Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 405: Anh Mạnh Mẽ Và Bảo Vệ Đường Mạt Nhi Rất Tốt

Cập nhật lúc: 2026-01-26 12:26:34
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ánh mắt Lục Cẩn Văn lạnh lùng Lục Kỳ Nhi. Tất cả là vì cô mà Lục Cẩn Văn thậm chí thèm cô một cách t.ử tế suốt những năm qua. Thực tế, ông thấy cô chút nào.

Ông sợ rằng cô sẽ gợi nhớ đến cô.

Giờ đây, khi kỹ cô, ông nhận rằng cô hề giống chút nào. Ông tìm thấy bất kỳ điểm chung nào giữa Lục Kỳ Nhi và cô, cô bất kỳ dấu vết nào của .

Thật kỳ lạ.

Không chỉ về ngoại hình. Lục Kỳ Nhi cũng thừa hưởng bất kỳ tính cách nào của .

Cô thừa hưởng sự ngu ngốc từ ?

Nếu cô chỉ cần thừa hưởng một chút trí thông minh của , Cố Mặc Hàn dễ dàng thuộc về cô .

Mẹ cô từng nổi tiếng và nhiều đàn ông si mê.

Cô con gái của ông chút nào giống . Cô là một nỗi thất vọng đối với ông.

Lục Cẩn Văn thu ánh mắt.

- Tốt hơn hết là con nên cư xử cho đúng mực trong tương lai.

Ông rời ngoảnh .

Lục Cẩn Văn bước dọc hành lang, vẻ mặt biểu cảm, ai thể đoán ông đang nghĩ gì.

- Anh yêu…

Một giọng quyến rũ vang lên bên tai ông.

Bước chân của Lục Cẩn Văn dừng .

Giọng đó…

Bước chân ban đầu của ông bình tĩnh và vững vàng, nhưng đột nhiên ông giật khi thấy giọng đó.

- Anh yêu…

Lại một tiếng gọi quyến rũ nữa.

Lục Cẩn Văn cảm thấy tai giật giật, ông và ánh mắt dừng ở phòng bệnh phía .

- Anh yêu…

Giọng quyến rũ vang lên bên tai ông thứ ba, đó là ảo giác của ông. Đó là… thật.

Lục Cẩn Văn và bước về phía phòng bệnh.

Đôi giày da bóng loáng của ông phát tiếng động chói tai khi ma sát với mặt đất, con đường dẫn đến phòng bệnh dài lắm nhưng ông chìm đắm trong những ký ức, trở hơn 30 năm .

Tên của Lục Cẩn Văn khi đó đồng nghĩa với sự thành công trong giới kinh doanh. Ngày hôm đó, ông cùng đến chùa để cầu nguyện.

Trời tuyết rơi dày đặc và ngôi chùa bao phủ bởi tuyết trắng tinh khiết. Mẹ của Lục Cẩn Văn đang đốt hương trong khi ông chờ, khoác chiếc áo choàng đen. Ông toát khí chất cao quý thu hút sự chú ý của những phụ nữ đến lễ chùa.

- Thí chủ, vì chúng duyên, xem bói cho ? - Một vị sư bước đến.

Ánh mắt hướng về vị sư và vì đang buồn chán, trả lời.

- Vậy ông sẽ dự đoán khía cạnh nào trong cuộc sống của ?

Vị sư .

- Hầu hết đều về tương lai của và cầu mong một cuộc sống suôn sẻ. Cậu dường như thiếu thốn gì về vật chất, vì sẽ dự đoán sự nghiệp tương lai của . Hay sẽ dự đoán về hôn nhân của ?

Dự đoán về hôn nhân của ông?

Là con trai cả của gia đình Lục và là một thiên tài bẩm sinh, ông cằn nhằn ông nhiều về chuyện hôn nhân nhưng ông bao giờ bận tâm đến điều đó. Ngay cả khi phụ nữ xinh thế giới, ông vẫn gặp nào ưng ý.

Ông gật đầu.

- Được.

Vị sư đưa cho ông một ống tre.

- Thí chủ, xin hãy rút một quẻ.

Ông vươn tay và rút một quẻ tre.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-405-anh-manh-me-va-bao-ve-duong-mat-nhi-rat-tot.html.]

Trên quẻ khắc chữ Phạn và vị sư qua mỉm , chỉ tấm màn hạt châu phía .

- Thí chủ, hãy bước về phía , tiếp tục thẳng.

Ánh mắt ông dán chặt vị sư, hoài nghi về lời của ông . Ông tin rằng xem bói chỉ là một trò lừa bịp rẻ tiền.

ông vẫn bước một bước, đến tấm màn hạt châu.

Ông vén tấm màn hạt châu màu vàng lên và những hạt châu phát tiếng kêu lách cách. Ông ngước mắt lên và thấy nhiều dải ruy băng đỏ buộc cây cầu duyên, một bóng dáng xinh đang quỳ tấm t.h.ả.m cầu nguyện màu vàng và cô khoác chiếc áo choàng đỏ. Mái tóc mượt mà của cô vén tai trắng nõn, cô cầm một bó nhang tre trong tay, lẩm bẩm một cách thành kính.

- Thần Hôn nhân, Thần Hôn nhân, con ngài đang trông coi tất cả các cuộc hôn nhân của con thế giới . Có lẽ vì quá nhiều nên ngài để ý đến con? Xin hãy nhanh chóng xem xét, hãy ban cho con một chồng, con một chồng, con một chồng, con một chồng!

Sau khi xong, cô gái và như thể định mệnh sắp đặt, cô thấy ông.

Ông vén tấm màn hạt cườm lên và cũng thấy cô, tất cả những gì ông thấy chỉ là một vẻ thoát tục mắt.

Điều mà cả hai là vị sư thầy đang lắc đầu thở dài khi chứng kiến ​​cuộc gặp gỡ của họ.

- Một cái thoáng qua hủy hoại cả cuộc đời họ. Mặc dù họ yêu sâu đậm, nhưng họ duyên phận để ở bên . Định mệnh định rằng mối quan hệ sẽ bao giờ kết thúc .

Vị sư thầy rời .

Cảnh tượng đó lặp lặp trong tâm trí ông nhiều khi Lục Cẩn Văn đến cửa phòng bệnh và ông vươn tay , đặt lòng bàn tay to lớn của lên nắm cửa.

Ông tại thôi thúc đến phòng bệnh, đó là sự hấp dẫn tương tự khiến ông bước đến tấm màn hạt cườm 30 năm . Ông thấy tiếng gọi gợi cảm “Anh yêu” đó kể từ 30 năm , phụ nữ quen phát âm thanh y hệt.

Giọng của cô giống hệt.

Ông đẩy cửa và bước phòng bệnh, theo bản năng mách bảo.

Trong phòng bệnh, một vài y tá đang trò chuyện nhỏ, ông quét mắt khắp phòng bằng đôi mắt hình quả hạnh nhân, thấy bóng dáng phụ nữ mà ông đang tìm kiếm.

Ông hạ đôi mắt hình quả hạnh nhân xuống, đóng cửa và tự nhạo bản . Ông cảm thấy như thứ gì đó vô hình mê hoặc.

Chắc hẳn ông ảo giác.

- Anh yêu, yêu… - Đường Mạt Nhi đang tìm Cố Mặc Hàn và khi hỏi các y tá, họ với cô rằng Cố Mặc Hàn đang ở đó.

tại tìm thấy ?

Anh ở gần cầu thang ?

Cô nắm lấy lan can và xuống.

Cố Mặc Hàn xuất hiện đúng lúc, lập tức mím môi và trách mắng cô khi thấy cô đang cố gắng tự xuống cầu thang.

- Mạt Nhi, bảo em đừng chạy lung tung và hãy xuống chờ mà? Em ngoan .

- Anh yêu, đến . Anh ? Em tìm lâu lắm . - Đường Mạt Nhi mỉm hỏi .

Cố Mặc Hàn chân cầu thang, vỗ tay và dang rộng vòng tay.

- Nào, nhảy xuống , sẽ đỡ em.

Nhảy xuống.

Nếu kịp đỡ cô, chắc chắn cô sẽ thương.

Cô c.ắ.n nhẹ môi đỏ mọng bằng hàm răng trắng ngọc ngà và nhắm mắt , hình mảnh mai của cô lao xuống từ bậc cầu thang.

Khoảnh khắc tiếp theo, cô rơi một vòng tay rộng lớn và ấm áp. Cánh tay rắn chắc của vòng quanh cô và đặt cô lên bậc thang. Mặc dù đất, cô vẫn thấp hơn nhiều. Anh đặt môi lên má cô và hôn nhẹ.

- Em thật nghịch ngợm, em đang chồng phạt ?

Cố Mặc Hàn siết chặt vòng tay quanh eo nhỏ nhắn của cô.

Đường Mạt Nhi cảm thấy nhột và khúc khích khi né tránh những cử chỉ trêu chọc của .

- Anh yêu, em sai , em sai ! Xin đừng phạt em?

Nghe thấy lời cầu xin ngây thơ của cô, Cố Mặc Hàn kéo eo nhỏ nhắn của cô và ôm cô lòng. Anh cúi xuống và dụi đầu cổ cô.

- Đừng cử động, hãy để ở như thế một lát.

Đường Mạt Nhi ngừng cử động, cô rằng tâm trạng và cô cũng cảm thấy . An An và Thi Vũ đều đang chịu đựng.

Một bàn tay nhỏ nhắn ôm lấy và bàn tay vuốt ve lưng , như thể cô đang an ủi một đứa trẻ.

Vào lúc đó, đang họ với ánh mắt đầy căm ghét. Lục Kỳ Nhi đang ở đó và vô tình chứng kiến ​​một trong những khoảnh khắc ấm áp của Cố Mặc Hàn và Đường Mạt Nhi.

Loading...