Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 700: Đếm Ngược Của Yến Và An (14)

Cập nhật lúc: 2026-02-24 11:17:46
Lượt xem: 46

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

An An bồn rửa mặt và xoay . Cô mái tóc óng mượt, khuôn mặt xinh và chiếc váy khẽ lay động đôi chân thon thả của cô. Cô thật quyến rũ, như một đóa sen nước mỏng manh.

Anh sẽ đến, ?

Khi nào đến?

Anh sẽ sớm đến đây, ?

gặp lâu .

Cô nhớ nhiều.

An An bên giường, tim cô đập thình thịch. Môi cô bĩu và cô vẻ hờn dỗi. Anh thậm chí còn đến thăm cô ở bệnh viện.

Có lẽ, gần đây quá bận rộn.

gọi điện cho trong vài ngày qua vì trai cô tịch thu điện thoại di động của cô. Cố Mặc Hàn rõ, thích những cô gái ngoan ngoãn và vì cô quyết định ngoan ngoãn lời .

An An dậy và về phía nhà t.h.u.ố.c trong bệnh viện.

Cô y tá trực ở nhà t.h.u.ố.c hỏi.

- Cô An An, cô cần t.h.u.ố.c gì ạ?

An An quanh nhà thuốc, ánh mắt cuối cùng dừng một kệ thuốc. Cô chỉ đó bằng một ngón tay thon dài.

- Tôi một hộp t.h.u.ố.c .

Cô y tá sang, An An đang chỉ một hộp bao cao su.

Mặt An An đỏ bừng khi cô trở phòng bệnh. Cô giấu hộp b.a.o c.a.o s.u gối như một tên trộm ranh mãnh.

Ừm, thật là hổ.

Lúc nãy cô y tá hỏi cô.

- Cô An An, cô cỡ nào ạ?

Nhớ , cô lắp bắp.

- Cỡ lớn nhất.

Phản ứng đầu tiên của cô y tá là há hốc mồm An An.

An An nhanh chóng lấy tay che mặt, ừm, mặt cô nóng bừng.

Thật là hổ!

Cốc cốc cốc.

gõ cửa.

là Lục Yến ?

Chắc chắn là Lục Yến !

An An vội vàng dậy khỏi giường và chạy mở cửa.

ngay lập tức cô thất vọng, ngoài cửa là Lục Yến mà là quản gia Diệp.

- Chào cô An An. - Quản gia Diệp chào cô một cách cung kính.

- Chào quản gia Diệp. - An An đáp phía ông với ánh mắt lạnh lùng thường thấy. Cô thậm chí còn thò đầu ngoài để kiểm tra hành lang.

Không ai khác.

Lục Yến đến.

- Cô An An, cô tìm chủ Yến ? Cậu chủ Yến việc quan trọng cần giải quyết nên nhờ đến đây.

- Ồ, thì . Quản gia Diệp, mời .

Trong phòng bệnh, An An cạnh giường và quản gia Diệp đưa cho cô một thứ gì đó.

- Cô An An, đây là thiệp mời đám cưới của chủ Yến.

Thiệp mời đám cưới của Lục Yến…?

Những lời của ông như thiêu đốt tâm trí An An, cô cụp mi mắt tấm thiệp đỏ óng ánh. Trên đó , chú rể Lục Yến và cô dâu… An Hy.

Trong chốc lát, cô siết chặt tấm thiệp mời, nó nhàu nát . Cô cắm sâu móng tay lòng bàn tay.

Mặt An An lập tức tái mét, trở nên nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Những nỗ lực phục hồi của cô dường như vô ích.

Cô ngẩng đầu lên, quản gia Diệp với vẻ ngơ ngác. Mãi đến mười phút , cô mới lên tiếng.

- Tại… Tại ?

- Cô An An, chủ Yến và An Hy là bạn bè lâu năm từ thuở nhỏ. Giờ họ cuối cùng cũng kết hôn, chúng mời cô An An đến dự đám cưới.

- Không, … - An An lắc đầu phủ nhận và lẩm bẩm.

- Tôi hỏi về chuyện đó…

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-700-dem-nguoc-cua-yen-va-an-14.html.]

hỏi, tại cưới An Hy?

Mọi chuyện nên diễn như .

Anh sẽ bao giờ đối xử với cô như thế.

Quản gia Diệp An An sững sờ tin tức đó và tiếp tục.

- Cô An An, chủ Yến hộ , ngại đùa giỡn với cô nhưng sẽ bao giờ nghiêm túc với cô. Cô sinh mắc bệnh bạch cầu, nếu cô sinh con cho , cô thể truyền bệnh đó cho đứa trẻ, đó là gen của cô. Giờ chủ Yến kết hôn, sẽ chung thủy với một phụ nữ, và đó sẽ là vợ . Cậu hy vọng cô An An sẽ lòng và đừng làm phiền nữa.

Dường như An An rõ lời quản gia Diệp , nhưng đồng thời, cô cũng dường như hiểu.

Anh chỉ đang đùa giỡn với cô.

Anh cô sinh mắc bệnh bạch cầu và dám con với cô.

Anh chỉ một phụ nữ duy nhất trong đời và đó là vợ .

Anh đừng bao giờ làm phiền nữa.

An An thậm chí còn nhận quản gia Diệp rời . Cô giường, cảm thấy như đẩy xuống vực sâu. Chân tay cô lạnh cóng.

bao giờ ngờ rằng kết cục của họ như thế , đ.â.m tim cô.

Đau quá.

Co , cô chằm chằm với ánh mắt vô hồn, nhưng hề rơi một giọt nước mắt.

Sau khi An An xuất viện, những ngày đó cô ngoan ngoãn. Cô ăn uống đầy đủ, ngủ đúng giờ và thậm chí còn trường học. Cô vứt tấm thiệp cưới mạ vàng thùng rác và cái tên “Lục Yến” biến mất khỏi cuộc đời cô.

điều gì đó đổi, cô trở nên cực kỳ im lặng.

Đường Mạt Nhi luôn thấy cô thảm, ôm đầu gối. Cô luôn mặt cửa sổ và ngoài. Đường Mạt Nhi thể hiểu cô đang gì. Cô đang nghĩ gì?

An An luôn rơi trạng thái mơ màng, kéo dài cả buổi chiều.

Cô vẫn thích kết bạn với khác nhưng với vẻ thanh tú của , cô thu hút sự chú ý của vô thiếu gia giàu từ các gia đình danh giá.

Hai tháng , An An tham gia một cuộc thi khiêu vũ và giành giải nhất.

Toàn bộ giới thượng lưu ở thủ đô bắt đầu chú ý đến cô. Nhiều phu nhân của những gia đình giàu đó bắt đầu tìm hiểu thêm về An An, họ liệu cô yêu .

Một đêm nọ, An An trở về biệt thự và ngã vòng tay Đường Mạt Nhi. Không khó để nhận mùi rượu nồng nặc khắp cô.

- An An, em nhậu ?

Cúi đầu xuống, An An cầu khẩn trả lời.

- Ừm, em chỉ… uống hai ly với bạn cùng lớp thôi, chị dâu, xin chị đừng giận…

Đường Mạt Nhi vuốt mái tóc mềm mượt của An An và thở dài khe khẽ. Cô giận, mà đúng hơn là cảm thấy đau lòng.

Chiếc tivi trong phòng khách đang phát tin tức, dẫn chương trình tường thuật bằng tiếng Trung Quốc trôi chảy.

- Chúng nhận tin tức mới nhất, Lục Yến, ông trùm của tất cả các bến tàu ở thủ đô, ông trùm quyền lực Yến dính líu đến một vụ đấu s.ú.n.g đêm qua khi đang tại ngoại. Không may, một viên đạn xuyên qua n.g.ự.c . Các nhân viên y tế tại hiện trường tuyên bố c.h.ế.t tại chỗ…

Lục Yến c.h.ế.t.

Lục Yến còn tồn tại thế giới nữa.

Ánh mắt Đường Mạt Nhi giãn vì kinh hãi, cô cúi đầu An An, vẫn đang trong vòng tay .

Tóc An An rối bời, che khuất khuôn mặt nhỏ nhắn. Cô vẻ vẫn còn say nhưng ngay khi rời mắt khỏi tivi, cô lập tức dậy khỏi vòng tay Đường Mạt Nhi.

- Chị dâu, em về… phòng em đây.

An An loạng choạng bước lên cầu thang và trở về phòng .

Khi Đường Mạt Nhi nấu xong một bát canh giải rượu cho An An, cô lên lầu và mang đến cửa phòng An An.

- An An.

Không tiếng trả lời.

An An phản ứng.

Cốc cốc.

- Đường Mạt Nhi giơ tay lên và gõ cửa nữa, nhưng vẫn tiếng động.

Đường Mạt Nhi đột nhiên một linh cảm chẳng lành, tim cô chùng xuống.

thể cảm nhận rằng điều gì đó tồi tệ xảy .

Không do dự, cô đặt tay lên nắm cửa và kéo mạnh, đẩy cửa phòng mở .

Căn phòng nồng nặc mùi máu. Giữa giường, An An đó, cổ tay thõng xuống giữa trung. Một vệt m.á.u đỏ lớn đang chảy xuống ga trải giường. Máu chảy nhiều.

An An, 18 tuổi, tự t.ử trong phòng .

Chuông gió treo đầu giường reo lên khi một cơn gió lạnh thổi từ cửa sổ đang mở. Âm thanh thật vui tươi, tạo nên sự tương phản gay gắt với những gì xảy trong phòng.

Loading...