của gia tộc họ Cố. Cô chuẩn thật kỹ nếu một ngày nào đó sẽ làm , và một đàn ông thể cho cô tình yêu. Tình yêu chân thành, vô điều kiện.
cho cô bất cứ điều gì. Vậy thì bây giờ là ai mà dám đòi hỏi một đứa con từ cô!
- Lục Yến, việc t.h.a.i cũng quan trọng. Cho dù thai, cũng sẽ bao giờ sinh con cho !
Vừa dứt lời, Lục Yến dừng bước. Gân trán bắt đầu đập mạnh. Đôi mắt nâu của lập tức đỏ ngầu, và gì, chỉ tiếp tục bước .
Sự im lặng của khiến An An cảm thấy như một cây kim đ.â.m tim, đau nhói. Cô mở miệng và c.ắ.n tay .
Cô c.ắ.n thật mạnh. Lục Yến nhíu mày, nhưng buông cô , chỉ để cô im lặng c.ắ.n .
An An thể nếm vị m.á.u của . Cô làm chảy m.á.u tay và khiến nới lỏng tay. Cô trừng mắt với đôi mắt đỏ ngầu.
- Lục Yến, hiểu tiếng ? Tôi , sẽ bao giờ sinh con cho ! Nhìn xem, già . Anh thậm chí còn mất một chân. Anh thể cho con cái gì chứ?
Lục Yến cô với đôi mắt đỏ ngầu, vẫn im lặng.
An An vô cùng tức giận. Cho dù cô làm gì nữa, cô cũng thể thoát khỏi vòng kìm kẹp sắt đá của . Cô lạnh lùng.
- Lục Yến, nếu buông , sẽ hét lên cầu cứu đấy! Tôi nghĩ đủ khả năng để xuất hiện công chúng lúc , đừng trách nếu lộ!
Mặc dù Lục Yến thấy , vẫn buông tay.
An An hít một thật sâu hét lớn.
- Cứu! Cứu… ưm!
Lục Yến đột nhiên ôm chặt lấy cô, vòng tay mạnh mẽ quanh eo cô, bế đẩy cô một góc khuất. Anh chợt nghĩ điều gì đó. Anh buông eo cô và vòng tay qua vai cô, đẩy cô dựa tường, cúi xuống hôn lên môi cô.
Ưm!
An An sắp phát điên. Anh gì cả, chỉ hôn cô!
- Buông ! - Cô vùng vẫy như thể mạng sống phụ thuộc đó, vặn vẹo đầu để thể hôn cô.
Lúc , tiếng bước chân tiến gần họ.
- Có ai ở đây ?
Một tiểu thư giàu dường như đang đến gần.
Mắt An An sáng lên.
- Cứu… ưm!
Trước khi cô kịp hết câu, môi Lục Yến chạm môi cô. Anh nắm lấy tay cô và kéo chúng đến nơi gần trái tim nhất.
Qua lớp áo mỏng của , cô thể cảm nhận … một chiếc nhẫn.
Anh ở lầu. Không hợp lý khi thể thấy họ.