Cô tiếp tục nức nở, mắng mỏ , gọi là đồ khốn. Lục Yến cảm thấy như tim ai đó bóp nghẹt, đến thở cũng đau.
Anh xoay , đè An An xuống và hôn lên môi cô.
An An c.ắ.n chặt khóe miệng một cách giận dữ.
Hít.
Lục Yến hừ một tiếng, con nhỏ giờ còn c.ắ.n nữa.
Một mùi m.á.u tanh thoang thoảng trong thở của họ, mắt Lục Yến đỏ hoe, cúi xuống, cởi thắt lưng…
- Lục Yến… á! - An An hét lên vì kinh ngạc nhưng nghĩ đến tất cả những đang ngủ bên ngoài khiến cô im lặng. Cô nhanh chóng c.ắ.n chặt môi để phát tiếng động.
Lục Yến nhíu mày, vén mái tóc che cô về phía và gọi tên cô bằng giọng khàn khàn.
- An An…
- Đồ khốn, tìm phụ nữ khác ! – An An trừng mắt , đôi mắt đỏ hoe.
- Sẽ phụ nữ nào khác , An An, ngoan nào. - Anh tiếp tục dỗ dành cô.
Sẽ phụ nữ nào khác…
An An sụt sịt, cô tin. Chắc chắn đang dối, đang cố dụ dỗ cô làm chuyện đó với .
Cô cố gắng đẩy bằng tất cả sức lực . Có nhiều ở cùng họ trong ngôi chùa đổ nát , trai và chị dâu cô đều ở bên ngoài, lỡ ai đó chứng kiến cảnh đè cô xuống và lợi dụng cô thì ?
Anh thật trơ trẽn nhưng cô vẫn thế nào là hổ.
- Lục Yến, mau buông em khi em hét lên cầu cứu! Nếu trai em mà thấy đối xử với em như , chắc chắn sẽ đ.á.n.h tơi tả! - Cô rít lên bằng giọng nhỏ nhẹ.
Lục Yến cúi về phía , hôn lên môi cô. Giọng vẻ thỏa mãn.
- Vết thương của vẫn lành hẳn, em nỡ để trai đ.á.n.h ?
An An dùng những ngón tay thon thả kéo chiếc áo len của . Tất nhiên là cô nỡ, chắc chắn là cô sẽ nỡ.
Tên khốn! Anh đang lợi dụng tình yêu của cô dành cho .
- An An, để em một lát, sẽ thôi miễn là em đừng kêu la, chứ?
“…”
Anh coi cô là cái gì chứ?
Chỉ là một công cụ để thỏa mãn d.ụ.c vọng của ?
Anh yêu cô ?
An An thực sự rằng yêu cô. Có lẽ cô sẽ bao giờ cơ hội thấy điều đó nếu bây giờ .
lẽ phận định sẵn rằng cô sẽ bao giờ những lời đó từ môi .
Nước mắt lăn dài mi mắt cô, trông cô thật đáng thương. Lục Yến cúi xuống và hôn lên những giọt nước mắt khuôn mặt cô.
- An An, đừng . Em càng nhiều, càng làm lâu hơn.
…
Sáng hôm , đều thức dậy.
An An dậy, mặc váy và cài hết cúc áo để che những vết hôn làn da trắng mịn của .
- An An. - Đường Mạt Nhi bước tới.
- Rốt cuộc thì chuyện gì xảy tối qua , em… ngủ với ông chủ Yến nữa ?
Mặt An An đỏ ửng, giống như cánh hoa hồng nở sớm mai. Cô trông trẻ trung, nhưng đồng thời cũng quyến rũ và duyên dáng. Cô lẩm bẩm.
- Ừm.
Đường Mạt Nhi xổm xuống, giúp gấp chăn sàn nhà.
- Hai đàn ông thật đáng khinh…
- Chị dâu! - An An lập tức hét lên và giật lấy chiếc chăn từ tay Đường Mạt Nhi.
- Em tự gấp .
Đường Mạt Nhi An An và tỏ vẻ khó hiểu. Tai An An đỏ ửng, trông cô vẻ áy náy.
Đường Mạt Nhi lập tức hiểu chuyện.
Nhận thấy ánh mắt của chị dâu, An An ước gì thể tìm một cái hố và trốn trong đó mãi mãi. Lục Yến ở lâu đêm qua, ngôi chùa thì xuống cấp, đồ dùng cá nhân như khăn tắm gì cả. Chăn thì bẩn thỉu.
Nếu chị dâu cô mà thấy vết bẩn chăn, chắc chắn sẽ hổ.
An An nhanh chóng gấp chăn và Đường Mạt Nhi nhẹ nhàng hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-674-cuoc-doi-dau-giua-luc-va-lam-8.html.]
- An An, ông chủ Yến dùng biện pháp tránh t.h.a.i ?
An An sững sờ. Anh dùng.
- An An, chị chị quyền can thiệp chuyện tình cảm của em. Chị em tình cảm với ông chủ Yến, nhưng với tình trạng sức khỏe hiện tại, em tuyệt đối mang thai. Em học cách tự bảo vệ . - Đường Mạt Nhi nắm lấy tay An An.
An An Đường Mạt Nhi và ngoan ngoãn gật đầu.
- Em , em sẽ…
An An đột nhiên dừng . Cô chỉ c.ắ.n lưỡi , cô đang cái gì , “ ” là ?
Tiếng bước chân đều đều vang lên, một bóng oai vệ xuất hiện mắt họ.
Đó là Lục Yến.
An An ngước mắt Lục Yến. Anh vẫn mặc chiếc áo len cổ chữ V quen thuộc với đôi bốt nặng nề. Cơ bắp săn chắc, toát lên vẻ nam tính mạnh mẽ.
Lục Yến vẻ sảng khoái và vui vẻ, liếc khuôn mặt đỏ ửng của cô và chiếc chăn cô đang ôm, ánh mắt trở nên đầy ham .
An An lập tức cúi đầu, cô vô cùng hổ.
Lục Yến duỗi chân, bước tới , lấy chiếc chăn khỏi tay cô và bước khỏi phòng.
Anh một lời, nhưng mặt An An đỏ bừng. Trong đầu cô tràn ngập những cảnh làm những điều đắn với cô.
Tên thật tệ hại.
Cô đột nhiên thấy tiếng động.
Haiz!
An An ngẩng đầu Đường Mạt Nhi, chỉ thấy Đường Mạt Nhi khoanh tay cô với ánh mắt đầy ẩn ý.
- An An, chị ép chứng kiến cảnh đút thức ăn cho ch.ó từ sáng sớm thế !
“…”
Họ đột nhiên thấy tiếng ồn ào lớn bên ngoài. Mạnh Lỗ đến cùng thuộc hạ của ông.
…
Bên ngoài, Mạnh Lỗ đến và họ ở hai mặt trận đối lập.
Mạnh Lỗ trừng mắt giận dữ Quân Mặc Thành và Cố Mặc Hàn.
- Các trả giá cho tội ác của ! Con trai g.i.ế.c là do các gây . Các nghĩ thể rời khỏi Miêu Giang như thế ?
Cố Mặc Hàn Mạnh Lỗ và khẩy. Mạnh Lỗ thật sự ngu ngốc.
- Đại tư tế, ông từng thành ngữ nào ?
- Thành ngữ nào?
- Dụ hổ khỏi lãnh địa núi. - Cố Mặc Hàn .
Mạnh Lỗ ngạc nhiên.
- Ý các là ?
Quân Mặc Thành bước lên .
- Thưa Đại Tư Tế, khi Mạnh thiếu gia c.h.ế.t, ông dẫn hết thuộc hạ đến đuổi theo chúng . Chẳng bàn thờ hiện giờ canh giữ ?
Quân Mặc Thành khoanh tay lưng và về phía bàn thờ.
- Bàn thờ lẽ đang sự kiểm soát của Lục Cẩn Văn.
- Lục Cẩn Văn? - Mạnh Lỗ lắc đầu.
- Sao thể chứ? Tôi đuổi Lục Cẩn Văn khỏi Miêu Giang mà.
Quân Mặc Thành khẽ .
- Ông điều tra những xung quanh. Lục Cẩn Văn cực kỳ xảo quyệt và ông thể tìm cách để đạt mục đích của . Ông đường cùng.
Mạnh Lỗ suy nghĩ một lúc về lời của họ.
Ầm!
Đột nhiên một tiếng động lớn phát từ hướng bàn thờ.
Mọi đều ngước mắt lên , bàn thờ rung chuyển dữ dội, dường như sắp sụp đổ bất cứ lúc nào.
- A! - Một hét lên.
- Trời ơi, tin ! Bàn thờ sắp sụp , bàn thờ sắp sụp !
Bàn thờ ý nghĩa biểu tượng đối với dân Miêu Giang. Giờ đây, bàn thờ dường như thực sự sắp sụp đổ, đều kinh hãi và hoảng loạn.