Ánh mắt Cố Mặc Hàn dán chặt mặt cô, đầy đam mê đến mức gần như biến thái. Đường Mạt Nhi nhanh chóng mặt , cô và cũng trong đầu óc đen tối của đang nghĩ gì.
Cuối cùng, cô lấy t.h.u.ố.c giảm đau và chỉ cảm ơn bác sĩ rời .
- Mạt Nhi, chúng về thôi. - Cố Mặc Hàn nắm lấy tay cô.
Đường Mạt Nhi lập tức rụt tay , cô nắm tay .
Ánh mắt Cố Mặc Hàn dán chặt n.g.ự.c cô. Cô luôn mặc những bộ váy rộng thùng thình kể từ khi thai. Lớp vải n.g.ự.c cô ướt.
- Mạt Nhi, em…
Đường Mạt Nhi cúi đầu xuống, mặt cô đỏ bừng. Cô vội vàng lấy tay che n.g.ự.c .
Cô mới chỉ 22 tuổi và sự đổi đột ngột từ một thiếu nữ thành một sắp làm quá sức chịu đựng đối với cô. Cô làm gì đây?
Mẹ cô đang bất tỉnh và xung quanh ai kinh nghiệm để hướng dẫn cô. Lông mi cô chớp liên tục và cô chỉ trốn .
Thật là hổ.
Và càng hổ hơn khi Cố Mặc Hàn thấy.
Đường Mạt Nhi ngẩng đầu lên . Cô nhận thấy vẫn đang , ánh mắt đầy cảm xúc.
Cô cảm thấy nhiệt độ cơ thể tăng lên, da gần như bắt đầu nóng rát.
- Cố Mặc Hàn, đừng nữa! Nếu tiếp tục, sẽ móc mắt !
Cố Mặc Hàn thấy má cô đỏ bừng vì hổ và tức giận. Cởi áo khoác , khoác lên vai cô.
- Mạt Nhi, em ngoài mà mặc áo n.g.ự.c ?
Câu hỏi khiến cô rụt . Cô đang chườm nóng lên n.g.ự.c trong phòng tắm lúc nãy thì xông . Tất nhiên là cô kịp mặc áo ngực!
Vì cô mặc một chiếc váy rộng và quá lộ liễu, nên cô ngờ nhận nhanh như .
Chiếc áo khoác vẫn còn ấm từ ấm cơ thể và cô rúc trong đó. Thật ấm áp và dễ chịu.
Cố Mặc Hàn chỉnh quần áo cho cô nắm tay cô.
- Đi thôi.
…
Dọc theo hành lang.
Đường Mạt Nhi để Cố Mặc Hàn nắm tay khi họ bộ trở phòng. Một cánh cửa phòng mở mặt và Mạnh Chi bước .
Hắn mặc quần và trông vô cùng hài lòng, thể hiện qua vẻ mặt mãn nguyện. Lâm Tứ Vũ vẫn còn ở trong phòng, giường của . Hắn mới l..m t.ì.n.h với cô đến mức cô thể chịu đựng nữa.
Nụ khuôn mặt giống như con mèo vớ mồi ngon.
Mạnh Chi để ý thấy Cố Mặc Hàn liền chào.
- Chào Cố.
Ánh mắt Mạnh Chi dán chặt Đường Mạt Nhi, đang Cố Mặc Hàn. Cô khoác một chiếc áo khoác nam, chỉ để lộ khuôn mặt xinh . Vẻ của cô thật sự khiến khó lòng rời mắt.
Ánh mắt Mạnh Chi sáng lên.
- Cô Đường, cô ngoài muộn thế ? Nếu gì cần cứ với , chắc chắn sẽ đáp ứng.
Đường Mạt Nhi Mạnh Chi, cô cảm giác đàn ông vẻ đắn, từ ánh mắt của . Cô chỉ mỉm đáp một cách lịch sự.
- Mạnh thiếu gia, cảm ơn .
Mạnh Chi tiếp nhưng một bóng to lớn ngăn cách với Đường Mạt Nhi.
- Mạnh thiếu gia, cảm ơn lòng của , nhưng cách chăm sóc phụ nữ của .
Mạnh Chi Cố Mặc Hàn. Hắn nhận thấy Cố Mặc Hàn đang nở một nụ giả tạo, ánh mắt hung dữ và đầy vẻ uy quyền.
- Ha, haha, Cố. Thì cô Đường chính là phụ nữ của . Hai quả là một cặp trời sinh. - Mạnh Chi gượng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-641-kho-thoat-khoi-xieng-xich-tinh-yeu-18.html.]
Cố Mặc Hàn buồn liếc Mạnh Chi nữa, nắm tay Đường Mạt Nhi bỏ .
Mạnh Chi theo từ phía , ánh mắt đầy phẫn nộ. Hắn cứ tưởng Đường Mạt Nhi còn trinh, từng yêu. Hóa cô ngủ với Cố Mặc Hàn .
mà, vì cô ngủ với những đàn ông khác , ngủ với cũng chẳng .
Chỉ trong vài giây, ham của bùng cháy, dù đó ngủ với Lâm Tứ Vũ. Một kẻ giả mạo bao giờ thể sánh với Đường Mạt Nhi.
Giờ Lục Cẩn Văn , chẳng còn ai sợ nữa. Còn Quân Mặc Thành và Cố Mặc Hàn thì chẳng buồn đến, chúng chỉ là lũ tiểu nhân. Dù đây cũng là Miêu Giang, rõ ràng là nắm quyền. Chỉ cần kế hoạch tỉ mỉ, chắc chắn sẽ ngủ với Đường Mạt Nhi.
Một nụ nham hiểm hiện lên môi Mạnh Chi khi tự thầm.
…
Trở về phòng, Đường Mạt Nhi đóng cửa nhưng một chiếc giày da xuất hiện và chặn cửa . Tay Cố Mặc Hàn đặt cửa và dễ dàng đẩy cửa mở .
Đường Mạt Nhi trợn mắt, cô chịu đựng đủ . Ngực cô đau nhói và cô dính líu đến thêm nữa. Buông tay khỏi cửa, cô bước phòng tắm.
theo từ phía và bế cô lên, đặt cô lên giường.
- Cố Mặc Hàn, đang làm gì ?
- Mạt Nhi, ngoan ngoãn đây. Anh sẽ chườm nóng cho em.
Giúp cô… chườm nóng?
Trước khi cô kịp hiểu lời , Cố Mặc Hàn mang đến một chậu nước nóng. Anh vắt khô khăn và cố gắng vén váy cô lên.
- Không, tự làm ! - Đường Mạt Nhi giữ chặt váy, cho vén lên.
Cố Mặc Hàn xuống mép giường, liếc cô khi nắm lấy cổ tay cô, đặt chúng lên đầu cô.
Trời lạnh. Váy của cô vén lên và cô cảm thấy một cảm giác ấm áp khi đặt một chiếc khăn nóng lên n.g.ự.c cô.
Đường Mạt Nhi thể từ chối thêm nữa, cô chỉ thể vùi mặt gối. Anh xắn tay áo lên, để lộ chiếc đồng hồ sang trọng cổ tay. Dù làm gì, cũng trông giống như một vị vua với khí chất quý phái.
đồng thời cũng thật phiền phức.
- Cố Mặc Hàn, buông , tự làm ! - Cô vùng vẫy.
- Đừng động nữa!
Anh thêm.
- Mạt Nhi, em từng thành ngữ “nhanh như thỏ” ?
Nhanh như thỏ?
Đường Mạt Nhi mất vài giây để hiểu gì, khi cô duỗi chân đá khi nhận ý .
Thật trơ trẽn!
Cố Mặc Hàn tránh cú đá của cô mà cứ để mặc cô.
Anh cúi xuống, hôn nhẹ lên má cô.
- Mạt Nhi, em phép ngoài mà mặc áo ngực, ? Em đàn ông dễ quyến rũ khi thấy vòng một của em như thế ? Đàn ông ngây thơ như em nghĩ . Nếu nhận em mặc áo ngực, những đàn ông khác cũng nhận . Họ sẽ đều n.g.ự.c em.
- Tình hình hiện giờ rắc rối, đừng cho rằng Lục Cẩn Văn thực sự rời . Ảnh hưởng mà ông để là thể phủ nhận.
Đường Mạt Nhi cụp mi mắt xuống, cô chắc chắn rằng Lục Cẩn Văn sẽ bao giờ rời . Ngay cả cách ông bỏ nhanh như cũng bất thường. cô vẫn thể hiểu ông đang trốn ở và định làm gì.
Người đàn ông quả là một bí ẩn.
- Những đàn ông khác dâm đãng như , chỉ mới chằm chằm n.g.ự.c ! – Cô đáp một cách phẫn nộ.
Cố Mặc Hàn .
- Ồ? Anh đồng ý với lời của em. Thứ nhất, Mạnh Chi vẻ cũng kém phần dâm đãng so với . nếu là em thì còn dâm đãng hơn .
- …Cố Mặc Hàn, tự hào thế? Dâm đãng thì chẳng gì đáng tự hào cả!
Cố Mặc Hàn nhướng mày, một lời. Sau đó, cúi xuống và thì thầm tai cô.
- Mạt Nhi, khi em sinh con, con của chúng sẽ… b.ú sữa từ bầu n.g.ự.c của em chứ?