Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 834: Cố An An, Anh Nuôi Nấng Em Chẳng Được Gì!

Cập nhật lúc: 2026-03-08 14:54:47
Lượt xem: 49

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

- Lục Yến thì chứ? Hắn chỉ là một tên ăn mày Lục Cẩn Văn nhặt lên, gia thế gì cả, ngay cả bằng cấp cũng mua bằng tiền! Con mong đợi gì ở một đàn ông như ? Khi con sinh con cho , đứa trẻ 20 tuổi thì 60 tuổi . Con vẫn phục vụ và chăm sóc khi già!

Hoắc Diễm Mai bắt đầu giẫm lên Lục Yến, giẫm đạp lên .

Lục Yến bên cửa, hai tay nắm chặt trong túi quần, lông mi rung rinh. Anh cúi đầu cái chân duy nhất còn của .

Giờ thì thêm một điểm yếu nữa, đó là tàn tật.

Nếu Hoắc Diễm Mai điều đó, chắc chắn bà sẽ vui mừng khôn xiết.

Một nụ nham hiểm hiện lên môi .

Hoắc Diễm Mai mệt mỏi vì những trận mắng mỏ An An. Dù bà gì, An An dường như cũng quan tâm, chỉ cúi đầu, nắm c.h.ặ.t t.a.y nắm cửa. Bà thể hiểu An An đang nghĩ gì.

- An An, đây là tối hậu thư của dành cho con. Mẹ hài lòng với Lý Quân Xuân và con là tròng mắt của . Con đối xử với và khi đến lúc, con thể đăng ký kết hôn với . Mẹ sẽ là quyết định hôn nhân của con!

Hoắc Diễm Mai đó xông khỏi phòng.

Vừa bước khỏi phòng, Hoắc Diễm Mai vẫy tay gọi một hầu gái .

- Thưa bà, thể giúp gì cho bà?

Hoắc Diễm Mai gì đó với hầu gái. Người hầu gái lộ vẻ mặt kinh hãi.

Hoắc Diễm Mai vẫn hề nao núng.

- Cô sợ gì chứ, ở đây !

Trong phòng, khi Hoắc Diễm Mai rời , An An từ từ buông tay khỏi tay nắm cửa. Cửa phòng tắm mở , khuôn mặt u sầu của Lục Yến hiện mắt cô.

Lục Yến cô, khuôn mặt cô sưng lên một nửa cú đ.á.n.h của Hoắc Diễm Mai. Trên mặt cô một vết hằn rõ rệt.

Anh vươn bàn tay to lớn , vuốt ve khuôn mặt cô.

An An tránh , để chạm .

Lòng bàn tay của Lục Yến lơ lửng giữa trung, nhanh chóng rụt .

- Anh đây.

Anh sắp rời .

An An ngước mắt , để lộ một nụ nhạt khuôn mặt.

- Anh thể xuống cầu thang chỉ với một chân ?

Mặt Lục Yến tối sầm .

Có.

điều đó, rõ ràng là vì cô chứng kiến ​​cảnh tượng đáng thương của .

- Mẹ em đang ở nhà và bà sẽ tối nay. Ngủ phòng em , nếu , em sẽ nghi ngờ em ngủ với khi bà thấy .

“…”

- Anh chỉ còn một chân, thể quan hệ với phụ nữ ? - An An hỏi.

Lục Yến liếc cô, ánh mắt tò mò trêu chọc. Cô dường như quan tâm đến câu hỏi. Cô giống như một đứa trẻ ngây thơ.

rằng cô đang giả vờ. Cô làm để trêu chọc .

Yết hầu của nhấp nhô, thừa nhận rằng cô bắt quả tang .

An An liền nhấc chân lên, đá chân trái .

- Em hỏi một câu, câm ?

Cô nhất quyết trả lời.

Lục Yến trừng mắt giận dữ cô, cô hỏi một đàn ông trưởng thành như . Thật trơ trẽn.

Anh đút cả hai tay túi quần, trả lời cô bằng giọng lạnh lùng.

- Anh , từng thử.

Anh phụ nữ nào trong ba năm qua.

Anh thậm chí còn cảm giác phụ nữ là như thế nào nữa.

An An vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng ngay cả khi câu trả lời của . Cô chỉ liếc .

- Phụ nữ nào ngủ với khi thấy trong tình trạng chứ? Anh đáng như !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-834-co-an-an-anh-nuoi-nang-em-chang-duoc-gi.html.]

Lục Yến tiếp tục chủ đề đó, im lặng vài giây khi hỏi.

- Chân giả của ?

- Em .

- Hãy bảo ai đó tìm giúp .

Anh đang lệnh cho cô ?

Người đàn ông quen lệnh , ngay cả khi tàn tật, việc lệnh cho cô cũng chẳng gì lạ.

An An cái chân cụt của , phần quần thừa bác sĩ cắt bỏ trong lúc băng bó, và chỉ đến lúc đó cô mới chắc chắn thực sự tàn tật.

- Nếu tìm đến thế thì tự mà tìm .

Mặt Lục Yến trở nên nghiêm nghị. Được , giờ thể bắt cô nữa.

Giờ cô lớn còn thô lỗ với như .

Bụng đột nhiên kêu réo. Cả đêm ăn gì, đói bụng.

An An rõ tiếng bụng kêu, cô liếc đàn ông.

- Đói bụng ?

Da Lục Yến màu rám nắng hảo, ngay cả khi đỏ mặt cũng ai nhận . Tuy nhiên, cơ mặt căng cứng và liếc An An, cô đang với ánh mắt long lanh, coi như một trò đùa.

- Chuẩn đồ ăn cho . - Anh .

- Ở đây chẳng gì ăn cả.

Lục Yến nhíu mày, c.h.ử.i thề.

- Em dối trắng trợn, thấy em ăn bít tết lúc nãy !

Anh lập tức hối hận vì khi An An chằm chằm .

- Anh còn thấy gì nữa?

- Anh thấy em thêm Lý Quân Xuân WeChat.

Anh từng dùng WeChat đây và WeChat là gì.

Vẻ mặt lạnh lùng của An An lập tức trở nên ấm áp và dịu dàng hơn.

- Chú Lục, chú cũng thể thêm em. Tên dùng WeChat của em là Người Dùng Đang Gõ…

Người Dùng Đang Gõ …

Tên gì kỳ cục thế?

Vì cô định cho ăn gì, Lục Yến sang .

- Chuẩn cho một bộ quần áo mới, tắm.

An An , phần trần trụi, để lộ bộ n.g.ự.c vạm vỡ. Cơ bắp của đàn ông cuồn cuộn, với cơ bụng 8 múi hảo và làn da rám nắng. Anh thương và băng bó trắng khắp , để lộ vẻ nam tính quyến rũ, vô cùng gợi cảm.

Giờ đây, hai tay đều đút trong túi, ngoại trừ việc mất một chân , vẫn toát lên vẻ uy quyền của lãnh chúa thủ đô, Lục Yến.

- Anh thương, đụng nước.

- vẫn cần lau chùi.

Ánh mắt An An dán chặt quần của .

- Anh cần lau chùi chỗ nào? Anh thể ngủ nếu lau chùi chỗ đó ?

- Nếu em ở vị trí của , em thể ngủ ? Anh cần quần áo, chỉ cần lấy cho một cái quần lót mới là . - Anh chỉ định quần lót, đó là điều tối thiểu.

An An đó, nhúc nhích.

- Khốn kiếp! - Lục Yến c.h.ử.i thề.

- Khốn kiếp, Cố An An, nuôi nấng em mà chẳng gì. Anh nuôi nấng em bao nhiêu năm mà em còn mua cho một cái quần lót!

Rồi bước phòng tắm, đóng sầm cửa . Anh vẻ tức giận.

Lục Yến cởi quần và vòi hoa sen. Anh để nước nhỏ trực tiếp lên mà lấy một chiếc khăn ướt lau .

Chân đang chảy m.á.u và nồng nặc mùi máu, sẽ ngủ nếu lau sạch .

Anh quần áo, chỉ thể lấy một chiếc khăn quấn quanh eo, tự giặt quần lót bồn rửa mặt trong phòng tắm. Nếu giặt và phơi khô tối nay, thể mặc ngày mai.

Cánh cửa phòng tắm mở và một dáng mảnh khảnh xuất hiện bên cạnh cửa.

An An chỉ đó, Lục Yến tự giặt đồ lót của .

Loading...