Ánh mắt xinh của Lâm Thi Vũ lóe lên một tia sáng. Hai đến bước đường , thêm đó, cô đang ốm yếu. Cô còn sức để nghĩ đến mối quan hệ của họ nữa.
lúc , cô vẫn cảm thấy tim nhói lên như kim châm.
- Thi Thi, giữa Phó Thanh Luân và em thể tiếp tục nữa. Phó Thanh Luân bây giờ là một kẻ nghèo rớt mồng tơi, vô dụng. Anh thể chăm sóc em chút nào.
- Anh thể lệnh cho tất cả các xe taxi ở Diệp Thành đón và tất cả các khách sạn ở Diệp Thành nhận . Anh như một con ch.ó mất nhà. Anh thấy em đau khổ vì . Nếu em làm , sẽ khiến đau khổ hơn nữa. Em hiểu ?
Một tay Phó Kinh Thông đặt vô lăng, tay nắm chặt lấy khuôn mặt xinh của Lâm Thi Vũ.
Lâm Thi Vũ đau đớn đến nỗi nhăn mặt và thốt hai từ.
- Buông .
Phó Kinh Thông nhướng mày và buông tay .
Làn da phụ nữ mỏng manh, hai vết đỏ do bóp mặt. Trên khuôn mặt xinh của cô còn thêm hai vết đỏ nữa, khiến cô trông thể cưỡng và Phó Kinh Thông thể ngừng chằm chằm cô.
- Thi Thi, chúng kết hôn nhé. - Anh đột nhiên .
Kết hôn?
Lâm Thi Vũ cong đôi môi đỏ mọng thành một nụ khinh bỉ.
- Thiếu gia Kinh Thông, đang quá xa và thật trơ trẽn.
Phó Kinh Thông lái xe một cách tao nhã.
- Thi Thi, em đồng ý ? Không , em sẽ sớm nhượng bộ thôi.
“…”
Anh chắc chắn giở trò gì đó . Ánh mắt xinh của Lâm Thi Vũ lóe lên vẻ lạnh lùng. Cô cảm thấy như đang một kẻ điên quấy rầy.
- Tôi xem phim nữa. Đưa gặp .
- Được.
…
Phó Thanh Luân tiếp tục đuổi theo chiếc xe sang trọng. Anh chạy bao lâu. Anh chỉ rằng Thi Thi đang ở chiếc xe đó và chặn nó .
Anh đến chỗ cô .
Cuối cùng, chiếc xe sang trọng cũng dừng .
Phó Thanh Luân dần dần dừng . Toàn bộ khuôn mặt điển trai của đẫm mồ hôi lạnh. Những sợi tóc mỏng trán ướt đẫm mồ hôi che khuất đôi mắt. Anh thở hổn hển chiếc xe.
- Trời ơi, đường nhiều m.á.u thế ?
- Thưa , thương và vết thương đang chảy m.á.u ngừng!
Trên bộ đoạn đường mà Phó Thanh Luân chạy qua đều những vệt máu, đó là một cảnh tượng kinh hoàng. Những hành khách bụng để xem .
Khuôn mặt Phó Thanh Luân biểu lộ cảm xúc. Anh cứng đờ chằm chằm chiếc xe sang trọng.
Phó Kinh Thông bước xuống xe lịch sự mở cửa xe. Lâm Thi Vũ bước khỏi xe với đôi giày cao gót.
- Thi Thi, chúng trong. - Phó Kinh Thông vươn cánh tay mạnh mẽ của nắm lấy vòng eo mảnh mai của Lâm Thi Vũ và dẫn cô căn hộ.
- Thi Thi!
Lúc , một giọng khàn khàn vang lên. Đó là Phó Thanh Luân.
Anh dùng hết sức để gọi tên cô.
Lâm Thi Vũ dần dần dừng và .
Phó Thanh Luân bước tới và mặt cô. Anh khuôn mặt xinh của cô và cong đôi môi trắng nhợt.
- Thi Thi, hôm nay là sinh nhật của em. Anh vẫn tặng em quà. Cái dành cho em.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-615-dem-nguoc-cua-pho-va-lam-2.html.]
Lâm Thi Vũ cụp hàng mi cong vút xuống. Trong lòng bàn tay là một chiếc nhẫn làm từ cỏ gai xanh.
Suốt ba năm kết hôn, từng tặng cô chiếc nhẫn nào đây, và đây là đầu tiên.
- Thi Thi, em thích ? Không nếu em thích. Hôm nay bận quá. Năm sinh nhật, nhất định sẽ tặng em một chiếc nhẫn kim cương thật.
Nói xong, Phó Thanh Luân nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô.
- Thi Thi, tin là em thích Phó Kinh Thông. Gu đàn ông của em như . Phó Kinh Thông chỉ là một con quỷ nham hiểm đội lốt . Cho dù quần áo hào nhoáng đến , sự đau khổ và ghen tuông trong lòng cũng thể che giấu .
- Thi Thi, mặc dù bây giờ chẳng là gì cả, nhưng cho vài năm nữa, thể cho em nhiều hơn những gì Phó Kinh Thông cho em.
Khuôn mặt điển trai của Phó Kinh Thông trở nên nghiêm nghị khi bên cạnh lắng . Những từ ngữ "ác độc, ma quỷ, tàn phá và ghen tị" khiến đôi mắt nheo , lộ rõ vẻ tức giận khó che giấu.
Phó Kinh Thông dùng lực siết chặt vòng eo thon thả của Lâm Thi Vũ. Anh cúi đầu và âu yếm vuốt ve mái tóc mềm mượt của cô.
- Thi Thi, em gặp ?
Lâm Thi Vũ khẽ nhíu mày nhưng rời ngay. Cô vươn bàn tay trắng nõn lấy chiếc nhẫn làm bằng cỏ gai xanh từ lòng bàn tay của Phó Thanh Luân.
Ánh mắt của Phó Thanh Luân nhanh chóng hiện lên một tia vui sướng.
- Thi Thi...
Ngay giây tiếp theo, Lâm Thi Vũ giơ tay lên và lập tức ném chiếc nhẫn xa.
- Phó Thanh Luân, chúng còn là trẻ con nữa và đối mặt với thực tế. Đừng dỗ dành bằng những chuyện trẻ con đó nữa.
- Hãy tình trạng của bây giờ. Anh ám ảnh bởi một phụ nữ. Anh thể sống thiếu phụ nữ, ? Mọi đều coi thường . Anh gì để khác coi trọng ? Anh còn là Phó thiếu gia mà từng nữa.
- Nếu là , sẽ tự dậy từ nơi ngã xuống. Đừng theo nữa. Hãy khỏi Diệp Thành. Bắt đầu cuộc sống mới ở một nơi khác.
Nói xong, Lâm Thi Vũ kiên quyết bỏ .
Phó Thanh Luân c.h.ế.t lặng. Anh theo Phó Kinh Thông khi cô khuất khỏi tầm mắt. Hai nắm đ.ấ.m siết chặt, đôi mắt trai trở nên đỏ ngầu.
…
Tại bệnh viện.
Phó Thanh Luân trở về phòng. Bác sĩ nhanh chóng xử lý vết thương cho .
- Phó thiếu gia, đang liều mạng đấy. Nhát d.a.o chỉ sượt qua tim ba milimet và suýt c.h.ế.t. Sau khi cứu, tự ý bỏ chạy. Nhìn xem, vết thương rách, khâu .
Nói xong, bác sĩ y tá.
- Mang kim chỉ đây.
Y tá nhanh chóng mang kim chỉ đến. Bác sĩ định khâu vết thương cho Phó Thanh Luân thì điện thoại reo.
Bác sĩ máy. Không rõ ở đầu dây bên đang gì nhưng sắc mặt bác sĩ đổi.
- Phó… Phó thiếu gia, nhận tin nhắn rằng… rằng thể khâu vết thương cho … - Bác sĩ lắp bắp.
Phó Thanh Luân bên giường. Mái tóc ướt rũ xuống trán che đôi mắt trai. Khuôn mặt tái nhợt biểu lộ cảm xúc, tâm trí khó đoán.
Bệnh viện thuộc về gia tộc Phó. Bệnh viện thuộc về Phó Kinh Thông ?
Không.
Bệnh viện thuộc về Phó phu nhân.
Một nụ lạnh lùng và tự ti hiện lên đôi môi trắng nhợt của Phó Thanh Luân.
Như thể đ.â.m bằng d.a.o đủ, còn đ.â.m lưng.
Anh tấn công lúc yếu đuối và dễ tổn thương nhất.
Ngay lúc đó, thấy tiếng bước chân dồn dập, và Phó phu nhân cùng Song Song xuất hiện.
- Thanh Luân. – Phó phu nhân gọi .
Phó Thanh Luân ngẩng đầu họ. Thay đó, vươn những ngón tay trắng nõn cởi bỏ bộ quần áo bệnh viện.