Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 599: Anh Chỉ Muốn Ôm Em Ngủ
Cập nhật lúc: 2026-02-15 15:38:15
Lượt xem: 59
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô quên hết thứ, nhưng dường như cô bao giờ quên.
…
Hàng mi dày, cong vút của Lâm Thi Vũ run lên và cô mở mắt. Vẫn còn vài giọt nước mắt đọng mi. Cô mở mắt , và cảm thấy như thể nước mắt vẫn còn chực trào.
Đôi mắt xinh của cô đờ đẫn trong hai giây. Cô đưa bàn tay trắng nõn chạm trán . Đầu cô đau nhức.
Đêm đến. Cô tự dọa tỉnh giấc vì những cơn ác mộng.
cơn ác mộng dường như quá thật, và giống giả.
Cô dậy và phòng tắm. Mắt cô đỏ hoe, như thể cô lâu.
Cô đặt chiếc khăn nóng lên mắt và giường.
Ngay đó, cô cảm thấy ai đó đè lên , khiến cô khó thở.
Cô nhanh chóng mở mắt và bật đèn ngủ bàn cạnh giường. Dưới ánh đèn, cô thể rõ đàn ông đang ở .
Đó là Phó Thanh Luân.
Thân hình điển trai của đang đè cô xuống. Anh vùi khuôn mặt điển trai cổ cô và bắt đầu hôn cô.
Bàn tay to, sạch sẽ của thậm chí còn kéo cả bộ đồ ngủ của cô.
Lâm Thi Vũ nhăn mặt khi mùi rượu từ xộc mũi. Anh uống rượu.
Cô mạnh mẽ đẩy .
- Phó Thanh Luân, đang làm cái quái gì , buông !
Mặc dù Phó Thanh Luân nồng nặc mùi rượu, nhưng đôi mắt vẫn trong veo và tỉnh táo, hề vẻ say xỉn. Anh đặt hai tay lên cô và sâu khuôn mặt xinh của cô.
- Thi Thi, em đến sân bay ?
- Không! - Lâm Thi Vũ lập tức phủ nhận.
- Ồ. - Một chút tổn thương thoáng qua trong mắt Phó Thanh Luân, và nhanh chóng cong đôi môi mỏng lên.
- Thi Thi, em yêu ?
- Không… Á!
Cô kịp trả lời thì Phó Thanh Luân cúi xuống để hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô.
Chiếc lưỡi dài của mạnh mẽ luồn trong miệng cô. Nụ hôn sâu và gấp gáp.
Lâm Thi Vũ vùng vẫy dữ dội.
- Phó Thanh Luân, điên ? Nếu làm thì tìm phụ nữ khác !
Thân hình điển trai của Phó Thanh Luân lập tức cứng đờ, mái tóc che khuất đôi mắt . Tiếng khàn khàn của pha lẫn sự mỉa mai.
- Thi Thi, em thật tàn nhẫn với .
Hàng mi cong vút của Lâm Thi Vũ run lên.
- Anh thể buông ?
Phó Thanh Luân ngửi thấy mùi hương quyến rũ tỏa từ cơ thể phụ nữ và cổ họng nghẹn . Đã lâu chạm cô.
Cảm xúc dâng trào trong một cách điên cuồng và thể kiềm chế bản . Anh nhẹ nhàng giữ cô để cô giãy giụa.
- Thi Thi, ngoan nào, đừng la hét. Tối nay em.
Anh hôn cô say đắm.
Sức mạnh của cô thể so sánh với . Thêm đó, cô ở ngay bên cạnh, và Lâm Thạch Vũ dám chống cự quá nhiều, điều khiến việc trở nên dễ dàng hơn đối với đàn ông.
Cô chắc vì uống quá nhiều rượu mà giờ dùng sức mạnh như và cho cô phản kháng .
Ngay đó, làm theo ý .
Tay Lâm Thi Vũ nắm chặt lấy cánh tay mạnh mẽ của và miệng cô c.ắ.n mạnh môi .
Vị tanh của m.á.u lan tỏa trong miệng cả hai .
Lâm Thi Vũ chuẩn . Cô đau đớn đến nỗi mặt cô méo mó vì đau.
- Phó Thanh Luân, cưỡng h.i.ế.p nữa ?
Khuôn mặt điển trai của Phó Thanh Luân trở nên dịu dàng. Bàn tay to lớn, sạch sẽ của ôm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn, méo mó vì đau đớn của cô. Ngay cả cơ thể mảnh mai của cô cũng cứng đờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-599-anh-chi-muon-om-em-ngu.html.]
Anh nhanh chóng rút tay và vuốt ve mái tóc mềm mượt của cô. Anh cúi xuống và hôn lên trán cô.
- Anh xin , Thi Thi. Anh sẽ chạm em nữa, đừng sợ.
Anh hôn lên trán cô liên tục và an ủi cô một cách dịu dàng.
Lâm Thi Vũ đẩy và vùi mặt sâu gối.
- Đi , đừng chạm !
Phó Thanh Luân lăn xuống bên cạnh cô. Anh vòng tay mạnh mẽ quanh vòng eo thon thả của cô và ôm cô thật chặt. Anh nhắm mắt trong sự mãn nguyện.
- Thi Thi, ôm em ngủ. Chúc ngủ ngon.
…
Sáng hôm .
Lâm Thi Vũ thức dậy muộn. Bên cạnh cô là một trống. Phó Thanh Luân thức dậy.
Sau khi rửa mặt, cô mở cửa và thấy Lâm đang trong phòng ăn mỉm .
- Thi Thi, con dậy . Thanh Luân tối qua con mệt nên để con ngủ thêm một lát. Cậu mua bữa sáng cho con .
“…”
Phó Thanh Luân cố tình . Nhìn nụ của cô, chắc hẳn bà nghĩ hai mật với .
Lúc , chuông cửa reo. Mẹ Lâm mỉm .
- Chắc là Thanh Luân. Mẹ mở cửa nhé.
Mẹ Lâm mở cửa. Phó Thanh Luân. Mà là Lục Kỳ Nhi.
Mẹ Lâm ấn tượng về Lục Kỳ Nhi và cảnh giác với cô . Bà lo lắng Lục Kỳ Nhi sẽ phá hỏng hạnh phúc của Thi Thi.
- Lục Kỳ Nhi, cô ở đây?
Lục Kỳ Nhi đẩy cửa bước thẳng . Cô Lâm Thi Vũ đang ở phòng khách và với giọng kiêu ngạo.
- Thi Vũ, tối qua Thanh Luân gì với cô ? Anh là cô nữa ?
Một nụ khinh bỉ hiện lên môi Lâm Thi Vũ.
Lúc , Lục Kỳ Nhi thấy cổ Lâm Thi Vũ một vết c.ắ.n yêu. Nó lớn và trông mật. Cô ngay Lâm Thi Vũ mật với đàn ông đó.
Lục Kỳ Nhi c.h.ế.t lặng. Sao thể chứ?
Tối qua Phó Thanh Luân đến, cô đưa cho hồ sơ về việc Lâm Thi Vũ phẫu thuật tái tạo màng trinh ở bệnh viện. Cô vẫn nhớ rõ vẻ mặt của đàn ông lúc đó – lạnh lùng và đầy đe dọa.
Cô nghĩ rằng Phó Thanh Luân sẽ còn Lâm Thi Vũ nữa. Cô bao giờ ngờ rằng sẽ với Lâm Thi Vũ để mật với cô .
- Lâm Thi Vũ, cho dù Thanh Luân mật với cô nữa, cũng chỉ coi cô như một công cụ để thỏa mãn d.ụ.c vọng! Anh còn cô nữa, bởi vì… - Lục Kỳ Nhi gian xảo.
- Màng trinh của cô tái tạo! Khi cô kết hôn với Thanh Luân, cô thậm chí còn trinh nữa!
Lâm Thi Vũ sững sờ. Khuôn mặt xinh của cô lập tức trở nên lạnh lùng.
- Cô gì ?
- Lục Kỳ Nhi, cô đang nhảm gì ? Chúng hoan nghênh cô ở đây! Cút ! - Mẹ Lâm lập tức chạy tới đuổi Lục Kỳ Nhi ngoài.
Lâm Thi Vũ quên quá khứ đau buồn thông qua liệu pháp thôi miên. Bà con gái tổn thương thêm nữa.
- Mẹ. - Lúc , Lâm Thi Vũ giữ Lâm .
- Cứ để cô tiếp. Màng trinh của tái tạo từ khi nào ? Và tại gì về chuyện ?
Ngay lúc đó, cô thấy một giọng trầm thấp đầy vẻ khó chịu.
- Mấy đang làm gì ?
Đó là Phó Thanh Luân.
Phó Thanh Luân đang cầm bữa sáng tay và cạnh cửa. Anh mặc một chiếc áo sơ mi cotton màu xanh lá cây và quần tây đen. Trông thật điển trai với bộ trang phục giản dị.
Đôi mắt sâu thẳm của sắc sảo quét qua khuôn mặt của Lục Kỳ Nhi. Anh phun hai từ tàn nhẫn.
- Cút !
- Thanh Luân, tại bênh vực Lâm Thi Vũ? Cô dối . Cô thậm chí còn còn trinh. Cô là đồ giả!
Khuôn mặt điển trai, lịch lãm của Phó Thanh Luân trở nên lạnh lùng. Anh bước tới và nắm lấy cánh tay của Lục Kỳ Nhi bằng bàn tay to lớn của để đẩy cô khỏi cửa.