Tiếng tát vang dội khắp hành lang, Đường Mạt Nhi tát mạnh mặt.
Một vệt đỏ tươi hiện lên má trái cô.
- Chị Tiên!
Vừa thấy Đường Mạt Nhi tát, đôi mắt long lanh của bé rưng rưng lệ, hai dòng nước mắt tuôn rơi. Mặt bé nhăn nhó chạy tới.
- Bà già tính, ghét bà! Bà phép bắt nạt chị Tiên của , sẽ c.ắ.n bà!
Nói xong, Bé Lùn c.ắ.n mạnh tay Hoắc Diễm Mai.
Hoắc Diễm Mai nhăn mặt, bà hất mạnh Bé Lùn xa.
Với lực mạnh như , Bé Lùn suýt đập tường khi Hoắc Diễm Mai hất sang một bên. May mắn , Đường Mạt Nhi phản ứng kịp thời, kéo Bé Lùn lòng để bảo vệ bé khi điều đó xảy . Cô ngẩng đầu lên, trừng mắt Hoắc Diễm Mai đầy căm hận.
- Bà Cố, bà là lớn tuổi hơn và cũng là bà nội của Nữu Nữu, nên sẽ nương tay với bà về cái tát . Tuy nhiên, nếu bà dám động đến Nữu Nữu thêm một nữa và khiến thằng bé tổn hại, đừng trách lưng với bà. Tôi sẽ dạy cho bà một bài học mà bà sẽ bao giờ trải nghiệm!
Đường Mạt Nhi dạy cho bà một bài học? Mặt Hoắc Diễm Mai tối sầm , run lên vì kích động.
- Cô!
bà đột nhiên bật khi sang Bé Lùn.
- Nữu Nữu, cháu chị Tiên của cháu là ai ? Cô là chị Tiên gì cả, mà chính là ruột của cháu!
- Hoắc Diễm Mai!
Đường Mạt Nhi gầm lên. Cô cho Bé Lùn sự thật rằng cô là của đơn giản vì thời điểm thích hợp. Cô sợ rằng sẽ làm Bé Lùn sợ hãi và bé sẽ xa lánh cô. Cô sợ rằng bé sẽ còn thích cô nữa.
giờ đây, Hoắc Diễm Mai tiết lộ sự thật cho Nữu Nữu mà hề báo .
Đường Mạt Nhi nhanh chóng cúi đầu đứa bé trong vòng tay . Tất cả những gì cô thấy là một Bé Lùn đang ngơ ngác kinh ngạc.
- Nữu Nữu, cô là ruột của cháu, mà cháu tìm kiếm bấy lâu nay! Mẹ cháu bỏ rơi cháu và bố cháu ba năm , để hai dựa . Mẹ cháu cháu, cháu hề yêu cháu!
Không! Không như !
Đường Mạt Nhi ôm chặt Bé Lùn trong vòng tay, giải thích cho bé hiểu.
trái với dự đoán của cô, Bé Lùn nổi giận và đáp trả.
- Đừng , lời của bà chẳng tác dụng gì với cả, đồ đàn bà xa! Tôi tin bà, cả bố và đều yêu !
Điều đó khiến Đường Mạt Nhi đau lòng, Nữu Nữu yêu cô. Cho dù ngoài gì về cô, Nữu Nữu vẫn chọn tin tưởng và yêu thương .
Nghe những lời của Bé Lùn, Hoắc Diễm Mai sững sờ. Mặt bà tối sầm , Nữu Nữu mắc bẫy của bà!
C.h.ế.t tiệt!
Cố lão gia hắng giọng.
- Đủ ! Cô Đường, thể cho cô và Nữu Nữu , với điều kiện cô cho mật khẩu.
Mật khẩu?
Mí mắt Đường Mạt Nhi khẽ rung, ánh mắt dán chặt Cố lão gia.
- Hai đến đây vì mật khẩu ?
Cố lão gia gì.
- Ha. - Đường Mạt Nhi khẩy.
- Các thể chờ đợi để tiếp quản đế chế kinh doanh của Cố Mặc Hàn một khi nhân cách phân liệt của chiếm lấy cơ thể ? Cố Mặc Hàn cống hiến cả đời cho Tập đoàn Cố từ khi 10 tuổi. Cho dù các là ông nội và cha ruột của , tất cả những gì thấy chỉ là các đang lợi dụng . Thật đáng ghê tởm. Các chỉ vắt kiệt mà thôi!
- Tôi sẽ bao giờ cho các mật khẩu. Tôi là vợ hợp pháp của và Nữu Nữu là thừa kế duy nhất. Tôi sẽ đảm bảo bảo vệ tài sản và đế chế kinh doanh của trong thời gian vắng mặt, đừng thèm dù chỉ một xu, vì ai thể lấy một xu nào của , đặc biệt là khi còn ở đây!
Lập trường của Đường Mạt Nhi kiên định.
Ánh mắt Cố lão gia lóe lên vẻ tinh ranh. Cố Tiểu Nhi tiếp quản Cố Mặc Hàn, và tập đoàn lớn nhất thủ đô, C.T Corporation, bỏ phía . Tập đoàn C.T đúng nghĩa là một cỗ máy kiếm tiền, giá trị tăng lên từng giây.
Cố Mặc Hàn ông nuôi nấng. Đứa cháu trai trời ưu ái, xây dựng nên tập đoàn C.T và phát triển nó đến uy tín hiện tại, chỉ ba năm khi rời khỏi tập đoàn Cố. Cố Mặc Hàn đạt đến đỉnh cao thành công và vượt xa kỳ vọng của Cố lão gia.
Giờ đây Cố Mặc Hàn biến mất và Cố Tiểu Nhi ở , còn cơ hội nào hơn thế . Ông nắm lấy cơ hội để chiếm đoạt tập đoàn C.T.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-882-co-ta-la-me-cua-chau.html.]
Cố lão gia hiệu cho vệ sĩ.
- Cô Đường, thấy cô từ chối rượu mời và tự chuốc lấy rắc rối. Cứ thế .
Các vệ sĩ lập tức tiến lên, bao vây Đường Mạt Nhi và Bé Lùn.
Đường Mạt Nhi hừ một tiếng.
- Cố lão gia, ông định làm gì?
- Ta chỉ xem cô Đường cứng đầu đến mức nào thôi.
Vừa dứt lời, hai vệ sĩ liền rút dùi cui . Đó là dùi cui điện, chỉ cần một nhát đ.á.n.h cũng đủ g.i.ế.c .
Cố lão gia quả thật tàn nhẫn.
- Cô Đường, hỏi cô nữa. Cô định cho mật khẩu ?
- Không.
Một vệ sĩ giơ dùi cui lên, chuẩn đ.á.n.h lưng Đường Mạt Nhi.
- Mẹ ơi! - Bé Lùn đột nhiên hét lên và ôm chầm lấy Đường Mạt Nhi.
Đường Mạt Nhi nhanh chóng kéo Bé Lùn lòng và che chắn cho bé, sợ rằng vệ sĩ sẽ vô tình làm bé thương.
Bé Lùn còn nhỏ, chắc chắn thể chịu đựng .
Cô cảm thấy một cơn gió mạnh ập đến, cây gậy gần như sắp giáng xuống cô. như dự đoán, cô cảm thấy đau. Một bóng vạm vỡ từ phía xuất hiện và che chở cho cô trong vòng tay.
Cây gậy giáng xuống và cô thấy một giọng trầm.
- C.h.ế.t tiệt!
- Bố ơi! Bố đến , bố cứu cô gái gặp nạn! - Bé Lùn nhảy cẫng lên vì phấn khích.
Lông mày của Cố Mặc Hàn nhíu khi đ.á.n.h gáy. Khi thấy bé Lùn nhảy nhót phấn khích, đá tới.
- Nhóc vô tâm, bố con đ.á.n.h đấy! Sao con vui thế!
Bé Lùn chỉ nhảy cẫng lên vì vui sướng.
- Haha.
Đường Mạt Nhi ngước mắt , khuôn mặt điển trai của Cố Mặc Hàn hiện mắt cô. Thân thể mảnh mai của cô đang trong vòng tay , bảo vệ cô.
Tim cô đập nhanh hơn một chút, cảm thấy phần cảm động hành động của .
- Anh ?
Cố Mặc Hàn vươn tay sờ gáy, bực bội đáp :
- Khốn kiếp, cô thì tự thử xem ?
“…”
Mọi cảm giác chạm lập tức tan biến.
Cố Mặc Hàn liền giật lấy cây gậy, xông tới đá tên vệ sĩ dùng gậy giật điện .
- Mẹ kiếp, mày dám đ.á.n.h tao. Mày chán sống ?
Tên vệ sĩ hét lên ngất xỉu.
Bé Lùn kinh ngạc.
- Ôi bố ơi, bố ngầu quá.
Ầm!
Cố lão gia đột nhiên đập mạnh cây gậy xuống đất, tạo tiếng động lớn.
- Mặc Hàn, cấm cháu vượt quá giới hạn!
Đáp , Cố Mặc Hàn liếc Cố lão gia một cách lạnh lùng ném cây gậy trong tay . Cây gậy đập cửa sổ, kính vỡ tan. Những mảnh kính vỡ bay về phía Cố lão gia và Hoắc Diễm Mai.