Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 903: Tất Cả Sự Quan Tâm Và Dịu Dàng Của Anh Dành Cho Em

Cập nhật lúc: 2026-03-16 04:34:01
Lượt xem: 28

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

- Vâng, thưa ông. - Quản gia Diệp gật đầu cung kính.

- Thứ nhất, hãy gửi lời nhắn rằng đang mua một trái tim. Nếu đó tìm trái tim tương thích cho Huyền Cơ, đó sẽ thừa kế bộ tài sản mang tên . Tôi dùng quyền lực của để tìm một trái tim tương thích.

- Vâng.

- Thứ hai, hãy nhờ bác sĩ chuẩn . Tôi làm xét nghiệm tương thích tim. Tốt nhất là trái tim của tương thích với Huyền Cơ.

- …Vâng.

- Thứ ba, hãy chuẩn một đám cưới hoành tráng. Hãy nhờ nhà thiết kế Milan may riêng một chiếc váy cưới màu trắng. Tôi chiếc váy sẵn sàng để cô mặc khi trở về.

- Vâng. - Quản gia Diệp ghi chép thứ.

Lục Cẩn Văn Lục Phàm.

- Em ở đây. Khi kết hôn, tất cả các thành viên trong gia tộc họ Lục đều mặt. Huyền Cơ sẽ thích điều đó.

- Anh trai. - Lục Phàm nhanh chóng đáp.

- Nếu Lâm Huyền Cơ trở về, nghĩa là em đợi ở đây cả đời ?

Khuôn mặt điển trai của Lục Cẩn Văn trở nên lạnh lùng, nét mặt căng thẳng.

- Vậy thì em sẽ đợi ở đây cả đời.

- Mẹ ơi, trai đủ khả năng lấy vợ mà đến đây bắt nạt con! - Lục Phàm than thở với bà Lục.

Bà Lục liếc Lục Phàm.

- Ai bảo con ăn thô tục thế?

- Mẹ, thiên vị quá! - Lục Phàm cảm thấy oan ức.

Lục Cẩn Văn bĩu môi.

- Giờ em mới ?

Lục Phàm nên lời.

- Lục Phàm, trai con càng ngày càng xí, cần chăm sóc ân cần. Con chịu đựng thêm một thời gian nữa. - Bà Lục .

Lục Cẩn Văn: “…”

Một lễ tang trọng thể tổ chức cho Quân Mặc Thành ở nước Z. Dưới triều đại của ông, Quân Mặc Thành là một vị vua , nhiều yêu mến và kính trọng.

Lục Cẩn Văn thấy Lâm Huyền Cơ truyền hình. Lâm Huyền Cơ mặc bộ đồ đen trang nghiêm và cài một bông hoa trắng đầu để tỏ lòng kính trọng Quân Mặc Thành. Bà mặt trong lễ tang của Quân Mặc Thành và hề rời xa ông.

Đã lâu kể từ khi bà rời . Lục Cẩn Văn lật xem lịch và thấy vòng tròn màu đỏ mà ông đ.á.n.h dấu. Bà bảy ngày và hôm nay là ngày thứ tám.

Quân Mặc Thành chôn cất ngày thứ bảy khi ông qua đời. Bà lẽ trở về hôm nay .

Lục Cẩn Văn dậy, lấy một chiếc áo sơ mi đen từ tủ quần áo để mặc hình ảnh phản chiếu của . Mặc dù 50 tuổi, ông vẫn trai và quyến rũ. Bờ vai rộng, đôi mắt sâu thẳm. Ông mê hồn và cuốn hút.

Ông chải tóc và soi gương nữa để chắc chắn trông hảo khi cầm chìa khóa xe và rời khỏi phòng.

Nửa tiếng , chiếc xe sang trọng dừng bên ngoài sân bay. Ông bước lên bục. Ban đầu, ông bộ nhưng dần dần tốc độ tăng lên và ông chạy.

Ông chạy sảnh đến của sân bay.

Lúc , một thông báo phát trong sân bay.

- Kính chúc quý khách, một ngày lành. Chuyến bay từ nước Z đến Thủ đô hạ cánh. Cảm ơn sự hợp tác của quý khách.

- Nhìn kìa, con gái chúng về !

- Anh yêu, em đây!

nhiều đang đón , bạn bè của , những đang bước khỏi cửa sân bay.

Họ ôm vui vẻ.

Lục Cẩn Văn bước đến cửa sổ lớn và cúi xuống đám đông đang đến. Mọi hết, nhưng ông thấy bà.

Ông bước đến nhân viên và hỏi.

- Mọi hết ?

- Vâng, thưa ông.

Nhân viên đóng sầm cửa chính .

Lục Cẩn Văn c.h.ế.t lặng. Trong đôi mắt sâu thẳm hình quả hạnh của ông ánh lên một nỗi buồn. Vậy là, bà trở về.

Nửa tháng . Tại bệnh viện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-903-tat-ca-su-quan-tam-va-diu-dang-cua-anh-danh-cho-em.html.]

Lục Cẩn Văn chiếc giường lạnh lẽo trong phòng mổ. Ánh sáng trắng chói lóa chiếu xuống làm đau mắt ông.

- Thưa ông Lục, bây giờ sẽ tiêm t.h.u.ố.c gây mê cho ông. Sau khi gây mê, ông sẽ cảm thấy đau khi đưa ống tim để lấy máu. - Bác sĩ một cách cung kính.

Lục Cẩn Văn lắc đầu.

- Không cần gây mê. Ông thể lấy m.á.u của ngay.

- Ông Lục, nếu tiêm t.h.u.ố.c tê, sẽ đau, cơn đau sẽ dữ dội.

Lục Cẩn Văn nhẹ nhàng nhắm mắt .

- Tôi nhắc nữa.

Bác sĩ mồ hôi đầm đìa. Ông dám trì hoãn, cầm lấy cây kim dài đ.â.m tim Lục Cẩn Văn.

Đau.

như lời bác sĩ . Cơn đau dữ dội.

Mặt Lục Cẩn Văn tái nhợt nhưng dần dần khóe môi cong lên thành một nụ .

Huyền Cơ, cuối cùng cũng hiểu nỗi đau mà em đang trải qua. thật đáng tiếc, em chịu đựng nỗi đau như ngày đêm, trong khi chỉ mới cảm nhận điều đó bây giờ.

Đã nửa tháng

Và em vẫn về.

Ngày nào cũng chờ em ở sân bay với đầy hy vọng, nhưng luôn trở về trong thất vọng. Chúng sẽ dành quãng thời gian còn để chờ đợi ? Chúng bỏ lỡ quá nhiều thứ trong nửa cuộc đời .

, sẽ tiếp tục chờ em.

Hôm nay, đến đây để kiểm tra sự tương hợp của trái tim. Một mặt, hy vọng trái tim tương hợp với em. Trái tim nên thuộc về em và giờ đang trả nó cho em. Mặt khác, ích kỷ hy vọng rằng nó tương hợp, bởi vì… sống lâu hơn em để đủ thời gian yêu thương và ở bên cạnh em.

Người sẽ thanh thản, còn sẽ đau khổ.

Huyền Cơ, sẽ vui vẻ gánh chịu tất cả nỗi đau mà gây cho em.

Một tháng . Ngày 30.

Lâm Huyền Cơ vẫn trở về, nhưng là ngày 30 của tháng. Bà đang ở thời điểm nguy kịch của cuộc đời.

bà vẫn ở bên cạnh ông.

Lục Cẩn Văn tự nhốt trong phòng cả ngày. Ông kim đồng hồ đắt tiền của xoay tròn. Gần nửa đêm .

Ông nhớ bà vô cùng.

Ông gặp bà.

ông thể .

Mỗi phút, mỗi giây trong tháng ông đều dằn vặt. Có vô ông bay thẳng đến đất nước Z. Ông sẽ mãn nguyện ngay cả khi chỉ cần lén thấy bà, nhưng ông dám làm .

Ông thực sự dám làm .

Ông bao giờ sợ hãi trong đời, nhưng lúc , ông sợ hãi.

Ông sợ rằng đêm nay bà sẽ mở mắt nữa.

Ông sợ rằng bà sẽ mãi mãi ở bên cạnh Quân Mặc Thành.

Ông còn sợ hơn nữa rằng đây sẽ là kết thúc của ông và bà.

Lấy điện thoại , ngón tay ông bấm quen thuộc. Ông thấy tiếng chuông du dương. Đó là bài hát “Cho đến hết đời”.

Ca sĩ Mã Lương cất tiếng hát bằng giọng ca độc đáo của .

Anh tìm kiếm ánh nắng nơi gió. Anh sẽ là ánh nắng của em ở nơi em lạnh giá.

Thế giới thật phức tạp nhưng em luôn thuần khiết.

Anh đưa em đến thấy bầu trời trong xanh. Anh thật to với em rằng yêu em bao. Thời gian trôi qua quá nhanh.

Suốt quãng đời còn , dù là mùa đông tuyết phủ, mùa xuân rực rỡ mùa thu huy hoàng, vẫn luôn ở bên em khi các mùa đến .

Tất cả sự quan tâm và dịu dàng trong trái tim

Là dành cho em…

Bài hát du dương vang vọng khắp nơi nhưng ai bắt máy.

Ông gọi điện cho bà hết đến khác nhưng ai nhấc máy.

Câu vang vọng bên tai ông – Tất cả sự quan tâm và dịu dàng trong trái tim là dành cho em.

Lục Cẩn Văn nắm chặt bức ảnh thời trẻ của bà. Ông nhíu mày, c.ắ.n chặt nắm tay. Trong khoảnh khắc , đôi vai ông run lên bần bật, những tiếng nức nở xé lòng làm rung chuyển .

Loading...