Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 503: Phu Nhân Huyền Cơ Cưỡi Trên Lưng Ông Ấy Như Cưỡi Ngựa

Cập nhật lúc: 2026-02-05 15:05:56
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đường Mạt Nhi vươn tay nhận lấy cuốn sổ phác thảo. Cô lật từng trang và xem qua những mẫu thiết kế khác bên trong.

Chữ của cô gọn gàng, ngăn nắp, những bức vẽ thì thanh thoát và siêu phàm.

Đây là những thiết kế của cô.

Đường Mạt Nhi lướt nhẹ đầu ngón tay những bức vẽ, đây là đầu tiên cô cảm thấy sự kết nối tâm linh với .

Cô gần như thể ngửi thấy mùi hương của , ngọt ngào và ấm áp.

Nước mắt trào dâng trong mắt Đường Mạt Nhi.

Vài giây , cô ngước mắt Lục Cẩn Văn, hỏi ông.

- Họ… thật ?

Lục Cẩn Văn chằm chằm khuôn mặt của Đường Mạt Nhi. Ông trả lời cô, nhưng ông mím môi.

Đường Mạt Nhi nhận câu trả lời từ phản ứng của ông, đó là sự thật.

Mẹ cô phát điên suốt hai năm trời, mà ông chỉ bao che cho những hành vi xa của Lâm Huyền Âm, thậm chí còn tát cả cô.

Cô tức giận bỏ .

- Mạt Nhi, con ? Bố sẽ bố trí tài xế đưa con . - Lục Cẩn Văn .

Đường Mạt Nhi bỏ ngoảnh , khóe môi cong lên một nụ mỉa mai.

- Không cần , dám làm phiền ông Lục, vì chúng còn hiểu rõ !

Lục Cẩn Văn cô bỏ , lông mày nhíu .

Đường Mạt Nhi bước hai bước thì đột nhiên dừng . Cô thấy một bóng lịch lãm phía .

Đó là Cố Mặc Hàn.

Cố Mặc Hàn mặc áo sơ mi trắng và bộ vest đen bên ngoài. Bộ vest vặn và quần may đo hảo. Ánh đèn tiệc chiếu sáng vai , bãi cỏ đầy tự tin, phong thái lịch lãm nổi bật.

chắc bắt đầu đó từ khi nào, lẽ lén cuộc trò chuyện của họ.

Đường Mạt Nhi nắm chặt cuốn sổ phác thảo của , mắt cô ướt đẫm và . Nỗi buồn và đau khổ ập đến.

chuyện gì đang xảy với , cô chỉ mượn bờ vai một chút, tựa đó và tìm kiếm sự an ủi. Cô vỗ nhẹ đầu cô và với cô: Mạt Nhi, chuyện sẽ thôi. Mẹ em là mạnh mẽ và em học cách mạnh mẽ như . Mọi thứ sẽ hơn.

Lông mi cô ướt đẫm vì nước mắt và cô bước về phía , gọi bằng giọng dịu dàng.

- Anh Cố…

- Mặc Hàn, làm gì ở đây ? - Quân Hi Nghiên xuất hiện từ phía .

Cố Mặc Hàn đầu và nhận thấy Quân Hi Nghiên. Cô bước đến và nắm lấy cánh tay .

Đường Mạt Nhi bắt đầu bước chậm .

Cố Mặc Hàn ngước mắt Đường Mạt Nhi, nhận thấy cô dừng bước và đó, ôm chặt cuốn sổ phác thảo. Dường như đó là thứ duy nhất cô thể bám víu lúc , mặt cô tái nhợt và những ngón tay cầm cuốn sổ run rẩy.

Ánh mắt cô hướng về Quân Hi Nghiên nữa và cô cố nén cơn đau nhói , mũi và mắt cô đỏ hoe.

Cô cảm thấy ấm ức và chỉ tỏ nũng nịu với Cố Mặc Hàn. Anh làm gì.

Mắt cô rưng rưng và trông mong manh lúc . Cố Mặc Hàn thể nhận chắc chắn rằng cô tình cảm thật sự với .

Quân Hi Nghiên nắm lấy cánh tay của Cố Mặc Hàn và run rẩy.

- Mặc Hàn, gió đêm nay mạnh quá, lạnh thật.

Cố Mặc Hàn cởi áo khoác ngoài của và khoác lên vai Quân Hi Nghiên. Hơi ấm từ cơ thể lưu chiếc áo khoác, ấm áp và dễ chịu, xua tan cái lạnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-503-phu-nhan-huyen-co-cuoi-tren-lung-ong-ay-nhu-cuoi-ngua.html.]

Chiếc áo khoác của sẽ thể giữ ấm cho cô, bất kể nhiệt độ thấp ban đêm. Quân Hi Nghiên đỏ mặt Cố Mặc Hàn với vẻ ngưỡng mộ.

- Mặc Hàn, cảm ơn . Đã muộn , chúng về thôi.

- Được . - Cố Mặc Hàn và rời cùng Quân Hi Nghiên.

Anh Cố rời .

Đường Mạt Nhi sững , chu môi, trông như một cô bé đáng thương bỏ rơi.

Bờ vai rộng và lồng n.g.ự.c nở nang của thể che chở bất kỳ phụ nữ nào khỏi những điều kiện khắc nghiệt nhất đời. còn thuộc về cô nữa.

Đường Mạt Nhi sụt sịt và cẩn thận đặt cuốn sổ phác thảo của túi trong của ba lô khi rời .

thuộc về nơi .

Cô cảm thấy lạc lõng, như thể xâm phạm tài sản riêng của khác.

Vừa bước hai bước, một hầu gái đột nhiên va cô, làm ba lô va .

- Thưa tiểu thư, thực sự xin , đó là một tai nạn. - Người hầu gái vội vàng xin và vô cùng lo lắng, đến nỗi quỳ xuống van xin Đường Mạt Nhi tha thứ.

Đường Mạt Nhi suýt vấp ngã nhưng nhanh chóng lấy thăng bằng. Cô lắc đầu và .

- Không , .

Rồi cô rời .

Hai hầu gái đang trò chuyện đó bỏ chạy và đến mặt một phụ nữ điềm tĩnh. Đó là Lâm Huyền Âm.

- Thưa phu nhân. - Hai hầu gái chào hỏi bà một cách kính trọng.

Lâm Huyền Âm liếc họ gật đầu đáp .

- Hai thể .

- Vâng, thưa phu nhân.

Hai hầu gái bước , theo bóng lưng Lâm Huyền Âm.

- Này, cô nghĩ tại phu nhân bảo chúng để tiểu thư lén cuộc chuyện của chúng lúc nãy?

- Chẳng quá rõ ràng , bà làm để gây bất hòa giữa tiểu thư và ông chủ?

- Sao phu nhân làm thế với phu nhân Huyền Cơ và đại tiểu thư, trong khi ông chủ yêu thương phu nhân? Tôi thật sự thương phu nhân Huyền Cơ.

Một hầu gái quanh, chắc chắn ai lén, thì thầm tai hầu gái .

- Cô bộ sự thật , còn một chương bí mật nữa.

- Ý cô là ?

- Bà Huyền Cơ điên suốt hai năm trời, và khi yêu cầu đưa bà trại tâm thần, ông chủ từ chối. Ông để bà căn nhà gỗ hướng biển. Chưa hết, ông chủ rời khỏi căn nhà gỗ suốt thời gian đó, chỉ tập trung chăm sóc bà Huyền Cơ và hề đến thăm bà Huyền Âm một nào.

- Cái gì?!

- Nghe đồn rằng ông chủ vẫn tiếp tục chăm sóc bà Huyền Cơ như con gái khi bà điên. Ông cho bà ăn, tắm rửa và thậm chí kể chuyện cho bà mỗi ngày. Thậm chí còn chứng kiến ​​ông chủ bò quanh phòng khách. Bà Huyền Cơ lên lưng ông như cưỡi ngựa.

- Cô ? - Người hầu gái há hốc mồm khi thấy thế.

Lâm Huyền Âm gần đó và lén bộ cuộc trò chuyện của họ. Hai tay bà nắm chặt thành nắm đ.ấ.m bên hông, khuôn mặt xinh hiện lên vẻ giận dữ.

, ai ngờ Lục Cẩn Văn vĩ đại đến thế thể làm chuyện như . Ông nắm giữ quyền lực tuyệt đối ở thủ đô và là vị vua độc đoán, m.á.u lạnh nhất. Vậy mà ông để Lâm Huyền Cơ lên lưng và đối xử với như thế.

dàn dựng vụ sảy t.h.a.i của Huyền Cơ và ông căm hận bà vì điều đó.

Kể từ đó, ông bao giờ đặt chân đến chỗ bà nữa. Ông dành bộ thời gian và sức lực để chăm sóc Lâm Huyền Cơ, phụ nữ phát điên đó.

Loading...