Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 755: Phó Thanh Luân Trở Về
Cập nhật lúc: 2026-02-28 06:14:25
Lượt xem: 49
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Dì Tô thấy giọng đầy sức hút điện thoại, là ông chủ.
bà chắc chắn đó là của Cố Mặc Hàn.
- Alo, đang tìm ông chủ.
Tại Mexico, trong lâu đài Cố Đình. Họ đang ở trong một hầm rượu rộng lớn, Phó Thanh Luân Cố Mặc Hàn, say khướt.
Phó Thanh Luân cầm điện thoại bằng một tay, tay đưa ly rượu lên môi. Anh nhấp một ngụm rượu vang đỏ và .
- Anh say , cứ với những gì bà cần .
- Alo, thưa . Vâng, cần hỏi xem cô Đường thể đưa thiếu gia về nhà một đêm .
Đường Mạt Nhi đưa bé Nữu Nữu về nhà cô ?
Phó Thanh Luân Cố Mặc Hàn đang say khướt bên cạnh, khóe môi nhếch lên. À, thì là vì Đường Mạt Nhi mà Cố Mặc Hàn lặn lội đường xa để tìm và say bí tỉ thế .
- Vậy thì bảo cô đưa Nữu Nữu về , dù cô cũng là ruột của Nữu Nữu mà.
Dì Tô há hốc mồm kinh ngạc, cái gì?
Cô Đường là ruột của thiếu gia ?
Tút tút.
Phó Thanh Luân cúp máy.
…
Đường Mạt Nhi đưa Cố Dạ Trầm về căn hộ của . Họ ăn tối cùng khi cô tắm cho bé Lùn.
- Nữu Nữu, đây, chị giúp em băng bó vết thương.
Đường Mạt Nhi mua t.h.u.ố.c khi ngang qua hiệu t.h.u.ố.c lúc nãy.
Bé Lùn ngoan ngoãn, chỉ bên cạnh Đường Mạt Nhi trong khi cô băng bó vết thương cho . Cô nhẹ nhàng hỏi.
- Có đau ?
Bé Lùn lắc đầu.
- Không đau. Chị Tiên ơi, em là đàn ông đích thực, dù bây giờ em vẫn còn bé tí.
Nghe những lời , Đường Mạt Nhi mỉm và hôn lên má bé.
- Em ngoan thật đấy.
Sau khi băng bó vết thương cho , Đường Mạt Nhi lấy một cuốn truyện tranh và kể cho vài câu chuyện khi cả hai cùng ngủ .
Một lúc , Đường Mạt Nhi đột nhiên thấy một giọng yếu ớt bên cạnh.
- Đau quá… Chị Tiên, đau quá…
Đường Mạt Nhi giật tỉnh giấc. Lúc đó là sáu giờ sáng và mặt bé đỏ bừng, nóng ran.
Cô đưa tay sờ trán , trán nóng như lửa đốt.
Cậu bé sốt cao.
Sao tự nhiên sốt thế?
- Nữu Nữu, em khỏe ? Để chị ôm em, chị sẽ đưa em đến bệnh viện ngay.
Chỉ trong vài giây, Đường Mạt Nhi nhanh chóng bế bé lên và vội vã chạy ngoài.
…
20 phút .
Bé Lùn đưa bệnh viện và khi khám cho Nữu Nữu, bác sĩ hỏi Đường Mạt Nhi với vẻ mặt nghiêm nghị.
- Cô Đường, cô bôi kem lên vết thương của Cố tiểu thiếu gia ? Hình như vấn đề ở kem!
Mặt Đường Mạt Nhi tái mét. Có vấn đề với kem ?
Sao thể chứ?
Cô mua kem ở hiệu thuốc.
- Tôi sẽ truyền dịch cho Cố tiểu thiếu gia ngay bây giờ, nếu vẫn sốt cao, tính mạng sẽ nguy hiểm. Cô Đường, khuyên cô nên gọi điện cho chủ tịch Cố ngay để thông báo tình hình hiện tại.
Bác sĩ lập tức rời .
Đường Mạt Nhi đó, m.á.u trong cô như đông . Tính mạng của Nữu Nữu đang gặp nguy hiểm ?!
Cô nhanh chóng lấy điện thoại và bỏ chặn của Cố Mặc Hàn khi gọi cho .
…
Mexico.
Cố Mặc Hàn đ.á.n.h thức bởi tiếng chuông điện thoại. Anh từ từ mở mắt, điều đầu tiên thấy là những chiếc đèn chùm kiểu châu Âu phía . Anh đang ngủ ở nhà của Phó Thanh Luân.
Vươn bàn tay to lớn nhặt điện thoại di động, bắt máy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-755-pho-thanh-luan-tro-ve.html.]
- Alo.
Giọng quyến rũ của Đường Mạt Nhi vang lên qua điện thoại nhưng đầy vẻ khẩn cấp.
- Cố Mặc Hàn, tin . Nữu Nữu thương, hiện đang viện.
Cố Mặc Hàn bật dậy khỏi giường, nhanh chóng vén chăn . Anh hỏi nhỏ.
- Chuyện gì xảy ?
- Hôm qua Nữu Nữu thương ở trường mẫu giáo và mua kem ở hiệu t.h.u.ố.c để băng bó vết thương cho nó. Tuy nhiên, sáng nay Nữu Nữu đột nhiên sốt và bác sĩ với rằng vấn đề với loại kem bôi cho Nữu Nữu. Nếu cơn sốt của Nữu Nữu giảm, tính mạng của thằng bé sẽ… gặp nguy hiểm.
Đường Mạt Nhi rõ ràng sắp bật nức nở khi cô xong câu cuối.
Cố Mặc Hàn nhíu mày nhưng để lộ nhiều cảm xúc khuôn mặt.
- Đừng , luôn ở bên em.
Anh bảo cô đừng , rằng luôn ở bên cô.
Khi đàn ông với cô điều đó bằng giọng trầm ấm, cuốn hút, nước mắt lập tức trào trong đôi mắt long lanh của Đường Mạt Nhi. Đó là một cảm giác thật kỳ lạ đối với cô. Ngay cả qua điện thoại, dường như cho cô một bờ vai vững chắc để dựa , như thể sẽ bảo vệ Nữu Nữu và cô.
Khoảnh khắc đó, cô cảm thấy kết nối với và gần gũi hơn với ở một mức độ sâu sắc hơn.
- Anh sẽ sớm nhất thể. Bây giờ, hãy ở bệnh viện và chăm sóc Nữu Nữu. Anh xin nhắc , em . - Anh trấn an cô.
Nâng mi lên, Đường Mạt Nhi cố gắng ngăn nước mắt trào và gật đầu trong nước mắt.
- Ừm.
Cố Mặc Hàn cúp máy và mở cửa phòng.
Ngay khi bước khỏi phòng, một bóng lịch lãm xuất hiện dọc hành lang trải t.h.ả.m đặt làm riêng. Đó là Phó Thanh Luân.
Phó Thanh Luân Cố Mặc Hàn.
- Anh về bây giờ ?
- Ừ, chuyện xảy với Nữu Nữu, cô sắp vì lo lắng cho Nữu Nữu .
Nghe chuyện xảy với Nữu Nữu, mặt Phó Thanh Luân tối sầm , nhưng khi thấy câu “cô sắp ”, Phó Thanh Luân nhíu mày.
Cố Mặc Hàn duỗi chân và ngang qua Phó Thanh Luân, nhưng chỉ hai bước thì .
- Về với .
- Không.
Cố Mặc Hàn lập tức đá Phó Thanh Luân, để dấu giày quần của Phó Thanh Luân, .
- Đừng nhát gan.
Đừng nhát gan.
- Ha. - Phó Thanh Luân lập tức nhướng mày và phản bác.
- Em là thằng nhát gan.
Cố Mặc Hàn nhếch khóe môi mỉa mai.
- Gia tộc họ Phó sắp hủy hoại , thể làm những chuyện như với họ nhưng chỉ một phụ nữ, Lâm Thi Vũ, thể khiến nhát gan ?
Ba năm trôi qua, chỉ cần nhắc đến cái tên đó thôi cũng đủ khiến mặt Phó Thanh Luân tối sầm .
- Anh chuyện dễ dàng như thể lo liệu xong chuyện với Đường Mạt Nhi . Nếu là kẻ hèn nhát, đến nhà em để nhậu nhẹt?
Cố Mặc Hàn mím môi, liếc bỏ .
…
Hai tiếng .
Tại sân bay thủ đô, Cố Mặc Hàn xuống máy bay và một chiếc limousine hạng sang đang đậu bên ngoài. Nhan Đông mở cửa và Cố Mặc Hàn bước lên xe.
Chỉ trong vài giây, chiếc limousine phóng .
Một bóng lịch lãm khác xuất hiện ở sảnh đến của sân bay, thu hút sự chú ý của nhiều .
Phó Thanh Luân đến.
Khoác lên chiếc áo sơ mi trắng may đo và quần tây đen, Phó Thanh Luân xuất hiện. Những chiếc cúc và đường chỉ bạc áo sơ mi của lấp lánh, cùng với một chiếc đồng hồ sang trọng cổ tay. Đi theo là một quản gia, một trợ lý riêng, và toát lên vẻ xa cách và phần khiêm nhường.
Trong tay là một chiếc điện thoại di động màu đen, và đang dùng WeChat, nhắn tin với bà nội.
[Cháu trai, cháu đến ?]
[Vâng, cháu đến .]
[Cháu trai, đừng về Mexico một nhé. Nếu cháu vẫn còn độc thì đừng về nữa.]
…
Ngay khi Phó Thanh Luân định cất điện thoại , một đứa trẻ nhỏ va chân , và một giọng dễ thương vang lên.
- A!
- Xin , bé con, cháu ?