Ông cháu trai ?
Mắt Lục lão gia sáng lên.
Lục lão phu nhân thở dài và tiếp tục thuyết phục ông.
- Mạt Nhi trưởng thành mà vẫn nhận chúng là ông bà. Em nhớ cháu gái và cháu trai của em. Mặc dù Cẩn Văn là một tên vô , nhưng dù nó cũng là con trai của chúng . Nó sống khổ sở suốt những năm qua. Anh nghĩ rằng nó thể tự lo cho vợ con ? Nếu chúng giúp nó, em e rằng nó sẽ cô đơn khi về già.
Gần như thuyết phục bởi lời khuyên của Lục lão phu nhân, Lục lão gia đột nhiên nhớ hành vi vô lương tâm của Lục Cẩn Văn và lắc đầu.
- Anh về nữa.
Lục lão phu nhân lập tức dậy.
- Được , em sẽ về một .
Nói xong, Lục lão phu nhân lên lầu.
- Vợ ơi, đợi với! Anh chỉ đùa thôi. Anh cũng về!
…
Quán bar CC.
Lục Cẩn Văn cúp điện thoại và bỏ túi. Ông định rời .
Vừa rẽ xong, ông thấy gia đình ba ở phía hành lang. Đường Mạt Nhi đang nắm tay bé Cố Dạ Trầm , Cố Mặc Hàn đuổi theo .
Cố Mặc Hàn nắm lấy cổ tay mảnh mai của Đường Mạt Nhi.
- Cô thể nhưng hãy để con trai !
Đường Mạt Nhi lạnh lùng trừng mắt Cố Mặc Hàn.
- Chủ tịch Cố, cứ yên tâm, sẽ chăm sóc Nữu Nữu. Anh cứ tiếp tục đùa giỡn ở đây .
Vẻ mặt điển trai của Cố Mặc Hàn lập tức trở nên nghiêm nghị.
- Ý cô là ? Cô định cướp con trai khỏi tay ?
Vừa lúc Đường Mạt Nhi định , cô thấy hai tiếng ho. Cô liếc sang bên cạnh và thấy Lục Cẩn Văn đang bước tới, một tay đút trong túi.
Lục Cẩn Văn liếc Cố Mặc Hàn .
- Bỏ tay .
Cố Mặc Hàn vẫn đang nắm lấy cổ tay thon thả của Đường Mạt Nhi.
- Được , con sẽ lời bố. - Cố Mặc Hàn lập tức buông tay .
Lục Cẩn Văn Đường Mạt Nhi và nhỏ.
- Dù chuyện gì, cứ về nhà bàn bạc . Làm ầm ĩ ở đây thì .
Cố Mặc Hàn cong môi.
- Bố, bố hiểu con nhất.
Đường Mạt Nhi đảo mắt Cố Mặc Hàn.
- Anh gọi ai là bố ?
- Bố, cô kìa…
- Mạt Nhi…
Đường Mạt Nhi Lục Cẩn Văn.
- Ông là bố ?
“…”
Thấy Lục Cẩn Văn dồn thế khó, Cố Mặc Hàn nhưng ngay đó, nghiêm mặt .
- Bố ơi, Mạt Nhi ngây thơ lắm, đừng giận. Con sẽ dạy dỗ cô ở nhà cho t.ử tế…
- Cố Mặc Hàn, vẫn miễn cưỡng coi ông như bố . Anh quan hệ gì với ? Anh thể thiết với bố , nhưng cho phép làm với ?
“…”
Cả hai đàn ông đều c.h.ế.t lặng lời của Đường Mạt Nhi. Cố Dạ Trầm bồn chồn, liền kéo tay Đường Mạt Nhi. “
- Chị Tiên ơi, đừng giận. Bố em quý chị. Vừa nãy, bố còn Mimi của chị là lớn nhất.
“…”
Không khí đột nhiên trở nên khó xử.
Đường Mạt Nhi há hốc mồm Cố Dạ Trầm với vẻ kinh ngạc.
- Nữu Nữu, bố em gì ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-849-nhung-nguoi-dan-ong-trong-gia-dinh-mat-nhi-4.html.]
- Bố em …
- Được Nữu Nữu, ông sẽ đưa cháu ngoài chơi trong khi bố và chị Tiên chuyện một lát nhé? - Lục Cẩn Văn nắm tay Cố Dạ Trầm.
Cố Dạ Trầm lùi và để Lục Cẩn Văn nắm tay. Đường Mạt Nhi Lục Cẩn Văn.
- Nữu Nữu quen ông. Đừng làm thằng bé sợ.
Cố Dạ Trầm Lục Cẩn Văn và bằng giọng trẻ con.
- Ông bế cháu ?
Vậy là Cố Dạ Trầm Lục Cẩn Văn bế . Lục Cẩn Văn nhanh chóng hạ thấp và bế Cố Dạ Trầm. Nói xong, hai ông cháu cùng rời .
…
Cố Dạ Trầm nhanh chóng quý mến Lục Cẩn Văn đến . Đường Mạt Nhi nên lời.
Ừm, .
Lúc còn ai khác, Đường Mạt Nhi ngước Cố Mặc Hàn bằng đôi mắt trong veo.
- Cố Mặc Hàn, bậy với Nữu Nữu thế? Ý là khi n.g.ự.c … là to nhất?
Cô quá hổ dám .
Cố Mặc Hàn đút một tay túi quần, ánh mắt lạnh lùng, sắc bén chằm chằm n.g.ự.c Đường Mạt Nhi. Anh gượng gạo và .
- Ha, bậy. Nhìn xem n.g.ự.c cô to cỡ nào .
“…”
Đường Mạt Nhi giơ chân lên định đá .
Ánh mắt Cố Mặc Hàn trở nên lạnh lẽo. Anh nắm lấy bờ vai mịn màng của cô và ép cô tường. Vẻ tinh nghịch trong biến mất, đó là ánh mắt hung dữ.
- Tôi là Cố của cô, thể để cô trèo lên đầu . Tôi cảnh cáo cô nữa. Đừng động , ?
Nói xong, liếc n.g.ự.c cô.
- Vậy thì nếu “Mimi” của cô to? Cô nghĩ quan tâm ? Cô tin rằng sẽ kích thích ngay cả khi bây giờ cô cởi quần áo ?
Ánh mắt đầy vẻ ghê tởm và khinh bỉ đối với cô. Anh dối. Anh thực sự tình cảm gì với cô.
Đường Mạt Nhi cong đôi môi đỏ mọng, đôi mắt sáng rực lóe lên vẻ lạnh lùng.
- Anh kích thích ? Khi bất lực, họ thường giấu sự thật vì hổ. Đây là đầu tiên thấy một thể chờ đợi để với cả thế giới rằng bất lực. Ồ, bây giờ hiểu . Anh bất lực.
Bất lực?
Cái gì?
Cô gì ?
Cố Mặc Hàn trông như nuốt một con ruồi. Hoặc thậm chí là một nắm ruồi. Cho dù thích phụ nữ, nhưng chắc chắn là bất lực!
- Đường Mạt Nhi, Cố của cô thế . Anh sẽ nữa. Cô tin là sẽ bóp cổ cô nếu cô tiếp tục khiêu khích ?
Đường Mạt Nhi khẽ chớp đôi mắt cong vút, tinh nghịch và buồn trả lời. Thay đó, cô vòng tay ôm lấy cổ .
- Cố Tiểu Nhi, điều nhớ là mỗi khi chạm , đều cảm thấy khó chịu.
Cố Tiểu Nhi???
Đây là đầu tiên Cố Mặc Hàn thấy cái tên và nó thật lạ lẫm với . Anh lập tức nhíu mày và đẩy phụ nữ .
mùi hương thoang thoảng của một cô gái trẻ xộc mũi . Đường Mạt Nhi lập tức lao tới và hôn lên đôi môi mỏng của .
Cô hôn ?
Cô thực sự hôn !
Thân thể vạm vỡ của Cố Mặc Hàn lập tức cứng đờ và nheo đôi mắt đen . Trong đầu tràn ngập cảnh tượng kinh khủng mà chứng kiến khi còn nhỏ, đó là cảnh bố đè một nữ thư ký xuống bàn.
Hơi thở của trở nên gấp gáp và nặng nhọc, chỉ bóp cổ phụ nữ trơ tráo .
Anh từng ai hôn đây!
Lúc , Đường Mạt Nhi đẩy và lùi . Chiếc váy dài của cô khẽ lay động quanh đôi giày cao gót đính pha lê. Trong tay cô một chiếc khăn tay, cô dùng nó lau đôi môi đỏ mọng, vo tròn và ném về phía .
Chiếc khăn tay lăn trúng đôi giày da bóng loáng của .
“…”
Người phụ nữ c.h.ế.t tiệt !
Cô dám thách thức !
Đôi mắt hẹp của Cố Mặc Hàn đỏ hoe.
Đường Mạt Nhi vén một lọn tóc mềm mượt tai, giọng của cô dịu dàng và quyến rũ.
- Này, Cố Tiểu Nhi, trông tệ quá. Có … cướp mất nụ hôn đầu tiên của ?