Anh hỏi cô nhớ .
Hàng mi cong vút của Đường Mạt Nhi run lên.
- Không.
Đôi môi mềm mại của Cố Mặc Hàn chạm dái tai cô và trách móc bằng giọng khàn khàn.
- Đồ vô tâm, nhớ em lắm.
Anh thì thầm tai cô và mùi hương nam tính, trong trẻo của lan tỏa làn da mỏng manh của cô. Da cô lập tức nổi gai ốc.
Đồ vô tâm…
Anh nhớ em lắm…
Đó là những lời ngọt ngào nhất giữa những yêu .
Đường Mạt Nhi cảm thấy tê cứng và cô run lên. Một lớp nước mắt xuất hiện trong đôi mắt sáng ngời của cô.
- Cố Mặc Hàn, đừng trơ trẽn thế!
- Em là vợ . Anh thể trơ trẽn mặt em.
“…”
Đây là đầu tiên Đường Mạt Nhi gặp một đàn ông trơ trẽn và vô lý như !
Quả thật chính là Cố!
- Mạt Nhi, em uống t.h.u.ố.c mà Phó Thanh Luân đưa cho em để lấy trí nhớ ?
- Chưa.
Ánh mắt Cố Mặc Hàn tối sầm , nhưng ngay đó, nhếch môi.
- Đồ lừa đảo. Em uống , và em cũng yêu .
Đường Mạt Nhi giật mạnh tay , đẩy và giận dữ .
- Tôi uống. Thuốc vẫn còn trong túi của !
Nghe , Cố Mặc Hàn trừng mắt cô bỏ .
Túi của cô đang treo trong tủ quần áo trong phòng. Anh bước tới, mở túi cô và lấy lọ t.h.u.ố.c .
Đường Mạt Nhi rằng lừa. Anh thật hống hách và ngang ngược.
Cô vội vàng xuống giường.
- Trả t.h.u.ố.c cho !
Cố Mặc Hàn đột nhiên , một tay đút túi quần rút .
- Thuốc ở trong túi . Em tự đến lấy !
Đường Mạt Nhi bước tới hai bước và thò tay túi quần .
- Nó ? Sao sờ thấy?
Thuốc trong túi .
Cố Mặc Hàn khuôn mặt nhỏ nhắn mặt, khóe môi cong lên vẻ gượng gạo.
- Em cứ sờ xuống .
Nó ở ? Đường Mạt Nhi dùng tay sờ quanh. Tay cô chạm bắp đùi săn chắc của .
Cố Mặc Hàn cảm thấy như tay cô đang vuốt ve như chân mèo con. Cổ họng nghẹn , hỏi bằng giọng khàn khàn.
- Em tìm thấy ?
- Tôi tìm thấy .
Đường Mạt Nhi quả thật cảm thấy thứ gì đó, cô lấy xem. Hả? Không thuốc. Đó là một bao bì nhựa nhỏ.
Đó là b.a.o c.a.o s.u mà cô đưa cho Cố Tiểu Nhi!
Anh bỏ nó túi và lừa cô lấy .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-888-em-cho-phep-anh-khong-hoan-hao.html.]
- Đồ khốn! - Đường Mạt Nhi ném b.a.o c.a.o s.u cho .
Cố Mặc Hàn nhanh chóng chụp lấy bao cao su.
- Đừng vứt , chúng đang ở ngoại ô và thể mua b.a.o c.a.o s.u ở đây. Chừng thậm chí đủ cho tối nay.
Anh gì ?
- Ai định dùng nó với chứ? - Đường Mạt Nhi đáp trả, liếc mắt bỏ .
một cánh tay mạnh mẽ giữ lấy vòng eo mảnh mai của cô, xoay cô và ép cô tủ quần áo.
- Đừng chạm ! - Đường Mạt Nhi vùng vẫy.
Ngay giây tiếp theo, hình vạm vỡ của đàn ông cúi sát gần cô. Anh nhẹ nhàng hôn lên chiếc mũi thanh tú của cô.
- Em thử cử động xem? Bà Cố của !
Anh nhấn mạnh từ “bà Cố”.
Đường Mạt Nhi thể cử động vì cô đơn giản là thể. Cơ thể cô dính chặt , và khi cô cử động, cơ thể họ cọ xát . Nhiệt độ trong phòng tăng lên vài độ.
Quá mật!
Anh ép cô tủ quần áo trong một căn phòng rộng lớn như , thật là dâm đãng. Cô tức giận mặt .
Lúc , trong tay Cố Mặc Hàn một lọ thuốc. Anh mở nắp lọ thuốc, lấy viên t.h.u.ố.c và cho miệng…
Anh định làm gì đây?
Trái tim Đường Mạt Nhi nhanh chóng chùng xuống. Cô linh cảm về chuyện . Tầm của cô đột nhiên tối sầm khi đàn ông chạm đôi môi đỏ mọng của cô.
Ưm!
Đôi mắt đen của Đường Mạt Nhi nheo ngay lập tức. Anh định cho cô uống thuốc! Tuy nhiên, cô thời gian để chống cự.
Nghiến răng, cô cho tiến .
Cố Mặc Hàn hôn lên đôi môi mềm mại đỏ mọng của cô và đưa chiếc lưỡi dài . Anh cảm nhận sự lo lắng và cứng đờ của phụ nữ và nhẹ nhàng lướt theo đường viền môi cô bằng đầu lưỡi. Anh lẩm bẩm bằng giọng khàn khàn.
- Mạt Nhi, đừng sợ. Anh ở đây.
Mạt Nhi, đừng sợ…
Anh ở đây…
Giọng trầm và khàn của như một lời nguyền rủa vang vọng bên tai cô. Thân thể cứng đờ của cô lập tức mềm nhũn, cô há miệng .
Lúc , chiếc lưỡi dài của Cố Mặc Hàn luồn và đưa viên t.h.u.ố.c miệng cô.
Đường Mạt Nhi nuốt viên t.h.u.ố.c một cách vô thức.
Cố Mặc Hàn lập tức rút . Anh giữ lấy gáy cô và ngấu nghiến cô ngừng. Anh hôn cô nhẹ nhàng, chiếc lưỡi dài của lướt khắp khoang miệng cô và trêu chọc lưỡi cô.
Kỹ thuật hôn của giỏi, khác và tệ như của Cố Tiểu Nhi. Đôi môi của thể khiến say đắm, thể khiến cô mất trí nếu cẩn thận.
Đường Mạt Nhi đặt tay lên n.g.ự.c săn chắc của . Cô thể chịu đựng nụ hôn nồng cháy của và đẩy .
Ngay lúc đó, vài cảnh tượng vụt qua tâm trí cô.
Cô đang trong nôi và nắm chặt những ngón tay của Cố Mặc Hàn mười tuổi. Cô nở một nụ ngọt ngào với .
Anh : “Cô dâu bé nhỏ của …”
Sau đó, xông cuộc đời cô một cách độc đoán như một vị Hoàng đế, và bảo vệ cô suốt thời thanh xuân. Tất cả nước mắt, tiếng , nỗi đau và sự chia ly đều thể thoát khỏi vòng vây mà giăng .
Ngay cả bây giờ, vẫn luôn ở phía cô.
Suốt những năm qua, từng rời xa cô.
Cô vòng tay ôm lấy n.g.ự.c và siết chặt lấy . Hàng mi cong vút của cô khẽ rung lên hai và hai giọt nước mắt long lanh rơi xuống.
Cố Mặc Hàn rời khỏi đôi môi đỏ mọng của cô và kết thúc nụ hôn. Anh dùng lòng bàn tay to lớn của nâng niu khuôn mặt nhỏ nhắn của cô và nhẹ nhàng hôn lên những giọt nước mắt má cô.
- Mạt Nhi, khi chúng bên ba năm , thề trong lòng rằng sẽ luôn yêu em và dành cho em những điều nhất đời. hôm nay thể bác bỏ những lời chỉ trích của bà. Anh cũng rằng ông nội chính là gây t.a.i n.ạ.n ba năm . Anh xin vì những điều sai trái mà , Cố Mặc Hàn, gia đình gây cho em…
Giải thích cũng vô ích, chỉ thể xin cô.
Lúc , một bàn tay mềm mại che lấy môi . Đường Mạt Nhi từ từ mở đôi mắt tràn đầy dịu dàng. Cô và khẽ lắc đầu.
- Ai cũng khuyết điểm. Cố Mặc Hàn, em cho phép hảo.