Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 448: Lục Yến Nhốt An An Trong Phòng Thay Đồ
Cập nhật lúc: 2026-02-01 01:43:35
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Yến nắm lấy cánh tay mảnh mai của An An, kéo cô khỏi . Anh cô chằm chằm với ánh mắt đầy căm hận.
- Rút lời của em. Nói cho là em định tự tử.
- Em … á!
An An kêu lên, bóp mạnh cánh tay cô và nó khiến cô đau. Thật sự đau.
Anh chỉ dùng một nửa sức mà khiến cô đau đến mức suýt gãy tay.
Vùng thương đỏ ửng và loang lổ, thậm chí bắt đầu chuyển sang màu xanh.
Mặt Lục Yến trở nên hung dữ, chằm chằm An An với ánh mắt sắc lạnh và quyết tâm hơn.
- An An, kỹ đây. Tôi hề tình cảm gì với em cả. Chỉ là em lúc nào cũng cố gắng quyến rũ nên mới mạo hiểm làm chuyện đó với em lúc nãy. Em đáng chịu tất cả những điều , liên quan gì đến chuyện . Ai bảo em quyến rũ đàn ông ở cái tuổi còn nhỏ như ? Và nữa, nếu em c.h.ế.t thì hãy biến chỗ khác, quyền can thiệp việc em sống c.h.ế.t. Tôi nuôi nấng em suốt 13 năm qua và giờ em đổ trách nhiệm lên vai ?
Nghe những lời đó, An An cảm thấy vô cùng hoảng sợ, lùi như tát. Cô với vẻ tin mắt .
Anh đang cái gì ?
Anh rằng tình cảm gì với cô và thậm chí còn cô biến chỗ khác để tự kết liễu đời .
Cô c.h.ế.t lặng, c.h.ế.t tại chỗ. Mặt khác, Lục Yến cảm thấy lồng n.g.ự.c thắt , nghẹt thở, như cướp sinh mạng .
Cảm giác ngột ngạt khiến đau đớn.
Đau quá.
Sau ngần năm, chai sạn với cảm giác đau đớn. Anh bước thế giới ngầm với hai bàn tay trắng, và khi mới bắt đầu, thương nhiều . Lúc đó cũng đau, nhưng càng về , tần suất thương càng tăng lên, cho đến khi còn cảm thấy đau nữa.
giờ đây, cảm giác đau đớn rõ rệt đến mức… thể chịu đựng .
cần vượt qua và chịu đựng nó.
Lần , bỏ cô phía .
Ầm ầm!
Có vẫn gõ cửa ngừng.
- Ông chủ Yến, ông chủ Yến, thấy em ?
Lục Yến liếc cánh cửa đóng kín, dậy và nắm lấy tay An An. Anh kéo cô dậy khỏi ghế sofa một cách mạnh mẽ.
Họ đang về phía phòng đồ.
An An theo như một con robot cảm xúc. Anh bước những bước dài và cô loạng choạng theo . Chỗ đó đau kinh khủng, như thể nó rách toạc .
Cô dối, thực sự làm cô thương và cô cảm thấy vô cùng đau đớn.
Lục Yến đá tung cửa phòng đồ và ném cô trong, hề tỏ thương xót.
An An ngã ngay xuống đất, vì sàn trải t.h.ả.m len đặt làm riêng nên mềm và cô cảm thấy đau dù ngã mạnh.
Cô dậy nhưng dù dồn hết sức lực, cô vẫn làm . Cô tiếp tục vùng vẫy sàn trải t.h.ả.m và trèo qua, cố gắng bám chân .
- Lục Yến, định làm gì, ném em đây?
Cô một linh cảm chẳng lành trong lòng, đó là điềm .
Lục Yến lùi hai bước để cô thể bám chân . Anh xuống cô gái bên cạnh, cô yếu ớt và dường như thể vùng vẫy thêm nữa. Anh lệnh cho cô bằng giọng nghiêm khắc.
- Nghe đây, em sẽ ở đây.
Nghe đây?
Mặt An An đẫm nước mắt, cô làm gì. Cô chỉ thể mắt và hỏi.
- Nghe… Nghe cái gì?
Lục Yến khẩy.
- Vì thể ngủ với em, điều đó nghĩa là cũng thể ngủ với những phụ nữ khác.
An An chằm chằm, cô mất vài giây để hiểu ý . Cô cố gắng vòng tay ôm lấy nhưng vô ích.
- Không!
Ầm!
Lục Yến đóng cửa nhanh chóng chút do dự.
…
Vương Anh Anh tiếp tục gõ cửa, ý định dừng . Cánh cửa phòng bất ngờ mở và Lục Yến xuất hiện mặt cô.
Lục Yến cởi chiếc khăn quấn quanh eo thon của . Anh mặc một bộ đồ ngủ bằng lụa đen và cạnh cửa. Anh Vương Anh Anh biểu lộ cảm xúc gì .
- Vào .
Vương Anh Anh bước phòng và quanh. Không ai khác trong phòng, càng là một phụ nữ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-448-luc-yen-nhot-an-an-trong-phong-thay-do.html.]
- Ông chủ Yến, các vị khách quý đang đợi ở nhà để bắt đầu tiệc đính hôn của chúng . Sao đột nhiên lên lầu tắm? Hơn nữa, em gõ cửa lâu mà thậm chí buồn trả lời. Anh làm gì trong phòng ?
Cô nhận bất kỳ câu trả lời nào từ Lục Yến, dường như thèm để ý đến cô.
Vương Anh Anh , chỉ thấy Lục Yến đang ngậm một điếu t.h.u.ố.c trong miệng và chuẩn châm lửa.
- Ông chủ Yến, phép hút thuốc. - Vương Anh Anh giật lấy chiếc bật lửa trong tay .
Lục Yến nhướn hàng mi dày, cong vút lên và cô với vẻ khó chịu.
- Cô dạy cho cô một bài học ?
- Ông chủ Yến, em đang cố gắng chuyện với .
Lục Yến tiến gần, nắm lấy cổ tay nhỏ nhắn của cô và với một cú đẩy nhẹ, Vương Anh Anh đẩy ngã dựa lưng tường.
Tầm của cô tối sầm , bước đến gần hơn và đổ bóng lên cô.
Tim Vương Anh Anh bắt đầu đập nhanh, khuất phục cô bằng vẻ quyến rũ nam tính của . Cô thể rời mắt khỏi vẻ ngoài điển trai c.h.ế.t của và nhón chân lên, cố gắng hôn .
Chậc…
Lục Yến tặc lưỡi, tránh nụ hôn của cô. Anh vẻ hài lòng với hành động của cô.
Đặt lòng bàn tay lên trán cô, đẩy cô dựa tường để cô giữ cách với .
Cô thể hôn và thậm chí còn đẩy , Vương Anh Anh cảm thấy ham và sự phấn khích của giảm nhiều. Cô liếc với vẻ đau khổ, cảm thấy tổn thương trong lòng.
- Ông chủ Yến, thể làm ? Đừng quên rằng em là vị hôn thê của .
Lục Yến trả lời cô, chỉ liếc cô mà hề ý định xoa dịu cô. Anh chỉ hỏi đơn giản.
- Cô rên rỉ ?
Cô rên rỉ ?
Vương Anh Anh sững sờ, cô hiểu ý và hỏi .
- Cái gì?
Lục Yến khô khan, trượt lòng bàn tay xuống và vỗ mạnh m.ô.n.g cô. Anh hành xử y như một tên côn đồ.
Đau quá.
Vương Anh Anh suýt bật vì cú đ.á.n.h mạnh của , cô theo bản năng hét lên.
- A!
…
Trong phòng đồ.
Tiếng hét của Vương Anh Anh lọt đến tai An An, dù còn quá lớn khi đến nơi. An An c.ắ.n chặt môi , đập cửa điên cuồng.
- Lục Yến, thả em ! Đừng, đừng làm thế!
Không!
Đừng động phụ nữ khác!
Anh nhốt cô trong phòng đồ, với mục đích để cô quan hệ với những phụ nữ khác.
Anh thật tàn nhẫn.
Quá tàn nhẫn.
An An cảm thấy tim đau nhói, như thể sắp vỡ làm đôi. Cô đập cửa như thể mất trí, đôi bàn tay nhỏ bé sưng đỏ nhưng cô vẫn chịu dừng . Tiếng rên rỉ vẫn tiếp tục và bóng tối bao trùm lấy tâm hồn cô.
Lục Yến, làm ơn đừng.
Cô liên tục lẩm bẩm “làm ơn đừng”, đôi chân run rẩy chịu nổi trọng lượng cơ thể. Cô ngã xuống sàn trải t.h.ả.m và co ro trong một góc, chịu đựng một .
Nếu khi cô đuổi theo xe mà dập tắt hy vọng của cô, thì chắc chắn thành công. Đây chính là điều cô làm để quên .
Dù cô cố gắng thế nào, cũng giữ cô bên cạnh.
Càng cố gắng đến gần hơn, càng đẩy cô thế khó.
An An co rúm một góc, hai tay bịt tai. Cô tiếng rên rỉ của Vương Anh Anh. Mỗi giây phút đều hành hạ cô từ bên trong, cô thể chịu đựng .
Cô đau đớn tột cùng.
Nó đau quá.
…
Nửa tiếng .
Cạch!
Cánh cửa phòng đồ mở khóa từ bên ngoài. Một tia sáng chiếu phòng và Lục Yến thẳng bên cạnh cửa. Ánh mắt hướng về An An đang co rúm .
An An cử động, cô vịn tường và cố gắng dậy. Trên khuôn mặt cô còn giọt nước mắt nào, tất cả khô. Khi liếc cô, đôi mắt của cô mất sự tập trung.