Anh hơn cô 20 tuổi, nhưng cô sẵn lòng sống ít hơn 20 năm vì . Cả hai thể cùng về một nơi và chôn cất cùng .
Nghe con gái , Hoắc Diễm Mai giật kinh ngạc. Bà im lặng trong sự ngỡ ngàng mười giây khi lấy bình tĩnh và quát lên giận dữ.
- An An, con say mê Lục Yến, và điều đó cả. Một khi con trở thành phụ nữ của Quân Xuân, con sẽ tự nhiên buông lỏng cảnh giác và quên Lục Yến . Con sẽ trao trọn trái tim cho Quân Xuân. Cậu là mà con thể tin tưởng giao phó cả cuộc đời !
- Không, con thế! - An An lắc đầu mạnh và lùi .
- Mẹ, đừng ép con. Sao thể dùng thủ đoạn hèn hạ như với con gái ruột của ? Năm say rượu ngoại tình, đẩy con một thế giới đầy đau khổ và bất hạnh. Chính Lục Yến cứu con. Chính cho con một cuộc sống mới!
Năm say rượu ngoại tình…
Nghe con gái nhắc đến chuyện , sắc mặt Hoắc Diễm Mai trở nên vô cùng khó coi. Bà liếc hầu gái phía và .
- Còn chờ gì nữa? Đưa tiểu thư lên phòng khách lầu!
…
Trong phòng khách.
An An chiếc giường mềm mại, yếu ớt và bất lực. Lý Quân Xuân bên cạnh giường, đó.
Làn da An An phủ một lớp phấn mỏng, trông cô như một đóa hồng mới nở, hàng mi dài rung rinh. Sự yếu đuối của cô càng làm cô thêm quyến rũ. Đôi môi đỏ mọng hé mở, để lộ hàm răng nhỏ xinh. Lý Quân Xuân đỏ mặt tía tai.
Anh chậm rãi vươn tay vuốt ve khuôn mặt An An.
An An ngoẹo tránh khỏi cái chạm của .
Lý Quân Xuân dừng , nhẹ nhàng .
- An An, những gì phu nhân đang làm là vì em. Ông chủ Yến c.h.ế.t . Hãy quên . Anh hứa sẽ đối xử với em trong tương lai.
Anh yêu An An từ cái đầu tiên và tình cảm của bùng cháy khi gặp cô. Anh quên cô dù ở nước ngoài ba năm qua.
Anh sẽ chịu trách nhiệm cho cô và đối xử với cô.
An An cảm thấy yếu ớt. Cô lên chiếc đèn chùm đầu, và nắm chặt lấy tấm chăn bên .
Chiếc giường chùng xuống ở một góc khi Lý Quân Xuân trèo lên.
Anh vươn tay cởi cúc áo của An An.
Anh cởi từng chiếc cúc một, để lộ làn da mịn màng, trắng trẻo của cô. Lý Quân Xuân cúi xuống hôn lên khuôn mặt An An.
những gì hôn lên là nước mắt và một bờ môi đầy cay đắng.
An An , cụp hàng mi dài xuống, hai giọt nước mắt lăn dài như ngọc trai từ khóe mắt. Đôi môi đỏ mọng khẽ hé mở, cô khẽ gọi.
- A Yến...
Cô đang gọi tên Lục Yến.
...
Lục Yến ghế sofa. Anh ngủ, chỉ đang nghỉ ngơi một lát.
Một lúc , cửa mở .
Anh thấy tiếng bước chân tiến gần, tầm tối sầm . Có đang cạnh ghế sofa của .
Lục Yến từ từ mở mắt. An An về. Cô đang bên cạnh ghế sofa, đợi .
Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô tái nhợt, đôi mắt lạnh lẽo và cô đơn.
Lục Yến cúi đầu xuống.
- Có chuyện gì ?
Anh đưa bàn tay thô ráp của nắm lấy tay cô.
Hít.
An An rên lên.
Lục Yến lập tức xuống. Trên tay cô một vết bỏng đỏ. Làn da mềm mại, mịn màng của cô càng làm vết bỏng thêm rõ ràng.
- Sao em bỏng thế? - Lục Yến dậy, theo bản năng đưa tay cô lên miệng.
Lòng đau nhói vì thương cô.
Mắt An An đỏ hoe, nước mắt tuôn rơi. Yêu gây cho cô quá nhiều oan ức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-836-yeu-anh-da-gay-ra-cho-co-biet-bao-phien-muon.html.]
Nghe tiếng cô , Lục Yến sững và ngẩng đầu lên. Khuôn mặt nhỏ nhắn ướt đẫm nước mắt, trông cô thật t.h.ả.m hại.
Đôi mắt nâu của nheo , vẻ mặt trở nên lạnh lùng. Anh gồng vài lời lạnh lùng.
- Có ai bắt nạt em ?
An An lắc đầu.
- Không.
Lục Yến đá bàn cà phê mặt.
- Vậy em ? Đừng nữa, em làm lo lắng lắm!
Đầu rối bời khi thấy cô .
An An sụt sịt với chiếc mũi đỏ ửng và nhỏ.
- Em nấu cơm rang cho , nhưng bát rơi mất…
Mắt Lục Yến giật giật, tim mềm . Cô nấu cơm rang cho ?
Anh ngước khuôn mặt buồn rầu của cô và mắng cô.
- Chỉ vì chuyện nhỏ nhặt thôi ? Em ăn hết bít tết để cho cơm rang, ăn !
An An im lặng.
Mặc dù An An buồn, nhưng , cô ngừng và đó . Người đàn ông !
Cô lao , vòng tay ôm lấy cổ . Cô áp đôi môi đỏ mọng tai và khẽ .
- Lục Yến, thật sự kết hôn ?
Khi thể mềm mại, thơm ngát của cô lao , nhanh chóng với tay ôm lấy eo cô. Anh mím môi và .
- Chưa kết hôn.
An An đặt tay lên má và hôn lên râu .
Bộ râu của lạnh và gai, khiến đôi môi mềm mại của cô đau nhói khi hôn. cô chịu buông . Cô thích bộ râu và mùi hương nam tính của .
Cô chắc chắn đang cố tình hành hạ . Bởi vì cô chỉ hôn râu chứ môi .
Nụ hôn của cô như một chú mèo con, mềm mại và dịu dàng, khiến khao khát cô. Lục Yến ôm chặt eo cô, hôn thẳng lên môi cô. tay cô trượt xuống vai , và cô đẩy xuống ghế sofa.
Cô xuống khi lưng tựa ghế sofa.
- Anh vẫn còn mặc quần dù sắp ngủ ? – Cô với tay cởi thắt lưng .
Anh mặc áo sơ mi, n.g.ự.c trần, nhưng vẫn mặc quần, giữ chặt bằng thắt lưng.
Lục Yến nắm lấy tay cô.
- Em đang làm gì ?
- Cho em xem.
- Xem cái gì?
- Vết thương cụt chân của .
Lục Yến khẩy tự ti.
- Có gì mà xem? Chỉ làm em sợ thôi.
Vậy là mặc quần ?
An An đẩy tay , đôi tay nhỏ nhắn của cô nhanh nhẹn cởi thắt lưng cho . Cô kéo quần xuống, để lộ phần chân mất.
Vùng cụt đỏ ửng và sưng tấy. Cứ như thể một tạo vật hảo đập vỡ và trở thành một khiếm khuyết.
Anh còn hảo nữa.
An An đưa tay và vuốt ve vùng cụt bằng những ngón tay mềm mại của .
Cơ bắp của Lục Yến căng cứng. Anh dậy, nhưng ngay khi định làm , thể cường tráng của đổ sụp xuống ghế sofa. Mọi cảm giác của đều tập trung đôi tay cô. Cô vuốt ve vùng cắt cụt một cách chậm rãi, động tác nhẹ nhàng, dịu dàng và trìu mến, như thể cô đang chạm một báu vật vô giá.
Đôi mắt nâu của hoe đỏ khi nuốt nước bọt. Cô đang cố g.i.ế.c ?
Cảm giác còn kích thích hơn cả những cái chạm thông thường giữa nam và nữ. Anh từng trải nghiệm điều gì như đây. Anh cảm thấy một cảm giác dữ dội từ tận sâu bên trong, lan tỏa đến từng xương cốt.