Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 463: Lãng Quên

Cập nhật lúc: 2026-02-02 12:45:27
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Quân Chu Lâm xuống phụ nữ trong vòng tay . Người phụ nữ khuôn mặt nhỏ nhắn, tái nhợt, ôm chặt lấy , như thể sợ mất .

Anh Cố.

ngừng gọi tên Cố.

Cô nghĩ Cố.

Cuối cùng, cơ thể cô thể chống độc tố của hoa đậu tình yêu. Anh Cố là nỗi ám ảnh cuối cùng của cô. Dù quên Cố, cô vẫn gọi tên .

Đối với Đường Mạt Nhi, Cố là một phần quan trọng trong cuộc đời cô và đơn giản là thể nào quên .

Quân Chu Lâm đưa bàn tay to lớn của và đặt lên vai cô. Anh nhẹ nhàng gỡ cô khỏi vòng tay .

- Mạt Nhi, cô nhầm . Tôi Cố của cô.

Đường Mạt Nhi ngước đôi mắt sáng, tái nhợt lên, Quân Chu Lâm và lắc đầu nhỏ.

- Anh Cố, xin đừng giận. Em xin . Lần em sẽ quên . Em sẽ nhớ đến . Em sẽ luôn nhớ.

- Mạt Nhi, thật sự

Đường Mạt Nhi phớt lờ lời và ôm chặt lấy hình vạm vỡ của Quân Chu Lâm. Cô coi Cố.

Lúc , tiếng bước chân đều đều vang lên. Có đến.

Quân Chu Lâm ngước mắt lên. Đó là… Lục Cẩn Văn.

Lục Cẩn Văn mặc một chiếc áo khoác cashmere đen. Bên trong ông mặc một chiếc áo vest công sở, mặc bộ vest thường ngày. Bên chiếc áo vest là một chiếc áo sơ mi trắng tinh. Ông bước vững vàng, quản gia Diệp theo .

Thân hình cao lớn, điển trai của Quân Chu Lâm vô thức thẳng . Hai mươi năm , đàn ông đuổi nhà vua khỏi Diệp Thành. Tên tuổi của ông nhắc đến qua nhiều thế hệ. Người đàn ông quả là một cường quốc.

Sau bao nhiêu năm, đây là đầu tiên Quân Chu Lâm thấy đàn ông… huyền thoại .

Lục Cẩn Văn dừng mặt Quân Chu Lâm. Đôi mắt sâu thẳm hình quả hạnh của ông liếc Đường Mạt Nhi, ánh mắt đổ dồn về phía Quân Chu Lâm. Khóe môi lạnh lùng của ông khẽ cong lên, ông nhỏ.

- Cậu là nhà họ Quân ?

Quân Chu Lâm trông điển trai và lịch lãm. Anh đáp một cách lịch sự.

- Chú Cẩn, vui gặp chú.

Lục Cẩn Văn gật đầu. Đôi mắt sâu thẳm hình quả hạnh hề biểu lộ cảm xúc nào.

- Đã bao nhiêu năm . Nhà họ Quân dạo thế nào? - Giọng ông uể oải, mang dáng vẻ của một lớn tuổi hỏi han con cháu.

Nhà họ Quân dạo thế nào?

Quân Chu Lâm cong môi khi câu hỏi .

- Chú Cẩn, chú đang hỏi về bố , … chú ?

Trong nhà họ Quân hai em. Bố của Quân Chu Lâm là trai cả, và ông cũng một em trai.

Khuôn mặt điển trai, góc cạnh của Lục Cẩn Văn vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, thậm chí hề nhíu mày, chỉ đáp bằng hai từ.

- Chú của .

Quân Chu Lâm .

- Chú Cẩn, chú là một thanh niên tài giỏi. Năm đó, khi cả gia tộc Quân chuyển đến nước Z, chú trở thành Bá tước của nhà vua nước Z. Hai năm , khi nhà vua băng hà vì bệnh tật, nước Z giao cho chú . Chú cai trị nước Z suốt những năm qua và danh tiếng của chú lan rộng khắp nơi. Chú là vị vua cao quý nhất của chúng .

Lục Cẩn Văn , biểu lộ cảm xúc gì. Ông liếc đôi găng tay da đen trong tay đưa cho quản gia Diệp đang phía .

Lúc , Quân Chu Lâm đổi chủ đề.

- Tuy nhiên, chú cả đời là một yêu hết lòng. Chú từng kết hôn, chứ đừng đến chuyện con. Trong phòng chú một bức chân dung, và chú ngày đêm ngắm bức chân dung trong mơ. Người dân nước Z danh tính của phụ nữ trong bức chân dung , mê hoặc chú suốt bao năm qua, khiến chú cả đời nhớ nhung yêu.

Quân Chu Lâm dứt lời, hành động đưa găng tay của Lục Cẩn Văn bỗng khựng . Một tia sáng lóe lên trong đôi mắt sâu thẳm hình quả hạnh của ông.

Tuy nhiên, nó diễn quá nhanh và biến mất gần như ngay lập tức. Không ai thể đoán ông đang nghĩ gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-463-lang-quen.html.]

Khí chất ông tỏa lạnh lẽo. Chỉ như ông, trải qua bao thăng trầm của cuộc đời, mới thể toát vẻ hiểm ác khiến khiếp sợ.

Lúc , một bóng cao lớn, điển trai xuất hiện. Đó là Cố Mặc Hàn.

Cố Mặc Hàn đang cầm một tập tài liệu bằng những ngón tay dài của . Đôi mắt sâu và hẹp của thẳng Quân Chu Lâm, và… phụ nữ trong vòng tay của Quân Chu Lâm.

- Mạt Nhi, em đang làm gì ?

Khi thấy ai đó gọi “Mạt Nhi”, cô chậm rãi đầu và liếc Cố Mặc Hàn.

hai giây, sang Quân Chu Lâm và hỏi khẽ.

- Anh Cố, là ai? Anh là bạn em ?

“…”

Quân Chu Lâm trả lời. Ánh mắt chạm Cố Mặc Hàn và tia lửa bùng cháy.

Lúc , Cố Mặc Hàn bước tới. Giọng trầm thấp của pha chút nuông chiều.

- Mạt Nhi, em nhầm . Anh là Quân Chu Lâm, Cố. Anh mới là Cố. Lại đây, đây.

Anh Đường Mạt Nhi, dang rộng vòng tay mạnh mẽ, chờ cô lòng.

Đường Mạt Nhi Cố Mặc Hàn vẻ bối rối, ngẩng đầu Quân Chu Lâm. Cô chìa hai ngón tay trắng bệch , kéo tay áo Quân Chu Lâm và hỏi nhỏ.

- Anh Cố, đàn ông là ai? Có là kẻ lừa đảo ?

Hơi thở của Cố Mặc Hàn đột nhiên trở nên nặng nề. Mạt Nhi của gọi là kẻ lừa đảo.

tin Cố, vẫn nghĩ Quân Chu Lâm là .

- Thưa , thưa thiếu phu nhân! - Lúc , dì Dư vội vàng chạy đến.

Ánh mắt sâu thẳm của Cố Mặc Hàn liếc dì Dư.

Dì Dư sững , cốc sữa ấm tay. Bà phạm sai lầm . Lẽ nên để thiếu phu nhân rời khỏi tầm mắt .

Khuôn mặt điển trai của Cố Mặc Hàn trở nên u ám. Lồng n.g.ự.c vạm vỡ của phập phồng, cố gắng kìm nén cơn giận dữ trong lòng. Không cả. Anh tự nhủ rằng sẽ thôi, và sẽ từ từ thuyết phục cô bên cạnh .

Lúc , thể làm cô sợ hãi và khiến cô cảnh giác với .

- Mạt Nhi, thật sự là Cố. Hãy bên . Ngoan ngoãn để ôm em.

Đường Mạt Nhi phắt đầu Cố Mặc Hàn nữa. Đôi mắt sâu thẳm và hẹp của đàn ông chứa đựng bóng dáng cô. Ánh mắt thể hiện sự khao khát và một chút… tổn thương, thất vọng và buồn bã.

Những cảm xúc chân thành và sâu thẳm khiến trái tim Đường Mạt Nhi đau nhói. Cô đột nhiên cảm thấy đầu đau dữ dội.

Hít.

Cô nhíu mày xinh xắn và khẽ rên rỉ khi bàn tay tái nhợt ấn đầu.

- Mạt Nhi, ?

Cố Mặc Hàn, Lục Cẩn Văn và Quân Chu Lâm đồng thanh hỏi.

Đường Mạt Nhi ngẩng đầu Quân Chu Lâm. Giọng nhỏ nhẹ của cô đầy van xin và đau đớn.

- Anh Cố, đầu em đau quá. Anh đưa em về nhà ?

về nhà. Đầu cô đau quá.

Quân Chu Lâm gật đầu.

- Được, sẽ đưa em về…

Chưa kịp từ “nhà”, tầm của Đường Mạt Nhi tối sầm và cô ngất xỉu.

- Mạt Nhi! - Quân Chu Lâm hét lên và vươn tay đỡ Đường Mạt Nhi.

đúng lúc , một cánh tay mạnh mẽ khác nhanh hơn . Cố Mặc Hàn ôm lấy thể yếu ớt của Đường Mạt Nhi lòng và bế cô rời .

Loading...