Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 701: Đứa Con Đầu Lòng Của Anh Cố, Nữu Nữu Chào Đời
Cập nhật lúc: 2026-02-24 11:46:28
Lượt xem: 63
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
An An tự t.ử và đúng ngày hôm đó, Đường Mạt Nhi đưa đến bệnh viện. Cô chuyển sớm hơn dự kiến.
Đã khuya , tiếng bước chân nặng nề vang vọng dọc hành lang bệnh viện. Cố Mặc Hàn mặc đồ đen và vội vã chạy từ bên ngoài .
Anh đến phòng sinh và các bác sĩ vội vã chạy .
- Chủ tịch Cố, bà Cố trải qua một biến động tâm lý và hiện tại cô quá yếu để chuyển . Tuy nhiên, tin là cô vỡ ối và nếu tình trạng tiếp diễn, t.h.a.i nhi sẽ c.h.ế.t vì thiếu oxy.
Chỉ trong chốc lát, Cố Mặc Hàn bước phòng sinh.
- Tôi sẽ xem tình hình của cô .
Bác sĩ định ngăn nhưng quá muộn, Cố Mặc Hàn trong phòng sinh.
Trong phòng sinh, Đường Mạt Nhi giường và khuôn mặt cô lấm tấm những giọt nước mắt nhỏ. Không thể phân biệt những giọt nước mắt mồ hôi , tóc cô rối bời quanh cổ, khuôn mặt nhăn nhó vì đau đớn.
Cố Mặc Hàn nhanh chóng bước đến bên cạnh, cúi xuống nắm lấy tay cô và đặt một nụ hôn lên đó.
- Mạt Nhi.
Đường Mạt Nhi mặt đàn ông bên cạnh, cô khó nhọc thốt lên.
- An An… An An…
Toàn bộ trang phục của Cố Mặc Hàn dính đầy máu, ngước mắt lên, đôi mắt đỏ hoe.
- An An vẫn đang ở phòng mổ… vết thương quá sâu nên ca phẫu thuật phức tạp hơn một chút…
Nước mắt vẫn tiếp tục chảy dài khuôn mặt, Đường Mạt Nhi bắt đầu bật nức nở. An An quyết định tự kết liễu đời .
Đường Mạt Nhi nhớ bộ vẻ mặt của An An khi cô giường, trông cô thật bình tĩnh và dường như trút bỏ gánh nặng.
Suốt thời gian qua, An An bao giờ quên Lục Yến, cô vẫn thể nguôi ngoai nỗi đau mất .
Giờ Lục Yến c.h.ế.t, cô cũng thể tiếp tục sống nữa.
Dù đối xử với cô thế nào nữa, tất cả đều là quá khứ. 13 năm, thời gian đủ để yêu sâu đậm một và thể nào dứt . Rốt cuộc, duy nhất cô yêu là .
Một cuộc sống Lục Yến đối với cô thật vô vị. Vì , An An cố gắng kết thúc cuộc hành trình cô đơn . Cô theo Lục Yến xuống địa ngục.
Tất cả tình yêu, hận thù, tất cả chỉ như một giấc mơ.
Khi cô mở mắt , thứ biến mất và trái tim cô tan nát.
Cố Mặc Hàn dùng những ngón tay chai sạn lau những giọt nước mắt của Đường Mạt Nhi, âu yếm ôm lấy khuôn mặt cô, hôn lên trán cô khi trấn an cô.
- Mạt Nhi, em đừng lo lắng về An An nữa. Giờ em chỉ cần cố gắng hết sức thôi, con của chúng đang mong gặp bố . Em làm hết sức , ?
Con.
Con của cô.
Đường Mạt Nhi Cố Mặc Hàn với đôi mắt đẫm lệ.
- Em đau quá… đau nhức khắp …
Cô thể rặn thêm nữa vì cơn đau khắp cơ thể, cô chỉ nhắm mắt và ngủ một giấc.
Cố Mặc Hàn tiến gần, đặt môi lên môi cô.
- Mạt Nhi, em thể làm … con cần em, cũng cần em. Xin đừng bỏ rơi và con…
Đừng bỏ rơi và con…
Anh thì thầm bằng giọng khàn khàn, như đang cầu xin cô. Anh cô đang đau đớn, ước thể giúp cô chịu đựng nỗi đau đó, nhưng thể. Một giọng cứ vang vọng trong đầu .
“Người phụ nữ đang sinh con của , cô đang sinh con của .”
Anh ôm cô thật chặt, đến nỗi cô trở thành một với .
An An vẫn đang ở phòng mổ, thể nào để mất cô .
Bác sĩ đột nhiên hét lớn.
- Chủ tịch Cố, bà Cố, đầu em bé đang . Em bé khỏe, em bé sắp !
Cố Mặc Hàn nắm c.h.ặ.t t.a.y Đường Mạt Nhi, dỗ dành cô bằng giọng nhẹ nhàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-701-dua-con-dau-long-cua-anh-co-nuu-nuu-chao-doi.html.]
- Mạt Nhi, em thấy ? Em bé sắp !
Gật đầu phấn khích, Đường Mạt Nhi mỉm khi thấy. Cô cảm nhận ý chí sống của em bé, cô còn cảm thấy đau đớn nữa và cảm thấy vô cùng tràn đầy năng lượng.
- Bà Cố, hít thở sâu nào. Hít , thở , rặn… - Bác sĩ hướng dẫn cô.
Đường Mạt Nhi làm theo lời bác sĩ và rặn hết sức .
Oa! Oa!
Tiếng của đứa bé vang vọng khắp phòng sinh. Đứa bé chào đời.
Bác sĩ bế đứa bé trong vòng tay, đứa bé ngừng đạp bằng đôi chân bé xíu, trông vẻ khỏe mạnh.
Sinh linh bé nhỏ cuối cùng cũng đến.
Thời gian dường như ngưng đọng, cơ thể Cố Mặc Hàn cứng đờ, ngẩng đầu lên và đôi mắt đỏ hoe chằm chằm đứa bé.
Cơ bắp bắt đầu căng cứng và tim đập thình thịch. Cảm giác thật kỳ diệu!
- Chúc mừng, Chủ tịch Cố. Anh làm cha . - Bác sĩ đặt đứa bé vòng tay Cố Mặc Hàn.
Đứng dậy, Cố Mặc Hàn dang tay bế đứa bé. Anh bao giờ cẩn thận như thế đây, đứa bé quá nhỏ và yếu ớt. Anh sợ làm rơi đứa bé xuống đất khi đang bế nó tay.
Anh bế đứa bé trong vòng tay và đứa bé chỉ bằng đôi mắt to tròn long lanh.
- Là bé trai bé gái? - Đường Mạt Nhi yếu ớt hỏi.
- Bà Cố, là con trai, em con trai !
Cô sinh một bé trai.
Trước đó An An hỏi cô đang m.a.n.g t.h.a.i con trai con gái, cô trả lời là con gái.
Người rằng các bà luôn đoán đúng nhất về giới tính của con , câu đó chắc là sai . Cô đoán sai, cô sinh một bé trai vì bé gái.
Cố Mặc Hàn vuốt những ngón tay chai sạn lên má đứa bé, cảm giác thật mềm mại. Mạt Nhi sinh con trai, Mạt Nhi sinh con trai của .
Anh cảm thấy cả trái tim mềm nhũn, từ giờ trở , họ sẽ là cả thế giới của , sẽ làm bất cứ điều gì chỉ để làm cho họ hạnh phúc.
Đường Mạt Nhi cảm thấy như bộ sức lực trong rút cạn, cô giường sản phụ mà còn chút năng lượng nào. Dù chút buồn vì sinh con gái, cô vẫn hạnh phúc vì sinh con an và nở một nụ dịu dàng của .
Cố Mặc Hàn cúi xuống, đặt em bé bên cạnh Đường Mạt Nhi. Đường Mạt Nhi cúi đầu con trai, cô nghiêng hôn lên má bé.
đột nhiên cô cảm thấy tầm tối sầm , Cố Mặc Hàn tựa bên cạnh và hôn nhẹ lên má cô.
- Mạt Nhi, và con trai sẽ bảo vệ em thật , em là công chúa của chúng , từ giờ cho đến mãi mãi.
Đó lẽ là những lời ngọt ngào nhất mà Đường Mạt Nhi từng trong đời, cô vùi mặt gối và nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ bé của con.
- Anh hài lòng chứ, luôn con trai mà! - Đường Mạt Nhi liếc trách móc.
Cố Mặc Hàn vươn tay , vuốt nhẹ mái tóc cô nhưng vẫn rời môi khỏi cô.
- Không là con trai, em m.a.n.g t.h.a.i con trai .
Anh tự hào về bản lắm.
Ừ, cô cũng thừa nhận là quả thật năng lực.
Anh là đàn ông năng lực nhất đời!
- Nữu Nữu. - Đường Mạt Nhi đột nhiên nhắc đến một cái tên.
- Cái gì?
- Biệt danh của con sẽ là Nữu Nữu.
Nữu Nữu?
Cố Mặc Hàn nhíu mày khi , con trai , con trai của Cố Mặc Hàn, gọi là “Nữu Nữu”?
Cô đang đùa ?
- Nữu Nữu, em con lớn lên khỏe mạnh và cường tráng như một con bò.
Đó lẽ là ước lớn nhất mà một thể mong ước, con cái lớn lên khỏe mạnh và cường tráng.
Khoảnh khắc , Cố Mặc Hàn cảm thấy thật ấm áp và dễ chịu, phụ nữ của nghiêng giường, con trai trong vòng tay cô , còn tựa bên cạnh họ, như một cái cây che chở cho cả hai trong vòng tay .