Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 439: Làm Quen Với Nhau

Cập nhật lúc: 2026-01-30 15:40:10
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Khóe miệng Cố Mặc Hàn nhếch lên khi nở một nụ dịu dàng.

- Nhan Đông, cứ về . Tôi sẽ đích giải quyết chuyện .

Trong phòng.

Bàn tay to lớn của Cố Mặc Hàn đặt lên tay nắm cửa, kéo cửa bước phòng.

Chỉ một chiếc đèn bật, cung cấp cho căn phòng ánh sáng vàng mờ ảo. Tất cả đều yên tĩnh và ấm áp. Đường Mạt Nhi bước từ phòng tắm, cô mặc một chiếc áo ngủ lụa mềm mại buông xuống vai như một thác nước.

Nghe thấy tiếng cửa mở, cô đầu . Giống như một đóa sen tuyết đang nở, giọng của cô nhẹ nhàng và quyến rũ.

- Anh Cố, giải quyết xong việc ?

Bước chân của Cố Mặc Hàn rộng, và dùng cánh tay vạm vỡ ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của cô. Lùi hai bước, ép cô tường và kẹp cô giữa và bức tường.

Đường Mạt Nhi chằm chằm .

- Anh Cố, chuyện gì ?

Đôi mắt sâu thẳm và hẹp của Cố Mặc Hàn ẩn trong ánh sáng lờ mờ, tràn đầy đam mê cháy bỏng. Anh vững vàng đưa tay lên và đặt ngón tay mặt cô.

Anh làm gì thêm, chỉ im lặng chờ đợi phản ứng của cô.

Đường Mạt Nhi ngón tay thon dài mặt và giơ tay lên, nhẹ nhàng kéo nó. Cô vẫn giữ chặt ngón tay .

Nâng cao hàng mi dài, cô khuôn mặt điển trai mặt và khóe môi cong lên, ngọt ngào hỏi.

- Anh Cố, chuyện gì ?

Điều đó nhóm lên ngọn lửa âm ỉ trong đôi mắt màu xám kim loại của Cố Mặc Hàn, căng cứng. Anh thể kìm nén cảm xúc trong lòng, đó là cô, tự nhủ.

Anh quan sát ánh mắt của cô một cách kỹ lưỡng, quả thực cô chính là tìm kiếm bấy lâu nay.

21 năm , đứa bé sơ sinh chịu buông ngón tay trỏ của , đứa bé sơ sinh mỉm ngọt ngào với . Đó chính là cô.

21 năm , cô vẫn đổi chút nào. Mỗi khi đưa tay , cô đều kéo nhẹ mà chút do dự. Cô vẫn mỉm ngọt ngào với như .

Cuối cùng, khuôn mặt thanh tú của đứa bé sơ sinh gặp 21 năm và khuôn mặt xinh của Đường Mạt Nhi mặt trùng khớp.

là cô dâu nhỏ của .

Suốt 21 năm qua, nhầm Lục Kỳ Nhi là cô dâu nhỏ của . Lục Kỳ Nhi mới chính là con gái gia tộc họ Lục yêu quý. Hồi đó, khi ông nội Lục nhắc đến chuyện gả Lục Kỳ Nhi cho , đỏ mặt tía tai.

Khi Lục Kỳ Nhi tròn 18 tuổi, bí mật bay từ thủ đô đến Diệp Thành, chỉ để thấy Lục Kỳ Nhi. Anh cố gắng khơi những cảm xúc mãnh liệt mà từng cảm nhận, nhưng tất cả đều vô ích. Sau bao nhiêu thăng trầm, đứa bé sơ sinh chính là Đường Mạt Nhi.

Cô đang ở ngay mặt , hề .

21 năm , đ.á.n.h mất cô.

Kết quả thật tuyệt vời, xét cho cùng. Dù 21 năm trôi qua, cuối cùng cũng tìm thấy cô.

Suốt 20 năm qua, chỉ bằng lời thôi thì đủ để diễn tả tình yêu của dành cho cô. Không thể diễn tả hết chiếm một phần lớn trong cuộc đời , tâm trí luôn tràn ngập hình bóng cô trong phần lớn tuổi trẻ của .

- Mạt Nhi. - Cố Mặc Hàn nhíu mày, hôn lên trán cô và áp sát hình vạm vỡ của cô. Anh chia sẻ với cô sự thật mà phát hiện , thể giấu kín nữa.

- Em là cô dâu nhỏ bé của , em điều đó ?

Đường Mạt Nhi vươn tay ôm lấy vòng eo thon gọn của .

- Em em là cô dâu nhỏ của Cố của em.

.

hề về khát khao của dành cho . Anh chiếm hữu cô, chờ đợi cô quá lâu. Tình yêu dành cho cô mãnh liệt như biển cả mênh mông, như những ngọn núi cao chót vót.

- Cô dâu bé nhỏ của , xin vì đến muộn…

Anh thực sự đến muộn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-439-lam-quen-voi-nhau.html.]

Giá như cô tráo đổi từ khi còn bé, cô lớn lên bên cạnh suốt 20 năm qua. Anh thể bảo vệ và chăm sóc cô, đảm bảo cho cô một cuộc sống lo âu.

Họ lãng phí cả 20 năm, 20 năm đó lẽ thuộc về họ.

phận thật trớ trêu, ba năm , yêu cô ngay từ cái đầu tiên ở thủ đô. Anh vô thức yêu cô và tình cảm dành cho cô ngày càng sâu đậm theo thời gian.

Đường Mạt Nhi cảm thấy hôm nay điều gì đó lạ lẫm với Cố. Bàn tay nhỏ bé của cô chạm những thớ cơ căng cứng của , chúng cứng như thép. Cô cảm nhận điều gì đó đang dâng trào trong .

Cô chớp chớp hàng mi dài, đôi mắt bỗng đỏ hoe. Cô cảm thấy bật .

Đêm nay thật tĩnh lặng, cô ở trong vòng tay thể kìm cảm giác tan nát cõi lòng. Cảm giác quá tồi tệ đến nỗi khiến cô bật .

- Anh Cố, vì ở đây với em , nên gì là quá muộn. Chúng thể đổi quá khứ, vì em chỉ thể cầu xin hãy dẫn dắt em suốt quãng đời còn .

Dẫn dắt cô suốt quãng đời còn .

Và hơn thế nữa.

Cố Mặc Hàn đặt nhiều nụ hôn lên vầng trán thanh tú của cô. Anh dường như thể dừng , một nụ hôn đơn giản là đủ. Anh hiểu tại , nhưng cảm thấy mắt dần rưng rưng. Người phụ nữ lấp đầy cả trái tim .

Anh hạnh phúc vì cô, nhưng cũng cảm thấy đau đớn chỉ vì cô.

- Xin hãy dẫn lối cho suốt quãng đời còn của chúng . - Môi lướt xuống và nhẹ nhàng hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô.

Đường Mạt Nhi mỉm rạng rỡ, vòng tay ôm lấy vòng eo săn chắc của . Cô đáp nụ hôn, dù còn khá thiếu kinh nghiệm, nhưng cô bù đắp bằng cách đáp nụ hôn với nhiều nhiệt tình.

Rất nhanh chóng, căn phòng tràn ngập âm thanh của những nụ hôn ướt át của họ. Lưỡi cô luồn giữa môi quấn lưỡi với lưỡi cô, kết thúc nụ hôn.

Vài phút , lưỡi của họ cuối cùng cũng tách . Mặt họ ửng hồng và cả hai đều thở hổn hển.

môi họ vẫn chạm , gần đến mức họ thể cảm nhận nhịp tim của . Cố Mặc Hàn véo nhẹ vòng eo nhỏ nhắn của cô, yết hầu nhấp nhô.

- Mạt Nhi, thể…

Hai ngày qua cô cảm thấy thoải mái, và thậm chí dám hôn cô. Anh sợ mất kiểm soát bản .

Anh kiềm chế , đang đòi hỏi quá nhiều và ham t.ì.n.h d.ụ.c của quá mạnh. Mỗi khi ôm cô, hôn cô, hoặc chỉ một ngày dài gặp cô, chỉ cần thấy cô, đều thể cương cứng.

đúng, giống như một con sói săn mồi.

Và vì , điều đó thật giày vò , cảm thấy như lâu kể từ cuối quan hệ với cô. Anh điều đó lắm nhưng sợ cơ thể cô chịu nổi.

Đường Mạt Nhi vòng tay ôm lấy cổ , cô tiến gần hơn và hôn bằng đôi môi căng mọng, lấp lánh.

- Anh Cố, dù thế nào nữa, miễn là , em cũng sẽ đồng ý. Em sẽ mãi mãi thuộc về

Em sẽ mãi mãi thuộc về

Cô thuộc về Cố Mặc Hàn và chỉ Cố Mặc Hàn mà thôi.

Ngay cả khi khỏe, thể cô vẫn uyển chuyển và nhanh nhẹn. Vẻ thanh tú của cô vô cùng quyến rũ trong mắt . Cô bồn chồn chớp chớp hàng mi dày, nhắm mắt dám .

- Em yêu, mở mắt , . - Cố Mặc Hàn hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô, dùng giọng dịu dàng dỗ dành.

Đường Mạt Nhi từ từ mở mắt, thẳng mắt . Anh ghim cô bằng ánh nồng cháy.

Khuôn mặt vốn nhợt nhạt của Đường Mạt Nhi dần đỏ ửng vì hổ, cô c.ắ.n môi . Cô sự ngại ngùng lấn át, mặt đỏ bừng. Anh là tình yêu của đời cô.

Môi Cố Mặc Hàn chạm môi cô, thì thầm.

- Cô dâu nhỏ của

Cuối cùng cô cũng thuộc về .

cho thấy mục đích sống.

Một giờ .

Đường Mạt Nhi kiệt sức, giường với mái tóc rối bù xù gần như dính chặt trán. Hoạt động căng thẳng làm cạn kiệt năng lượng của cô và đưa cô giấc ngủ sâu.

Loading...