Đường Mạt Nhi chớp chớp hàng mi dày.
- Hừ, nếu thì cũng . Anh thì cũng chạm chúng .
Nói xong, Đường Mạt Nhi sang Tiểu Linh đang trong vòng tay Hoắc Bắc Thần.
- Rất vui gặp cô, cô Linh. Tôi nghĩ cô nên mở to mắt khi tìm bạn trai. Có nhiều đàn ông giàu và giỏi chuyện giường chiếu hơn Hoắc thiếu gia đấy!
Đường Mạt Nhi bỏ khi tuyên bố như .
Cô dám bỏ ?
Hoắc Bắc Thần bóng dáng mảnh mai rời của Đường Mạt Nhi. Hai tay buông thõng bên hông nắm chặt thành nắm đấm.
Lúc , tên vệ sĩ mặc đồ đen lớn.
- Ông chủ, đừng lời nhảm nhí của Đường Mạt Nhi. Trong mắt chúng , là giàu nhất và giỏi chuyện giường chiếu nhất!
- sếp, Đường Mạt Nhi hề xinh bằng Tiểu Linh. Vóc dáng của cô cũng tệ, còn nữa.
Trước khi họ kịp hết câu, Hoắc Bắc Thần duỗi chân và đá từng .
- Mẹ kiếp, các nghĩ đang sỉ nhục ai chứ?
Các vệ sĩ im lặng.
Sếp, chúng mắng Đường Mạt Nhi để giúp sếp xả giận đấy!
Hoắc Bắc Thần các vệ sĩ bằng ánh mắt lạnh lùng và quở trách họ.
- Chỉ mới quyền mắng Đường Mạt Nhi. Các phép, hiểu ?
Các vệ sĩ im lặng.
- Chúng hiểu , sếp!
Tiểu Linh kéo tay Hoắc Bắc Thần, nũng nịu.
- Hoắc thiếu gia, đừng giận nữa. Chúng uống rượu nhé. Chủ tịch Cố và Phó thiếu gia vẫn đang đợi chúng .
Hoắc Bắc Thần đẩy Tiểu Linh khỏi vòng tay , vẻ mặt đầy vẻ sốt ruột.
- Tự .
Nói xong, Hoắc Bắc Thần rời .
…
Đường Mạt Nhi khỏi nhà vệ sinh và về phía hành lang.
Một bóng điển trai tiến thẳng về phía cô. Đó là Hoắc Bắc Thần.
Kẻ thù thực sự thường xuyên chạm trán .
Đường Mạt Nhi tiếp tục về phía và ngang qua Hoắc Bắc Thần mà thèm liếc .
Cô phớt lờ và coi như khí.
Ngay lúc , một bàn tay to lớn vươn tới và nắm lấy cổ tay mảnh mai của cô.
- Đường Mạt Nhi, cô giả vờ nhận ?
Đường Mạt Nhi buộc dừng . Cô đầu khuôn mặt điển trai như quỷ của Hoắc Bắc Thần. Mỉm , cô .
- Hoắc thiếu gia, tuy chúng nhưng thiết, nên hãy buông !
Cô giật mạnh tay .
Không ngờ, Hoắc Bắc Thần buông tay. Đường Mạt Nhi, dùng quá nhiều sức, lùi vài bước, tấm lưng xinh của cô va tường.
- Hừ. - Hoắc Bắc Thần khẩy, với vẻ khinh bỉ.
- Đường Mạt Nhi, cô là heo ? Cô thật sự ngu ngốc!
“…”
Hắn chắc chắn cố tình làm !
Đường Mạt Nhi cảm thấy Hoắc thiếu gia thực sự độc ác. Dù lớn tuổi, vẫn thích bắt nạt con gái!
Cô liếc mắt , bỏ .
Cô dám coi thường ?
Hoắc Bắc Thần vươn tay nắm lấy cổ tay mảnh mai của cô, giật mạnh. Lưng Đường Mạt Nhi va tường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-790-tieu-chanh-se-cho-ong-mot-tran.html.]
- Hoắc Bắc Thần, điên ? Anh gì?
Lúc , tầm của cô tối sầm khi Hoắc Bắc Thần tiến thẳng về phía cô. Bàn tay to lớn của nắm lấy cô, uốn cong hình đồ sộ của , giữ chặt cô trong vòng tay với một khí chất thống trị và nam tính.
- Đường Mạt Nhi, cô còn nợ điều gì ?
Tư thế của họ phần khêu gợi, với khuôn mặt càng hiện rõ hơn trong tầm mắt cô. Đường Mạt Nhi cảm thấy thoải mái. Cô bao giờ mật với Hoắc Bắc Thần đến đây.
- Nợ cái gì?
- Một nụ hôn.
Ba năm , họ cá cược với , và cô thua, vì cô nợ một nụ hôn. Anh đến đây để đòi món nợ đó.
Đường Mạt Nhi chớp chớp hàng mi dài.
- Hoắc thiếu gia, hôn ?
Hoắc Bắc Thần liếc cô.
- Đường Mạt Nhi, dù cô gu của , nhưng cô thua cuộc cá cược. Tôi miễn cưỡng cho phép cô hôn một .
- Hoắc thiếu gia, hôn ở ?
Hoắc Bắc Thần suy nghĩ một lúc, ngập ngừng chỉ mặt .
- Đừng nghĩ đến việc hôn môi , cô thể làm điều đó ở kiếp . Hãy hôn mặt .
“…”
Đường Mạt Nhi nên lời. Não của Hoắc thiếu gia vấn đề !
đôi môi đỏ mọng của cô cong lên, và cô mỉm nhẹ.
- Hoắc thiếu gia, thừa nhận thua cuộc cá cược, và nợ một nụ hôn. Tôi sẽ trả ngay bây giờ, nên hãy nhắm mắt và để hôn . - Cô bằng giọng quyến rũ.
Khuôn mặt xinh của cô ở gần, lấp đầy bộ tầm của . Cô mỉm với , đôi mắt xinh sáng ngời và ấm áp.
Hoắc Bắc Thần hừ lạnh. Cô quả thật cách quyến rũ đàn ông.
- Sao nhắm mắt? Phiền phức quá! – Anh càu nhàu khó chịu. Anh cúi mắt đôi môi đỏ mọng của cô, nhắm mắt .
Anh thực sự nhắm mắt .
Đường Mạt Nhi nghĩ sẽ chịu nhắm mắt, ngờ ngoan ngoãn đến . Thật giống với tên bạo chúa Diệp Thành, Hoắc Bắc Thần.
Cô giơ chiếc túi trong tay lên và vung mạnh đầu .
- Tôi sẽ bao giờ hôn cái đầu heo to tướng của !
Một cơn đau nhói đột ngột ập đến, mắt Hoắc Bắc Thần mở trừng trừng. Anh lừa!
Con đàn bà c.h.ế.t tiệt !
Suốt bao năm tồn tại, từng ai dám đ.á.n.h , huống chi là phụ nữ!
- Cô dám đ.á.n.h ? Hôm nay, sẽ kết liễu cô! - Khuôn mặt điển trai của tối sầm , nắm lấy cổ tay mảnh mai của cô, ném cô về phía .
Đường Mạt Nhi vùng vẫy dữ dội, nhưng bước chân rộng, và cô hất văng phía khi tiếp tục bước .
- Này, Hoắc Bắc Thần, buông , đang làm gì ?
Hoắc Bắc Thần kéo rèm cửa , đẩy đầu cô ngoài. Anh lạnh lùng và .
- Đây là tầng 16. Cô sẽ c.h.ế.t nếu ngã từ đây xuống!
Tên điên , dám đẩy cô xuống tòa nhà ?!
Đường Mạt Nhi sợ độ cao, và nửa cô suýt đẩy ngoài cửa sổ. Gió lạnh bên ngoài thổi làn da mỏng manh của cô, sắc bén và đau nhói.
Cô đ.á.n.h mạnh hết sức thể.
- Hoắc Bắc Thần, tội g.i.ế.c là t.ử hình. Buông !
Hoắc Bắc Thần lạnh lùng phụ nữ đang vùng vẫy. Thật là một con ngốc. Nếu thực sự cô c.h.ế.t, cô còn ở đây.
Anh chỉ trừng phạt cô.
- A! Mẹ Mạt Mạt! - Lúc , một giọng ngọt ngào vang lên, và Tiểu Chanh chạy thẳng đến chân Hoắc Bắc Thần, vươn đôi tay nhỏ bé về phía Đường Mạt Nhi. cô bé quá nhỏ, thể với tới Đường Mạt Nhi, dù cố gắng thế nào nữa.
- Tên xa, buông Mạt Mạt của ! Nếu ông dám bắt nạt Mạt Mạt của , sẽ đ.á.n.h ông! - Tiểu Chanh hét lên khi lao Hoắc Bắc Thần.
Hoắc Bắc Thần cúi đôi mắt xuống Tiểu Chanh. Tiểu Chanh mặc áo sơ mi trắng và váy đen, tất dài và giày da tròn. Cô bé mang một chiếc túi kiểu học sinh, mái tóc đen nhánh buộc thành hai b.í.m tóc phía , nhẹ nhàng buông xuống vai. Cô bé dễ thương như một thiên thần sa ngã.
Tiểu Chanh đang vô cùng lo lắng và tức giận. Cô bé phồng đôi má xinh xắn, đôi mắt đen to tròn trừng trừng Hoắc Bắc Thần.