Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 902: Huyền Cơ, Anh Sẽ Chờ Em

Cập nhật lúc: 2026-03-15 16:30:26
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tình yêu của ông lẽ dành cho bà.

Họ lẽ ở bên và hạnh phúc suốt cuộc đời.

Lâm Huyền Cơ khuôn mặt điển trai, góc cạnh của đàn ông. Có là như thế ?

Bà còn yêu ông ?

- Không cần bàn luận về việc em yêu nữa. Thời gian của em… hết .

Thời gian của bà… hết…

trong vòng tay mạnh mẽ của ông, yếu ớt và vô hồn. Cơ thể bà lạnh như băng. Mặc dù nhan sắc vẫn còn đó, nhưng sinh mệnh của bà đang dần rời xa bà.

- Em còn bao nhiêu thời gian nữa? - Ông hỏi bằng giọng khàn khàn.

Lâm Huyền Cơ lắc đầu.

- Em ngày 30 hàng tháng, độc tố trong cơ thể em sẽ hoạt động dữ dội. Em chỉ thể uống Gelsemium elegans và đó chìm giấc ngủ sâu. Trong phòng sẽ một ngọn nến đỏ thắp sáng. Khi ngọn lửa nến tắt, em sẽ bao giờ tỉnh dậy nữa.

Là như ?

Là như !

Sẽ một ngày bà bao giờ mở mắt nữa, dù xung quanh.

Lục Cẩn Văn nghĩ xem hôm nay là ngày nào. Hôm nay mới chỉ là ngày 3 và vẫn còn lâu nữa mới đến cuối tháng. Ông bế bà lên.

- Chúng về nhà thôi. Sẽ cách! Anh nhất định sẽ tìm cho em một hợp với . Khi tìm , em sẽ thôi!

- Lục Cẩn Văn. - Lâm Huyền Cơ nhẹ nhàng giữ ông .

- Đưa em lên xe. Em sẽ về nhà với . Em đưa Mặc Thành về nhà. Em ở bên cạnh trong chuyến cuối cùng của .

Lục Cẩn Văn c.h.ế.t lặng. Ông gần như quên mất Quân Mặc Thành. Bà hứa với Quân Mặc Thành về kiếp . Bà thậm chí còn dành bộ thời gian còn của cho Quân Mặc Thành.

Vậy còn ông thì ?

Ông nên làm gì?

- Anh sẽ cùng em đến nước Z…

- Không cần . - Lâm Huyền Cơ xen .

- Kiếp , em nợ Mặc Thành nhiều. Anh từ bỏ đất nước vì em và khi c.h.ế.t, thậm chí con cháu. Em ở bên cạnh , chỉ hai chúng em thôi. Đừng làm phiền chúng em.

Mọi chuyện là như

Cuối cùng thì là như

- Ha. - Lục Cẩn Văn gượng , giọng khàn đặc. Mắt ông đỏ hoe và hai giọt nước mắt rơi xuống má.

- Huyền Cơ, giờ thể giữ em bên cạnh nữa, nhưng… cầu xin em đừng đối xử tàn nhẫn với như ? Em định ở bên cạnh đến bao giờ? Em ? Khi nào em ? Nếu em thể sống sót qua ngày 30 tháng , em định… thậm chí gặp cuối ?

. Bà nên rằng ông ở bên cạnh bà, và ông xa bà nữa.

rời cùng Quân Mặc Thành.

cho phép ông cùng.

ông ở thủ đô.

liệu bà nữa ?

Lâm Huyền Cơ nhẹ nhàng nhắm mắt trả lời câu hỏi của ông. Bà chỉ .

- Hãy đưa em lên xe.

Đưa bà lên xe…

ông đích tiễn bà.

Ngay cả khi ông liệu sự chia ly là mãi mãi ?

Lâm Huyền Cơ quá tàn nhẫn…

Lục Cẩn Văn từ từ dậy và nhẹ nhàng bế bà lên xe của Tổng thống, cạnh Quân Mặc Thành. Quân Hi Uyển cũng dậy và đóng cửa xe.

Chiếc xe của Tổng thống bắt đầu lăn bánh chậm rãi.

Lục Cẩn Văn giơ tay gõ cửa kính xe.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-902-huyen-co-anh-se-cho-em.html.]

- Huyền Cơ…

Bên trong im lặng, cửa kính xe hạ xuống. Ông thể xuyên qua lớp kính đen kịt.

Cốc cốc.

Ông tiếp tục gõ cửa kính xe liên tục. Ông chuyện với bà.

Ông chỉ với bà một câu.

cửa kính xe hạ xuống.

Chiếc xe của Tổng thống dần dần chạy nhanh hơn. Ông bắt đầu chạy dọc theo xe, chạy gõ cửa kính.

- Huyền Cơ, sẽ đợi em. Anh sẽ luôn đợi em.

Ông tin rằng bà thấy ông.

Ông sẽ luôn đợi bà.

Chiếc xe của Tổng thống phóng và nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt ông.

, .

Lục Cẩn Văn tại chỗ hồi lâu. Ông chiếc xe khuất dần khỏi tầm mắt, nhòe vì những giọt nước mắt kịp rơi. Cuối cùng ông cũng buông bỏ thứ duy nhất mà ông nắm chặt trong lòng bàn tay suốt thời gian qua.

Không là ông thể giữ bà bên cạnh. Ông hàng ngàn cách để làm , nhưng chắc chắn bà sẽ thích. Lần , ông để bà và làm điều bà . Bà đang mỉm với ông ?

Ông của quá khứ sẽ bao giờ tưởng tượng rằng sẽ ngày ông trao bà cho đàn ông khác.

Đông Công tước bắt và đưa về nước A bởi Đường Thần Nghị. Mọi rời . Giữa đêm, quản gia Diệp vội vã đến biệt thự cùng với một bác sĩ.

Lục Cẩn Văn trúng đạn vai và viên đạn vẫn lấy . Vừa trở về, ông tự nhốt trong phòng.

- Lão phu nhân, ông chủ ngoài. Nếu vẫn điều trị, e rằng sẽ những ảnh hưởng đến vai ông . - Quản gia Diệp với Lục lão phu nhân.

Lục lão phu nhân ghế sofa trong phòng khách. Người hầu mang đến một tách , bà uống một ngụm đáp.

- Cứ chờ đấy. Nó nhất định sẽ . Giờ nó đang trả giá cho tất cả tội của . Ta thể giúp nó nữa.

- Vâng, thưa bà.

Trong phòng.

Căn phòng tối om, đèn bật. Rèm cửa kéo xuống, ánh trăng sáng chiếu phòng. Lục Cẩn Văn đang tấm t.h.ả.m lông dê, dựa lười biếng đầu giường. Ông lấy ví và rút một bức ảnh.

Ông giữ bức ảnh nhiều năm.

Đó là bức ảnh của Lâm Huyền Cơ thời trẻ.

Ông cúi xuống, ngón tay chai sạn vuốt ve từng đường nét xinh khuôn mặt bà. Họ quen nhiều năm nhưng ông chỉ bức ảnh của bà. Họ thậm chí một bức ảnh chụp chung nào.

Bức ảnh thậm chí còn lấy từ Lâm Huyền Âm. Hai chị em nhiều ảnh chụp chung, và ông cắt bức ảnh của Lâm Huyền Âm vứt thùng rác, khi cất bức ảnh của Lâm Huyền Cơ ví.

Lục Cẩn Văn lặng lẽ. Căn phòng một tiếng động, và sự im lặng bao trùm một nỗi cô đơn nặng nề.

Khi còn trẻ, ông tận hưởng sự bình yên khi , nhưng dần dần, ông cảm thấy ngày càng cô đơn và khó ngủ ban đêm.

Ông thiếu một ai đó.

Nhiều năm , bà nhảy xuống từ bục khi uống Gelsemium elegans và ông cũng làm theo. Ông thể tìm thấy bà trong biển cả mênh mông, và từ ngày đó trở , trong tim ông một trống.

Ông yêu bà nhiều, nhưng ông thể yêu bà nữa.

Lục Cẩn Văn nhíu mày và nhẹ nhàng hôn lên trán bà trong bức ảnh. Huyền Cơ, em sẽ trở về, ?

Cánh cửa mở và Lục Cẩn Văn bước .

- Thưa ông. - Quản gia Diệp sáng mắt lên.

- Mời bác sĩ băng bó vết thương vai ông .

Lục Cẩn Văn ghế sofa trong phòng khách. Bác sĩ rạch áo ông và lấy viên đạn thành công. Dù mặt tái, ông vẫn giữ bình tĩnh và điềm đạm khi .

- Quản gia Diệp, vài việc cần ông giải quyết.

Loading...