Trong mắt thế gian, đại bàng trống dang rộng đôi cánh bay vút lên bầu trời, nhưng cô gái khắc hình ảnh đó lên làn da trắng mịn màng của .
Cứ như thể ai đó ném một hòn đá nhỏ trái tim điềm tĩnh và bất động của . Những gợn sóng dâng lên trong tim Lục Yến, dần dần đưa ngón tay thô ráp của vuốt ve hình ảnh đại bàng.
An An luồn bàn tay trắng ngần qua mái tóc ngắn ướt át của và đặt đôi môi nhỏ nhắn như hoa sen lên trán . Cô hôn lên trán một cách nồng nhiệt và những nụ hôn của cô xuống đến mắt .
- A Yến, đây sẽ là nhà của trong tương lai. Em sẽ cho một mái nhà.
Nhà.
Lục Yến thấy từ ngữ xa lạ và nhẹ nhàng nhắm mắt . Nhà? Nhà của ở chứ?
An An hôn lên đôi môi mỏng của và nhẹ nhàng lè lưỡi trêu chọc .
- A Yến, hôm nay em tròn mười tám tuổi.
Hôm nay em tròn mười tám tuổi.
Cổ họng Lục Yến nghẹn , m.á.u sôi lên. Cô lớn . Cô mười tám tuổi.
Khi đưa cô về nhà, cô chỉ mới năm tuổi. Anh nuôi nấng cô cho đến khi cô mười tám tuổi.
- A Yến, xin đừng đính hôn với Vương Anh Anh. Em sẽ dâng hiến chính năm mười tám tuổi cho , cho bữa tiệc đính hôn của , ? - An An nhỏ nhẹ. Cô đang khéo léo tấn công bức tường phòng thủ trong trái tim .
Đôi mắt nâu của Lục Yến đỏ hoe. Anh thể cưỡng cám dỗ thêm nữa. Cô đang cố tình quyến rũ .
Thân hình điển trai của ngả ghế sofa một cách lười biếng và chút dâm đãng. Cánh tay mạnh mẽ của đặt lưng ghế sofa và nhắm mắt . Toàn cảm thấy tồi tệ.
- An An, em mười tám tuổi, còn ba mươi lăm tuổi… - Giọng nóng bỏng và khàn đặc, như thể cào xước bởi than hồng.
An An hôn lên đôi môi mỏng của .
- A Yến, em bệnh bạch cầu. Em còn sống bao lâu nữa. Ai , thể em sẽ c.h.ế.t ngày mai, hoặc thể trong một tháng, hoặc một năm nữa. Cứ tận hưởng hiện tại , đừng nghĩ đến tương lai. Anh thích phụ nữ, ? Em cũng là phụ nữ mà.
Tận hưởng hiện tại. Anh thể nghĩ đơn giản như ?
Lục Yến dang rộng hai lòng bàn tay to lớn và ôm lấy vòng eo thon thả của cô. Anh thể khép hai lòng bàn tay , vòng quanh eo cô. Vòng eo của cô quả thật mềm mại và quyến rũ.
Anh nhíu mày và hôn lên đôi môi căng mọng của cô…
…
Mười phút , tiếng bước chân vang lên bên ngoài cửa, tiếp theo là giọng của Vương Anh Anh.
- Mọi thấy ông chủ Yến ?
- Ông chủ Yến đang ở trong phòng . Anh vẫn ngoài. - Người hầu trả lời.
- Ừm.
Vương Anh Anh đặt tay lên nắm cửa. Cô định mở cửa thì nhận cửa khóa từ bên trong.
Cô linh cảm , vì cô nhận An An cũng mất tích.
Cô luôn cảm thấy mối quan hệ giữa An An và Lục Yến kỳ lạ. Cô thấy An An đuổi theo xe của Lục Yến và cách Lục Yến An An cũng khác thường.
Nếu một đàn ông đối xử với một phụ nữ khác biệt, điều đó thể nhận hết qua ánh mắt của .
Lục Yến mất tích. An An cũng mất tích. Cô cảm thấy điều gì đó .
Và bây giờ, cửa cũng khóa từ bên trong. Vương Anh Anh cứng và đột ngột gõ cửa.
- Ông chủ Yến, ở trong đó ? Anh đang làm gì ? Sao khóa cửa từ bên trong? Có ai khác trong phòng ?
Giọng của Vương Anh Anh vọng qua cánh cửa. Cơ thể Lục Yến cứng đờ. An An đang ghế sofa, chiếc váy vải trắng của cô vén lên và treo lủng lẳng một cách lộn xộn. Khuôn mặt xinh , trắng ngần của cô gái ửng đỏ, đôi môi sưng lên vì những nụ hôn nồng cháy.
Cảm giác như thể một bồn nước lạnh buốt dội từ đầu đến chân. Lục Yến lập tức tỉnh táo . Anh đang làm gì ?
Anh đột ngột rời khỏi cô gái.
An An lao ngay lập tức. Đôi tay trắng nõn của cô ôm chặt lấy cổ , hàng mi dài rung rinh và đôi mắt đỏ hoe. Cô sụt sịt .
- A Yến, em đau quá.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-447-em-da-la-nguoi-phu-nu-cua-anh-roi-anh-van-khong-muon-em-sao.html.]
Lục Yến nhặt chiếc khăn t.h.ả.m và quấn quanh eo săn chắc của . Anh l.i.ế.m đôi môi khô khốc và khàn khàn.
- Không , chúng …
- Anh dối. Anh làm em đau.
Lục Yến thở gấp. Mắt đỏ hoe.
Lúc , giọng của Vương Anh Anh vang lên qua cửa.
- Ông chủ Yến, phụ nữ nào trong phòng ? Anh quên lời hứa với em ? Tiệc đính hôn của chúng là hôm nay.
- A Yến. - An An ôm chặt lấy , sợ rằng sẽ mở cửa cho Vương Anh Anh Anh.
- Xin đừng đính hôn. Em là phụ nữ của .
Em là phụ nữ của …
Anh sẽ đính hôn.
Tiệc đính hôn đành hủy bỏ.
Anh lời khuyên của chú Cẩn. là đang già , nên tìm một phù hợp để lập gia đình. Khi đó thể quên An An .
giờ nhận điều đó là thể. Anh thể quên cô. Bất cứ khi nào và bất cứ nơi cô xuất hiện, ánh mắt cũng luôn dõi theo sát .
Anh thể cưỡng sự cám dỗ của cô.
Nếu , sẽ kết hôn. Vương Anh Anh là một phụ nữ và làm tổn thương cô .
Tuy nhiên, cũng sẽ ở bên An An.
Vừa nãy chỉ cuốn cơn say đắm. Đây là đầu tiên nhiều năm mất kiểm soát. giờ, tỉnh táo trở .
Tốt hơn hết là nên độc .
Độc cả đời cũng tệ.
Anh chìa bàn tay thô ráp, to lớn của và giúp cô chỉnh quần áo. Anh cố gắng hết sức để tránh cô và quên những gì xảy .
- An An, . Chúng làm gì cả. Em là phụ nữ của . Vừa nãy… xin . Xin em hãy quên chuyện đó .
Mặc dù cô táo bạo, nhưng cô vẫn ngây thơ về những chuyện như . Cô nghĩ rằng thành công, nhưng thực thì . Anh chỉ chạm cô một chút.
An An hiểu lời giải thích của , nhưng cô thể hiểu ý gì. Má cô ửng hồng nhanh chóng biến mất, chỉ còn một màu trắng. Cô và hỏi bằng giọng run rẩy.
- A Yến, … em nữa ?
Cổ họng Lục Yến nghẹn , thậm chí thể nhận giọng trầm khàn của chính . Anh gì và chỉ lặp .
- An An, hãy về với trai em. Bắt đầu một cuộc sống mới. Hãy quên .
Quên …
An An chớp chớp hàng mi dài và đ.ấ.m mạnh vai . Những giọt nước mắt lớn tuôn rơi khuôn mặt cô. Cô chằm chằm với đôi mắt đẫm lệ.
- Đồ khốn… đồ khốn nạn…
Lục Yến để mặc cô đ.á.n.h . Anh phản kháng.
An An đ.ấ.m đá . Cô hét mặt .
- Cái gì thế ? Lục Yến, là phụ nữ của … Anh cưỡng h.i.ế.p ! Đồ đàn ông đê tiện. Anh chỉ thích ngoại tình. Anh chỉ thích xác phụ nữ…
Lục Yến thể giải thích cho cô một cách t.ử tế. Cô vẫn còn quá trẻ.
An An tiếp tục đ.á.n.h và mắng mỏ , đột nhiên ôm chầm lấy Lục Yến. Toàn bộ thể mảnh mai của cô bám chặt lấy hình vạm vỡ của như bạch tuộc.
- A Yến, em ở bên . Em sẽ cả. Nếu em nữa, em sẽ… tự tử!
Lục Yến cứng .
- Như , sẽ rằng cưỡng h.i.ế.p em. Mọi sẽ coi là một con thú. Họ sẽ nghĩ rằng đẩy em đến cái c.h.ế.t. Hừ, em sẽ để chuyện dễ dàng cho !