Người đàn ông một chân bồn rửa mặt trong phòng tắm, mái tóc ngắn che trán, những giọt nước nhỏ xuống làn da rám nắng hảo của . Nước tiếp tục chảy xuống phần bên trong khăn tắm, hình vạm vỡ của thật quyến rũ, chỉ cần thôi cũng đủ khiến chảy m.á.u mũi.
An An cảm thấy nhiệt độ cơ thể nóng lên. C.h.ế.t tiệt, đàn ông quá giỏi quyến rũ khác.
Giờ đây, khi cúi đầu giặt quần lót, chà xát nó trong nước xà phòng khiến nước b.ắ.n tung tóe khắp nơi, toát một vẻ quyến rũ hoang dã.
Mới chỉ ba năm thôi. Khi đó, đều kính trọng đàn ông và phục vụ, nhưng ba năm , bộ lối sống của đổi. Anh thậm chí còn tự giặt quần lót của .
Lục Yến rằng cô đang lưng và quan sát . Anh giữ vẻ mặt lạnh lùng và ngẩng đầu lên, chỉ tiếp tục giặt sạch quần lót của .
Vừa , cô và hỏi.
- Anh treo cái ở ?
Anh giơ chiếc quần lót ướt trong tay lên cho cô xem.
An An dựa cửa, vén tóc tai, để lộ vẻ thanh tú và dịu dàng của .
- Anh chắc chắn lắm khi treo quần lót đàn ông trong phòng của một cô gái chồng? Người sẽ nghĩ gì khi thấy quần lót của trong phòng em?
Lục Yến khẩy.
- Vậy là em ngoài mà mặc quần lót ?
“…”
Ra ngoài mà mặc quần lót?
An An dám tưởng tượng cảnh đó, quá bất lịch sự!
Cô vươn tay, giật lấy chiếc quần lót ướt từ tay Lục Yến và ném thùng rác.
- Cố An An!
Lục Yến nắm chặt cổ tay cô, ngăn cô làm nhưng quá muộn. Cô ném quần lót của thùng rác .
C.h.ế.t tiệt!
Lục Yến giận dữ trừng mắt cô, suýt nữa thì đ.á.n.h cô, cô đúng là đáng ăn đòn!
Anh giật mạnh cổ tay cô, bỏ .
Hít.
An An rít lên.
Lục Yến dừng , nhanh chóng .
- Sao , làm em đau ?
Anh dùng lực.
An An nhíu mày, giả vờ như đang đau. Mắt cô rưng rưng nước mắt, đôi môi đỏ mọng chu .
- Anh đẩy em ?
“…”
Anh hề đẩy cô!
Suốt những năm tháng sống cùng như cha con, thậm chí nỡ làm gãy một sợi tóc của cô.
cô tỏ ấm ức, thậm chí còn chu môi đỏ mọng .
Lục Yến rõ đang già , cũng thừa nhận những điều Hoắc Diễm Mai về . Nếu lập gia đình và con khi còn trẻ, con gái lẽ sẽ trạc tuổi An An.
Tuy nhiên, cô cân nhắc đến thực tế rằng đàn ông ở độ tuổi của sẽ giỏi chiều chuộng khác hơn nhiều.
Anh cô chằm chằm, cho dù thực sự con gái chăng nữa, con gái lẽ cũng thể nào sánh với An An.
- Đừng giả vờ nữa, hề đẩy em!
An An khuôn mặt đàn ông. Anh vẻ ngoài khó mà chán , đường nét khuôn mặt nam tính, cả trai cô, Cố Mặc Hàn, lẫn Phó Thanh Luân đều thể so sánh .
Mặc dù đây từng bắt nạt phụ nữ, nhưng khi cô chỉ bắt nạt một chút thì chịu nổi. Anh cư xử như một kẻ gia trưởng nhưng đồng thời cũng ngốc nghếch.
- Chân em đau quá, đây cõng em . - An An duỗi tay về phía .
Lục Yến cái chân duy nhất của , đồ ranh con, cô cứ nằng nặc đòi cõng dù tàn tật ?
Cô đúng là đang hành hạ .
vẫn ân cần với cô, cúi xuống vỗ lưng .
- Lên đây.
Chỉ với hai từ đó, thể hiện sự nam tính tột độ.
An An rạng rỡ, bước đến nhảy lên lưng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-835-con-san-sang-song-it-hon-20-nam.html.]
Lục Yến dùng bàn tay to lớn đỡ lấy hông cô, và khi cõng cô trong khi nhảy nhót bằng một chân, trông thật mạnh mẽ.
An An vòng tay ôm lấy cổ , mũi cô đột nhiên đỏ ửng. Cô cảm thấy nước mắt trào lên, nhưng cô vẫn tiếp tục để cõng . Mặc dù cô tàn tật, nhưng ít nhất đối với cô, .
Anh vẫn như xưa.
Dáng cao lớn, bờ vai vạm vỡ. Anh vẫn y như hồi nhiều năm , khi đá tung cánh cửa nhà những bán dâm, lúc cô ngẩng đầu lên và đầu tiên.
Lục Yến đến bên giường, đẩy cô xuống chiếc giường mềm mại. Anh nheo mắt cô với nụ giả tạo mặt.
- Cuối cùng em cũng hài lòng ?
An An vui mừng và đắc thắng .
- Em định để cõng em miễn phí , đây là đồ lót của .
Cô nhặt một chiếc quần lót màu đen lên, giường còn một bộ quần áo mới.
Cô lấy chiếc áo sơ mi trắng và quần đen từ phòng trai, chúng còn mới tinh.
Vừa thấy đồ lót trong tay cô, Lục Yến c.h.ử.i thề.
- Con ranh con, để giặt đồ lót dù em đồ mới?
An An nhấc chân lên, đá chân trái . Ai mới là con ranh con?
Lục Yến vẫn nhúc nhích, hình vạm vỡ như làm bằng thép.
An An dậy.
- Anh ngủ , nhớ ngủ ghế sofa chứ đừng ngủ giường em nhé!
An An liền rời khỏi phòng.
…
Xuống đến cầu thang, cô thẳng đến nhà bếp.
Người hầu hỏi.
- Đại tiểu thư ăn gì, sẽ chuẩn .
An An xua tay.
- Mọi ngoài ngay, tự nấu đây.
Người hầu An An chằm chằm cúi đầu bước khỏi bếp. Cô vẻ áy náy.
An An ở một trong bếp và bắt đầu làm cơm chiên trứng. Cô từng nấu ăn bao giờ trong đời, đây là đầu tiên cô nấu ăn và là cho . Cô nấu cho món cơm chiên trứng.
Vừa cho dầu nồi, dầu b.ắ.n ngón tay cô và lập tức đỏ ửng.
Thật là đau. cô để tâm, tập trung việc nấu cơm chiên trứng. Chẳng mấy chốc, một đĩa cơm chiên trứng mắt thơm phức sẵn sàng.
An An hài lòng với thành quả của , cô ngờ món ăn đầu tiên nấu thành công đến . Có vẻ như cô năng khiếu nấu nướng. Cô cầm đĩa cơm chiên tay, lên lầu.
, cô thấy Hoắc Diễm Mai đang ở cửa bếp, cùng một hầu gái phía .
Hoắc Diễm Mai đĩa cơm trong tay An An và nhíu mày.
- An An, tối nay ăn vẫn no ?
An An gật đầu.
- Vâng, con về phòng ăn đây.
Cô duỗi chân, bước .
khi cô cử động chân, cô mềm nhũn, còn chút sức lực nào, như thể ngã một đống bông.
An An cảm nhận điều gì đó với cơ thể vì cô là thành viên của FIU.
Chuyện gì xảy ?
An An Hoắc Diễm Mai.
- Mẹ, làm gì con ?
- An An, Quân Xuân đang ở phòng khách lầu, sẽ đưa con đến gặp và từ hôm nay con sẽ trở thành phụ nữ của .
Chậc, đĩa cơm rang tay An An rơi xuống đất.
Đồng t.ử co , cô Hoắc Diễm Mai với vẻ tin nổi.
- Mẹ, con là con gái của mà!
- An An, đừng trách , tất cả là vì con. Lục Yến c.h.ế.t , và cho dù còn sống thì cũng 40 tuổi. Hắn hơn con 20 tuổi…
- Mẹ! - An An đột nhiên ngắt lời Hoắc Diễm Mai và nhếch khóe môi nở một nụ duyên dáng nhưng đáng thương.
- Khoảng cách 20 tuổi của chúng con bao giờ là vấn đề, con sẵn sàng sống ít hơn 20 năm để c.h.ế.t cùng .