Với võ công của , Lục Yến làm thể Cố Mặc Hàn đ.á.n.h bại chứ?
Cố Mặc Hàn nheo mắt Lục Yến, và Lục Yến cũng đáp bằng cách nhướng mày. Bầu khí giữa hai ngày càng trở nên căng thẳng.
…
Đường Mạt Nhi và An An nhanh chóng chìm giấc ngủ và tấm chăn của họ vén lên. Lục Yến bế An An lên và đưa cô .
Cố Mặc Hàn liếc An An đang ngủ say khi Lục Yến và cảnh cáo .
- Ông chủ Yến, hơn hết là nên cư xử cho đúng mực.
Lục Yến trả lời , chỉ bế An An .
Vì An An đưa , nên một trống bên cạnh Đường Mạt Nhi. Cố Mặc Hàn xuống bên cạnh cô nhưng nhắm mắt ngủ. Anh đưa tay , vuốt ve khuôn mặt của Đường Mạt Nhi. Làn da của cô mịn màng và mềm mại, giống như một quả trứng luộc.
Bàn tay khẽ vuốt ve bụng bầu của cô. Đây là con của , cũng là vợ của !
Toàn bộ tính khí của Cố Mặc Hàn trở nên dịu dàng và âu yếm, cúi xuống và hôn lên trán Đường Mạt Nhi.
Lục Yến đặt An An lên chiếc chăn mềm mại và xuống bên cạnh cô. lông mi của An An khẽ động, cô tỉnh giấc.
Nhận thấy chị dâu nhỏ bé của còn bên cạnh mà đó là Lục Yến vạm vỡ, An An giật dậy.
một cánh tay vạm vỡ vòng quanh eo cô. Anh dùng thêm một chút lực và cô ngã vòng tay .
- A! - Cô khẽ kêu lên.
Một bàn tay chai sạn che miệng cô, cúi xuống và thì thầm tai cô.
- Đừng hét lên, khác sẽ thấy đấy.
An An xung quanh, mặc dù họ đang ở trong một góc khuất với một tấm màn che cách ly họ khỏi , nhưng đều ngủ say và bất kỳ tiếng động nào cũng sẽ làm phiền họ nhiều.
An An mặt , bằng đôi mắt long lanh.
- Vậy buông em ?
Ánh mắt Lục Yến dán chặt cô, và đôi tay cũng , chúng dường như ý chí riêng và buông cô . Tiếng hét của cô lúc nãy thật , cô giống như một chú mèo con nhỏ đang kêu meo meo.
Cô hét lên y hệt như khi ở giường với cô đêm đó. Anh thích điều đó.
- Lục Yến! – An An ngừng cựa quậy, thoát khỏi vòng tay .
vòng tay mạnh, dù thế nào cô cũng thể thoát . Anh nắm lấy eo cô để ngăn cô cử động.
- Lục Yến, Lục Yến. Em luôn gọi khác là Tiền bối Quân Xuân, nhưng gọi bằng tên đầy đủ?
Anh về Tiền bối Quân Xuân!
là một đàn ông ghen tuông.
Cơ thể họ ở gần và ấm của mang cảm giác dễ chịu. Cảm giác thật dễ chịu khi ôm cô, nhưng một sự tương phản rõ rệt hiện khi thấy một Lục Yến vạm vỡ bên cạnh một An An yếu ớt.
Tay cô đặt n.g.ự.c , cô hỏi với giọng quyến rũ.
- Vậy… Em nên gọi là gì?
Lục Yến nhướng mày.
- Gọi là… Bố!
Gọi là Bố?
Đồng t.ử của An An co và cô nhíu mày tỏ vẻ khó chịu. Mặc dù đây cô gọi là Bố, nhưng mối quan hệ của họ giờ khác. Họ … làm chuyện đó . Làm thể yêu cầu cô gọi là Bố?
- Em gọi là Bố!
Lục Yến nâng mặt cô lên và giữ bằng lòng bàn tay chai sạn của . Anh chằm chằm khuôn mặt cô với ánh mắt sắc bén, đôi mắt long lanh, đôi môi chúm chím. Anh nhếch mép.
- An An, em lời nữa , ?
An An siết chặt nắm đấm, đ.ấ.m n.g.ự.c .
- Em sẽ lời !
Cô như một đứa trẻ hư. Yết hầu của Lục Yên nhấp nhô.
- Ha, em cứ liên tục theo đuổi khi ngủ với , nhưng giờ khi đạt mục đích, em còn coi trọng nữa ? Đó là lý do tại nên dễ dàng để em như .
Anh đang cái gì ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-673-cuoc-doi-dau-giua-luc-va-lam-7.html.]
Những lời đó chẳng nên thốt từ miệng một phụ nữ ?
Anh giống như một phụ nữ bất mãn.
- Còn thì ? Chẳng đàn ông chỉ dụ dỗ phụ nữ vì ngủ với họ ? Em … mất trinh với , cũng ngủ với em , còn làm phiền em nữa?
Đàn ông thường phớt lờ phụ nữ khi thành công trong việc ngủ với họ, nhưng thì ngược . Anh vẫn tiếp tục làm phiền cô ngay cả khi đạt mục đích.
Những ngón tay chai sạn của Lục Yến đặt lên môi cô, ấn mạnh đến nỗi đôi môi đỏ mọng của cô tái nhợt.
- Anh ngủ với em , nhưng định sẽ tiếp tục ngủ với em nhiều nữa.
Giọng khàn khàn.
Mặt An An đỏ bừng. Sao thể thẳng thừng như ?
- Không, buông em !
- An An. - Lục Yến mặt cô .
- Em còn yêu nữa ?
Anh đang hỏi cô liệu cô còn yêu nữa .
An An chớp chớp mắt. Cô yêu , cô thực sự yêu nhiều.
cô sẽ sống lâu hơn nữa, chỉ vì cô yêu .
Cô cúi đầu, trông vẻ buồn bã và uất ức. Lục Yến khỏi cảm thấy áy náy, hạ giọng .
- Hôm nay, mấy đó thấy , thể để họ sống tiếp . Thế giới thật tàn nhẫn, nếu để họ , cuối cùng họ cũng sẽ làm hại . Em thích khi dính líu những việc đẫm m.á.u như ?
Anh đang giải thích.
An An ngẩng đầu lên mắt . Tay cô bắt đầu vuốt xuống n.g.ự.c , đến eo và chạm khẩu s.ú.n.g giấu lưng.
Những đầu ngón tay mềm mại của cô chạm khẩu s.ú.n.g của .
- Lục Yến, thể vứt khẩu s.ú.n.g ? Chúng hãy sống một cuộc sống bình thường, làm ơn?
Lòng Lục Yến chùng xuống, lắc đầu.
- Anh xin , An An.
Anh sẽ bao giờ và bao giờ thể vứt khẩu s.ú.n.g .
An An đoán câu trả lời. Cô rụt tay , đẩy bằng tất cả sức lực .
Nằm xuống, cô lưng với một cách giận dỗi.
Cô còn để ý đến nữa.
Khi Lục Yến cô từ phía , lè lưỡi l.i.ế.m đôi môi nứt nẻ của khi nắm lấy vai cô, xoay bộ cơ thể cô đối mặt với . Anh cúi xuống, hôn lên môi cô.
Ưm!
An An phản kháng, dùng hết sức để đ.á.n.h .
cơ thể thậm chí nhúc nhích, tiếp tục hôn cô, đẩy lưỡi trong miệng cô.
Môi An An sưng lên khi hôn mãnh liệt như . Lông mi cô rung rinh và nước mắt trào trong mắt.
Hai dòng nước mắt rơi xuống.
Lục Yến sững một lúc khi thấy cô . Anh hôn lau những giọt nước mắt khuôn mặt cô, và chúng vị đắng.
- An An, em thực sự còn yêu nữa ?
An An mở mắt, đôi mắt ngấn lệ nhưng vẫn trong veo.
- Lục Yến, yêu em ?
Lục Yến, yêu em ?
Lục Yến mím môi, trả lời.
Anh định trả lời câu hỏi của cô.
An An bật nức nở, vai run lên bần bật.
- Lục Yến, đúng là đồ tồi!